Họa Chủ (Dịch)

Chương 35. Biện Pháp Giải Quyết

“...Thân thể ngài không sao chứ?”

Chất giọng của Tần Dật mềm mỏng đến mức khiến người ta buông lỏng cảnh giác.

Nhiếp Quân Việt nương theo âm thanh nhìn lại, chỉ thấy tư thế ngồi của đối phương vẫn như cũ. Thế nhưng hắn chẳng còn gieo rắc cho lão nỗi sợ hãi tột độ như ban nãy nữa.

Trầm mặc vài hơi thở.

Thu lại bàn tay đang bấu chặt trên án thư, Nhiếp Quân Việt không giải thích về sự thất thái vừa rồi của bản thân, chất giọng có phần khàn đi:

“...Chứng cớ.”

Lần này, Tần Dật không tiếp tục đoạt quyền chủ đạo trong cuộc đối thoại nữa. Đôi vai hắn buông thõng, sống lưng hơi còng xuống. Hắn khẽ điều chỉnh thần sắc, trở nên biết điều ngoan ngoãn:

“Chứng cớ... gì cơ?”

Những lời hắn vừa nói, hay đúng hơn là thái độ hắn vừa thể hiện, hẳn đã kích phát một loại ma chướng sâu kín trong nội tâm vị lão đông gia này.

Nhiếp Quân Việt hít sâu một hơi: “Chứng cớ chứng minh ngươi có bệnh não.”

Tần Dật không đáp ngay. Hắn đang đợi đối phương tự bình ổn lại tâm tình. Hắn tùy ý tìm một cái cớ đưa ra để lão phản bác:

“Chi phí tỷ tỷ tìm y sư chữa bệnh, ngài hẳn là có thể tra ra được.”

Nhiếp Quân Việt nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái. Nếu lão là loại người vừa thấy sợ hãi liền lùi bước, thì tuyệt đối không thể leo lên được vị thế như ngày hôm nay:

“Đây đúng là một lý do, nhưng chưa đủ. Sổ sách nợ nần bốn năm qua, ta tra không nổi.”

Tần Dật trầm mặc đôi chút. Nhìn thần sắc đối phương đang dần bình ổn lại, hắn bèn thẳng thắn đáp:

“Nếu không có bệnh não, ta sẽ không ở lại Hoàng Trúc trấn. Một khi đã lựa chọn ở lại, thì tuyệt nhiên không có chuyện suốt bốn năm ròng rã chẳng mưu tính bất cứ điều gì.”

Lại là sự tĩnh lặng kéo dài.

Nhiếp Quân Việt ngầm thừa nhận cách lý giải này.

Đại thế sắp nổi, yêu nghiệt giáng thế, giống hệt như nữ hài mà lão từng đụng phải trên con đường trỗi dậy của Tiên Khách Cư mười năm trước. Những thiên tài giống như Tần Dật, nếu muốn một bước lên trời, căn bản không cần phải tự trói buộc mình ở chốn biên thùy hẻo lánh này.

Đã lâu không hồi tưởng, nay lại một lần nữa phải đối mặt với bóng ma sâu thẳm trong ký ức. Bàn tay Nhiếp Quân Việt đặt dưới án thư vẫn vô thức nắm chặt lại, siết đến gân xanh nổi gồ. Có điều, lần này lão không còn thất thái nữa.

Nhìn về phía Tần Dật, Nhiếp Quân Việt thản nhiên hỏi:

“Trực tiếp thẳng thừng như vậy, ngươi không sợ ta giết ngươi sao?”

Tốc độ điều chỉnh tâm thái của đối phương còn nhanh hơn dự tính của Tần Dật. Hắn vẫn giữ thái độ nhún nhường:

“Đương nhiên sợ.”

“Vậy hãy cho ta một lý do để không giết ngươi. Thiên tài mà chết đi, thì cũng chỉ là một đống thịt thối mà thôi.”

