Họa Chủ (Dịch)

Chương 22. Mưu Tính Hôn Sự

Nói tới đây, Tần Dật khẽ nhướng mày. Tựa hồ nghĩ tới chuyện gì, hắn chần chừ hỏi:

“Từ từ đã... Không lẽ vị trí lão đông gia định cho tỷ là chính thê?”

Động tác cầm khăn trong tay Nguyễn Túc ngưng bặt. Tấm vải ướt áp vào vùng bụng phẳng lì, từng giọt nước rỉ ra men theo rãnh bụng chảy ngoằn ngoèo xuống.

“Hả...? Sao đệ... biết?”

“. . . . .”

Tần Dật không lập tức đáp lời.

Thế này thì giải thích được vì sao Nguyễn Túc cứ nằng nặc phải tự hủy dung mạo để cự tuyệt.

Nhưng vì sao chứ?

Vì sao một kẻ như lão đông gia lại đặt cược hôn nhân của tử tôn trực hệ lên người Nguyễn Túc?

Tần Dật cố xâu chuỗi những manh mối trong đầu lại với nhau. Đáng tiếc lượng thông tin quá ít, hắn chỉ đúc kết được một suy đoán lờ mờ.

Nắn...

Đang giữa dòng suy nghĩ, Tần Dật bỗng cảm giác cằm mình bị người ta nhéo lấy. Phần bụng ngón tay thô ráp, lạnh lẽo bóp chặt hai bên má hắn. Cứ thế, hắn bị ép ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt nàng.

Thiếu nữ chằm chằm nhìn hắn không chớp mắt, ấn đường khẽ nhíu lại.

“Tỷ... đang... hỏi đệ đó! Không... được... lơ tỷ!”

“. . . . .”

Giờ khắc này, Nguyễn Túc chỉ mặc độc một chiếc yếm gai thô. Dải lụa thô xù quấn qua sau gáy, viền yếm mấp mé che hờ đường nét phổng phao mới nhú trước ngực. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của Tần Dật lại là một vết đao mới toanh chạy dọc từ vùng bụng dưới lên đến tận be sườn nàng.

Tầm mắt Tần Dật nấn ná trên miệng vết thương vài hơi thở. Hắn vô thức vươn tay chạm nhẹ một cái.

“Đau không?” Hắn hỏi.

Đầu ngón tay lướt qua bụng dưới thiếu nữ, thân thể Nguyễn Túc khẽ giật bắn lên. Cơ bụng nháy mắt theo bản năng siết chặt. Nàng buông bàn tay đang bóp cằm hắn ra, ngoảnh mặt đi.

“Tỷ... không sao, vài tháng... là khỏi thôi, không... không để lại sẹo đâu. Phỏng... phỏng trên mặt có khi cũng sẽ lành lại đấy.”

Nàng nói thật nhẹ bẫng. Vẫn là chất giọng khàn khàn như giấy nhám mài qua yết hầu ấy. Âm đuôi vút cao, tựa hồ đang muốn đảm bảo điều gì, nhưng chẳng có mấy phần khí lực. Ngay sau đó, như sực nhớ ra uy nghiêm của người làm tỷ, nàng nhấn mạnh:

“Không... không đúng, trả lời câu hỏi... của tỷ trước.”

Tần Dật thu tay về, tịnh không để tâm đến lời đảm bảo nọ, khẽ khàng giải đáp nghi vấn của nàng:

“Chuyện nhỏ nhặt như nạp thiếp thì đâu cần lão đông gia đích thân ra mặt. Hơn nữa, nếu thật sự hỏi cưới tỷ về làm thiếp, tỷ hoàn toàn có thể cự tuyệt thẳng thừng, chẳng cần phải cực đoan đến nhường này.”

“Ồ...”

Nguyễn Túc lùi về sau hai bước. Nàng vòng tay ra sau gáy, cởi nút buộc rồi tiện tay vứt dải lụa hẹp lên chiếc bàn bên cạnh. Nàng vớ lấy khăn ướt lau đi những vệt máu còn sót lại trên cổ và trước ngực, nhỏ giọng thì thầm:

“Lão ta... quả thực nói... muốn tỷ làm... chính thê của thiếu đông gia...”

Nói tới đây, tay Nguyễn Túc sững lại, hỏi:

“Tỷ... có nên... đồng ý không?”

