Xe đã đến tổng bộ Tiên Khách Cư.
Nhiếp Quân Việt đẩy song cửa sổ, cất giọng êm đềm bình tĩnh: “Biết rồi.”
Tần Dật đẩy chén trà thơm đã rót đầy đến trước mặt đối phương: “Đông gia, ta có thể hỏi ngài một câu cuối cùng được không?”
Nhiếp Quân Việt nâng chén nhấp nhẹ một ngụm. Vị chát ngát hương đọng trên đầu lưỡi khiến lão hơi kinh ngạc trước nghệ thuật pha trà của đối phương. Nhưng nghĩ đến việc kẻ này là một thứ quái vật nhường ấy, lão liền thanh thản đáp: “Tất nhiên.”
Tần Dật cũng tự thưởng cho mình một ngụm trà, khẽ cất lời: “Ban nãy ta nhận thấy tâm tình ngài dao động khá mạnh, có thể hỏi thăm nguyên do một chút chăng?”
Nhiếp Quân Việt bật cười thành tiếng: “Ngươi bị dọa sợ rồi sao?”
Tần Dật nhún vai, nương theo lời đối phương mà thuận miệng nói dối: “Đương nhiên, dẫu sao ta cũng đâu muốn chết. Hơn nữa trong ấn tượng của ta, ngài không phải là hạng người dễ dàng để lộ sơ hở tâm lý như vậy.”
Nhiếp Quân Việt bỗng nổi hứng thú, hỏi: “Ồ? Trong mắt ngươi, ta là hạng người nào?”
Tần Dật ăn ngay nói thật: “Lý trí, vì muốn trèo cao mà không từ thủ đoạn. Dù cho đối phương có là cừu nhân của chính mình, ngài cũng có thể vì lợi ích mà tạm thời chọn cách hợp tác.”
Nhiếp Quân Việt đã sớm chai sạn, trầm tĩnh đáp: “Đây là một lời đánh giá rất cao đấy...”
“Suy cho cùng, đây chính là căn cơ để ta phán đoán và quyết định xuất hiện trước mặt ngài.”
“Vậy giả sử ta không phải loại người đó thì sao?”
“. . . . .”
Nhiếp Quân Việt vốn tưởng đối phương sẽ trầm mặc, hoặc ít ra cũng phải do dự. Thế nhưng, thiếu niên đối diện lại chỉ khẽ cười nhạt, ngữ khí vẫn y như cũ, chẳng có lấy nửa điểm thăng trầm.
Hắn cất lời: “Đông gia, thứ ngài cho là mạo hiểm, thực chất đã là phương án tối ưu nhất mà hiện tại ta phải dốc cạn mọi thứ để đánh cược rồi.”
Đầu ngón tay Nhiếp Quân Việt hơi siết lại. Lão lặng lẽ đặt chén trà xuống, xuyên qua khe hở hé mở của song cửa nhìn ra bên ngoài. Trầm tĩnh trong chốc lát, cuối cùng lão khẽ giọng thì thầm: “Đáp án cho câu hỏi kia của ngươi thật ra rất đơn giản. Mười năm trước, ta từng gặp một tiểu cô nương. Nàng ta cực kỳ giống ngươi, đến cả tuổi tác cũng xấp xỉ. Chẳng qua khi ấy ta chưa nắm trong tay thế lực như hiện tại, và rồi ta đã xảy ra chút xung đột với nàng...”
Nói đến đây, Nhiếp Quân Việt không kể tiếp nữa. Bởi vì kết cục phía sau đã không cần nói cũng tự hiểu.
Trầm mặc.
Mấy hơi thở sau, Tần Dật đột nhiên hỏi: “Phu nhân của ngài cũng chính là tạ thế vào lúc đó?”
Nhiếp Quân Việt không đáp.
Thấy vậy, Tần Dật uống cạn chén trà thơm. Hắn nhếch khóe môi, nở một nụ cười rạng rỡ với người trung niên nam nhân đối diện: “Xem ra hiện tại ngài đã có lý do thứ ba để không thể giết ta rồi.”
Nhiếp Quân Việt nhấc mí mắt nhìn hắn một cái, lộ rõ vẻ mệt mỏi: “Nói thẳng ra nghe thử đi.”
Tia sáng rọi qua song cửa hắt vào trong buồng xe. Đồng tử Tần Dật lấp lóe dị quang sáng ngời. Ý cười đọng trong lời nói của hắn phảng phất như đang ngợi khen tiết trời hôm nay thật đẹp: “Nếu ngày sau có duyên chạm mặt, ta sẽ thuận tay giúp ngài làm thịt nàng ta.”
Đối với những lời nói cuối cùng này của thiếu niên, Nhiếp Quân Việt chỉ nhếch khóe môi, vẻ mặt không buồn bình luận. Ý cười chưa dứt, lão đã đứng dậy bước ra ngoài.
Một lời hứa hẹn hão huyền chỉ cốt để nâng giá trị bản thân. Nếu lão thực sự tin vào điều đó, thì tuyệt đối không thể nào phát triển Tiên Khách Cư đến quy mô nhường này.
Lão công nhận Tần Dật là kỳ tài trăm năm khó gặp, nhưng chẳng lẽ tiểu cô nương quái vật kia thì không phải sao? Ở cái thời đại loạn thế sinh biến này, bị tụt lại phía sau ròng rã mười năm, chênh lệch trong đó nào phải là chuyện đùa.
Hơn nữa, dẫu cho có đủ khả năng giết được...
Nhiếp Quân Việt đứng trước cửa xe, rủ mắt nhìn xuống đôi bàn tay đang khẽ run rẩy của chính mình, ngay sau đó lão siết chặt chúng lại.
...Đến lúc ấy, lão không cho rằng đối phương sẽ cam nguyện vì một tiếng "lão đông gia" mà đi đắc tội với nữ nhân kia.
Nhiếp Quân Việt không miêu tả nhân dạng của nàng ta.
Mà Tần Dật cũng chẳng buồn dò hỏi.
Đẩy cửa xe bước ra. Ánh nắng thu bên ngoài rực rỡ chan hòa. Những chùm sáng như thác đổ tuôn rơi từ chân trời. Trước cửa tổng bộ Tiên Khách Cư, dòng người qua lại tấp nập. Có kẻ là thương nhân chợ đen vận áo lụa là, cũng có kẻ là nội gia cao thủ cõng kiếm đeo đao.
Trông thấy bóng dáng mặc nho bào của Nhiếp Quân Việt, vài kẻ có chút quan hệ giao hảo liền đứng từ xa thi lễ về phía này. Nhưng bọn họ cũng rất biết điều, không chạy tới lân la làm thân.
Nhiếp Quân Việt chớp mắt thích ứng với ánh sáng rồi bước xuống xe. Lão vừa đặt chân xuống đất, đã thấy Nguyễn Túc – người vừa cuốc bộ theo xe ngựa suốt cả một đoạn đường – chạy bước nhỏ tới. Hơi thở của nàng vẫn đều đặn, chẳng lộ ra chút mỏi mệt nào. Nàng cúi đầu hành lễ với lão, sau đó đi vòng ra sau lưng lão rồi ngồi xổm xuống, muốn đỡ lấy thiếu niên vừa xuống xe.
Nhiếp Quân Việt: “. . . . .”
“Không cần cõng đệ.” Giọng non nớt truyền tới.
“Đệ tự đi được.”
“Thật đấy.”
“Tỷ, tỷ đừng cứ suốt ngày như vậy, đệ muốn tự mình đi bộ ra trấn...”