Lời vừa thốt ra, Nhiếp Quân Việt liền ý thức được dường như lão vẫn đang bị nỗi sợ hãi kia chi phối. Hơn nữa còn giận cá chém thớt, trút lên đầu thiếu niên mang ‘đặc chất’ tương tự ở trước mắt.

Tần Dật đối với việc này lại chẳng bận tâm. Hoặc nói đúng hơn, hắn đã sớm đoán trước đối phương sẽ buông lời chất vấn như vậy. Chỉ là, những gì tai nghe mắt thấy sau khi bước vào khoang xe này lại khiến hắn tạm thời thay đổi đáp án đã chuẩn bị từ trước.

Giả vờ ngẫm nghĩ cực kỳ nghiêm túc một lúc lâu, Tần Dật bỗng chỉ vào đống văn kiện ghi chép chi chít chữ trên bàn, cất lời:

“Những thứ này, đông gia ngài không nên tự mình ôm đồm mọi việc.”

Nhiếp Quân Việt nào ngờ đối phương lại đột ngột lôi đống văn kiện này ra nói, bèn hỏi:

“Có ý gì?”

Tần Dật cân nhắc đôi chút, đáp:

“Ta... nghe Nguyễn Túc từng kể về kết cấu của Tiên Khách Cư hiện tại. Với một thế lực đang ở giai đoạn sơ khai thì miễn cưỡng coi như đầy đủ. Nhưng bây giờ, e là đã quá mức thô sơ rồi.”

Tần Dật vừa làm điệu bộ bẻ ngón tay đếm, vừa lên tiếng:

“Ban nãy ta có liếc trộm văn kiện ngài xử lý. Các thương hiệu làm ăn sổ sách hao hụt không khớp, cần ngài đứng ra giải quyết. Nội bộ môn khách xảy ra mâu thuẫn, thậm chí đấu đá, cũng cần ngài phán xử. Đầu lĩnh Thiết Vệ đi mượn nợ của cửa hiệu, ngài lại là người biết sau cùng. Thậm chí, ngay đến cả chuyện hai băng thổ phỉ xung đột tại thanh lâu dưới trướng Tiên Khách Cư cũng phải trình lên tay ngài.”

Nói đến đây, Tần Dật bỗng ngước mắt nhìn:

“Mớ sự vụ ngổn ngang này, hiện tại ngài quả thực có thể quán xuyến được hết. Nhưng nếu Tiên Khách Cư muốn tiến thêm một bước nữa thì sao?”

“. . . . .”

Nhiếp Quân Việt hoàn toàn không ngờ tên tiểu quỷ này lại dùng cách tiếp cận như vậy để can thiệp. Lão trầm mặc hồi lâu:

“Cho nên, ngươi có thể đem lại cho ta thứ gì?”

Tần Dật chậm rãi lựa lời:

“Ta có thể thiết kế, cải tiến một bộ cơ cấu tổ chức quy củ cho ngài.”

“Ha... Ta còn tưởng ngươi muốn nói điều gì lớn lao cơ.”

Nhiếp Quân Việt lặng lẽ cất đống văn kiện đi. Lão lấy một bộ trà cụ cùng ấm nước từ trong ngăn kéo bên cạnh ra, thong dong đun nước pha trà, khẽ lắc đầu.

Xây dựng cơ cấu tổ chức không chỉ cần năng lực, mà càng cần phải có sự từng trải. Một đứa trẻ chừng mười tuổi lại dám mở miệng nhắc đến chuyện này trước mặt lão, lão nhịn được cười đã là nể nang hết mức rồi.

“Bản thân ta tuy xuất thân vi mạt, nhưng ngần ấy năm bôn ba, từng bước dẫn dắt Tiên Khách Cư từ một khách điếm nhỏ nhoi phát triển đến quy mô như ngày nay. Ngươi tưởng ta chưa từng cân nhắc việc này sao? Những thứ mà ngay cả ta cũng chẳng có cách giải quyết, nay ngươi lại bảo một hài tử mười tuổi có thể lo liệu êm thấm?”