“Không nên.”

Ánh mắt Tần Dật tĩnh lặng, đáp lời một cách dứt khoát.

Dẫu mới chạm mặt đôi ba lần, hắn lại nhìn thấu bản chất của gã lão đông gia kia đến tận xương tủy.

Xuất thân bình dân, nhưng độ chừng tráng niên đã nắm trong tay thế lực chấn nhiếp mấy huyện thành lân cận Niệm Từ sơn nơi biên cương Cổ Thục. Thậm chí ở tận quận thành cũng có vị trí nói chuyện. Ấy vậy mà, lão chưa từng bằng lòng với hiện trạng, vẫn luôn không ngừng mưu tính khuếch trương quyền thế.

Một dã tâm gia luôn khao khát đào ra con đường thông thiên giữa thời loạn thế.

Hạng người bực này, dĩ nhiên sẽ coi trọng Nguyễn Túc.

Nhưng, một kẻ như thế, tuyệt đối không bao giờ nghĩ đến chuyện trói buộc vận mệnh làm một cùng nàng.

Đả thủ, dẫu sao vẫn mãi chỉ là đả thủ.

Vũ lực của Nguyễn Túc rất cao, thế nhưng bên trong Tiên Khách Cư có không dưới mười vị nội gia cao thủ lợi hại hơn nàng.

Nguyên do khiến nàng trở thành một thanh khoái đao không thể thiếu trên con đường bành trướng của Tiên Khách Cư, hoàn toàn là nhờ vào tuổi tác, hay nói đúng hơn, chính là nhờ vào tương lai còn không ngừng trưởng thành của nàng.

Chẳng qua suy cho cùng, cũng chỉ là một đả thủ cao cấp mà thôi.

Hôn sự của tử tôn lại chính là quân bài tẩy để lão đông gia tiếp tục bành trướng thế lực.

Trèo cao, hoặc chí ít là liên hôn ngang hàng, vốn dĩ là lựa chọn khôn ngoan nhất của một dã tâm gia như lão. Quá khứ, lão cũng đã từng làm như vậy.

Nào ngờ hiện tại, lão bất chấp đắc tội với một hào thân thế gia khác để từ hôn, rốt cuộc lại quyết đè chuyện hôn nhân này lên đầu những kẻ mang xuất thân hèn kém như bọn hắn...

Tần Dật dời mắt nhìn về phía thiếu nữ đang gột rửa thân thể, ánh nhìn khẽ biến đổi.

Mặc dù không rõ căn nguyên lão đông gia thoái hôn, nhưng có một chuyện có thể khẳng định chắc chắn... Người tỷ tỷ do hắn nhặt về này, trong mắt lão ta, còn mang giá trị lớn hơn cả cái thế gia liên hôn kia.

Tức là nói...

“Bốp!”

Ý niệm vừa chớm nở trong đầu, một cái búng trán đã giáng xuống. Nỗi đau âm ỉ nơi khớp xương gõ vào trán nháy mắt cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.

Ánh trăng luồn qua cửa phòng đậu lên thân mình Nguyễn Túc. Làn da nhợt nhạt, gầy guộc tản ra một vầng sáng yếu ớt tựa như lãnh ngọc.

Thiếu nữ cau chặt mày ngài, ngữ khí chất chứa sự bất mãn.

“Đừng... nhìn chằm chằm nữa, đi! Lấy... y phục... cho tỷ.”

Hoàng Trúc trấn không có lệnh giới nghiêm. Đối phó với lũ cuồng đồ nằm ngoài vòng pháp luật lộng hành trên Niệm Từ sơn, cưỡng ép cấm đoán vĩnh viễn không bằng nới lỏng khơi thông. Vì lẽ đó, lão Đông gia đã cho dựng lên vô số Tiêu Kim Quật ngay trong trấn. Từ sòng bạc cho đến Quỷ Môn Lôi máu me be bét, từ ngõ hoa liễu rẻ tiền cho đến thanh lâu danh giá. Phàm là dục vọng nguyên thủy nhất của nhân loại, hết thảy đều có thể thỏa mãn ở Hoàng Trúc trấn. Cũng chính bởi vậy, Hoàng Trúc trấn về đêm thậm chí còn phồn hoa náo nhiệt hơn cả ban ngày.