Hoa Ngu Năm Ấy

Chương 21. Liên hoan, lời mời

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đạo diễn Trần đứng lên phát biểu, dáng người quả thực rất cao lớn, so với đạo diễn Trương, người sau trông giống một lão nông, còn người trước lại giống một tri thức chốn thị thành.

Trong từng lời nói đều sử dụng những từ ngữ hoa mỹ, tràn đầy tự tin, quả không hổ danh là người biết làm thơ, có vẻ như ông ấy có chút ý kiến về việc mình không phải là người đầu tiên phát biểu.

Đạo diễn Phùng thì lại khéo léo sắc bén, phát biểu trước mặt các vị lãnh đạo vẫn rất trơn tru, không có sơ hở nào.

Các vị đạo diễn thế hệ trước nói những gì, Lâm Nam không để tâm nghe, y chịu hết nổi rồi.

Người trẻ tuổi chịu không nổi loại hội nghị thế này, nghe cứ thấy gượng gạo.

"Lâm Nam đúng không, các đạo diễn trẻ như cậu nghĩ sao về vấn đề này?".

Chết dở rồi.

Lâm Nam đứng dậy, có chút căng thẳng, y vừa mới thầm phàn nàn trong lòng thì đã bị điểm danh.

"Tôi, tôi đồng ý với quan điểm của đạo diễn Trương, dù là Hollywood hay châu Âu, nền điện ảnh của họ đã đi trước chúng ta rất lâu, khoảng cách giữa hai bên là vô cùng lớn.

Đứng trước sự tràn vào của dòng phim Âu Mỹ, sẽ tạo ra một cú sốc khổng lồ đối với ngành công nghiệp phim ảnh nước nhà hiện tại, gọi đó là cơn lũ dữ cũng chẳng hề nói quá..."

Đầu óc Lâm Nam trống rỗng, nhưng miệng thì vẫn không ngừng luyên thuyên, nói xong cũng chẳng nhớ mình đã nói những gì, nhưng chắc là không đi lệch trọng tâm.

"Mời ngồi".

Sau đó hội nghị diễn ra thế nào, Lâm Nam cũng chẳng để tâm, trong đầu cứ ong ong, những người ngồi hàng ghế đầu lúc nãy đều quay đầu lại nhìn y, với đủ loại ánh mắt, đủ loại biểu cảm.

Nghe thì có vẻ đang lắng nghe, nhưng ánh mắt nhìn Lâm Nam, đa phần đều tỏ vẻ chẳng thèm bận tâm, cứ như thể đang nói: Người trẻ tuổi thì hiểu cái quái gì, chỉ là may mắn chút thôi.

Hội nghị kết thúc, đạo diễn Trương lại nán lại nói vài câu với Lâm Nam, biết y là người Tây Bắc, ánh mắt cũng trở nên thân thiết hơn hẳn, nói rằng năm xưa ông cũng từng ở đó, khích lệ Lâm Nam hãy cố gắng học hỏi, chờ mong tác phẩm mới của y.

Xưởng phim Tây Ảnh sao, nơi đó đã đào tạo ra một lượng lớn nhân tài điện ảnh, chỉ riêng đạo diễn thôi cũng đã có mấy thế hệ lên tới gần trăm người, còn có cả các nhà văn điện ảnh, nhà viết kịch bản điện ảnh, cùng vô số diễn viên nổi tiếng, chỉ là ánh hào quang đang dần mờ nhạt.

Nhưng không thể phủ nhận, đây là một thế lực đáng nể.

Đạo diễn Cố vội vã đi ngang qua Lâm Nam, lên xe rời đi, ông cũng xuất thân từ Xưởng phim Tây Ảnh, nghe nói là bớt chút thời gian từ đoàn làm phim về họp, đang quay "Khổng Tước".

Chuyện phu nhân của đạo diễn hùng hổ lao vào đoàn làm phim, tát thẳng mặt nữ chính không biết là khi nào nhỉ, chắc là sắp rồi phải không?

Thượng Ảnh hành động rất nhanh gọn, cử người đến trường, Lâm Nam ký hợp đồng, tài khoản công ty bỗng chốc nhận được một khoản tiền lớn.

May mà Lâm Nam đã nhờ giáo viên trong trường tìm giúp hai nhân viên kế toán, đều là người xuất thân từ doanh nghiệp nhà nước, nên mới không bị cuống cuồng tay chân.

Gọi điện thoại cho bố, Lâm Nam báo tin mình kiếm được tiền rồi, ông cụ cười sảng khoái, nhưng gạt đi ý định gửi tiền về nhà của Lâm Nam.

"Hay là mày mua miếng đất bên cạnh cho tao đi, tao muốn mở cái quán lớn hơn một chút", đây là lời ông bố cò kè mãi mới dám mở miệng, nghe là biết ông ấy rất muốn mở một nhà hàng lớn, đó cũng là tâm nguyện lúc sinh thời của ông nội Lâm Nam.

"Bố đợi con về", Lâm Nam cố kìm nước mắt, kiếp trước khi mở nhà hàng ở Hoành Điếm kiếm được tiền, bố y suốt ngày muốn về quê, ông là người gắn bó với quê hương, chỉ là do Lâm Nam luôn phản đối.

Lâm Nam xin nghỉ phép một chuyến về quê, khi y rời đi, tài khoản ngân hàng hao hụt mất hai triệu tệ. Hai mặt bằng nằm kế bên, mỗi cái rộng hơn một trăm năm mươi mét vuông, tổng cộng hơn ba trăm mét vuông tiêu tốn khoảng một triệu ba trăm nghìn tệ.

Lâm Nam gom số tiền chẵn, để lại tất cả cho ông bố: "Bố thuê thêm người làm đi, đừng có ôm rơm rặm bụng mãi, hãy nghĩ đến con nhiều một chút, con vẫn chưa kết hôn đâu, bố còn phải giúp con bế cháu nữa đấy".

"Cút đi cho khuất mắt tao, bạn gái còn chưa có. Tao biết rồi, tao sẽ chú ý".

Lên tàu hỏa, Lâm Nam nhìn những cánh đồng lùi dần về phía sau, trong lòng bỗng chốc cảm thấy vô cùng thanh thản: "Kiếp này tôi sẽ không phạm sai lầm nữa".

Trở lại trường, lại bị khoa biểu diễn lôi đi làm phu phen.

Được Chu Á Văn trêu chọc là: Về nhà mẹ đẻ.

Nhà trường muốn tổ chức giao Lưu Diệc thuật với trường hàng xóm, mọi người đều hoạt động trong cùng một giới, thỉnh thoảng trao đổi giao lưu cũng tốt.

Lâm Nam bây giờ cũng coi như là gương mặt đại diện của sinh viên đang theo học.

Cứ cảm thấy vô lý thế nào ấy, bên Học viện Điện ảnh mỗi lớp đại học có khoảng hai mươi người, thế mà bên cạnh lại có lớp một, lớp hai, lớp ba, nhất là khóa 02 số lượng sinh viên lại gấp ba lần Học viện Điện ảnh.

Số lượng lớn cũng có lợi thế, Lâm Nam nhìn thấy những gương mặt quen thuộc nhiều hơn hẳn so với lúc mới vào Học viện Điện ảnh.

Ây da, Lâm Nam nhìn thấy Chương quốc tế? Không phải, là tiểu Chương quốc tế (Đồng Dao), giống thật đấy.

Người sau này gây rúng động với scandal hẹn hò bị phát hiện và vụ "nhất chỉ thiền" (Bạch Bách Hà), người đóng vai Tần Chiêu Tương Vương Doanh Tắc là Trương Bác.

Chân dài quá! Đường...

Lâm Nam đang mải ngẩn ngơ thì bị Chu Á Văn kéo một cái: "Ngẩn người ra làm gì, đi mau".

"Đây là Học viện Hí kịch đấy, đừng làm mất mặt, dẫu sao cậu cũng là đạo diễn phim ba mươi triệu và nam chính đang nổi đình nổi đám mà", Châu Dương vừa đi bên cạnh vừa mắng mỏ.

"Đáng lẽ ra ban đầu tôi nên thi vào Học viện Hí kịch", Lâm Nam nhìn ngó xung quanh đến hoa cả mắt.

"Quách Trân Nghê"? "Tào quý nhân" (Trần Tư Tư)?

...

Đến đây giao lưu, nhóm Lâm Nam đều có cảm giác như vậy, thấy cũng khá tuyệt.

Bàn về diễn viên, phải thừa nhận bên này chất lượng vượt trội hơn hẳn, ưu thế của Học viện Điện ảnh nằm ở khoa đạo diễn, khoa quay phim và các chuyên ngành tương tự.

"Chào đạo diễn Lâm, tôi là Đường Yên, sinh viên khoa biểu diễn khóa 02..."

Là Tử Huyên với đôi chân dài miên man lúc nãy.

"Chào đạo diễn Lâm, tôi là Bạch..."

...

Dọc đường Lâm Nam bị động làm quen với rất nhiều người, ai nấy đều rất nhiệt tình, còn có cả những đàn anh đàn chị khóa trên nữa.

"Đúng là không nên đi cùng cậu", Chu Á Văn hậm hực nói móc.

Lâm Nam cầm điện thoại, vẫn đang mải lưu số điện thoại: "Chuyển khoa quả nhiên là một quyết định sáng suốt".

"Đắc ý".

Quy định bên này nghiêm ngặt hơn trường mình nhiều, sinh viên năm nhất gần như chẳng ai được tham gia vào đoàn phim, ngoại trừ những người xuất thân là sao nhí.