Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lâm Vụ biết Thự Quang từ khi còn rất nhỏ. Lần đầu tiên "gặp mặt" là hồi lớp ba, vì trời mưa mà tấm thiệp sinh nhật Lâm Vụ tặng cô bạn cùng bàn bị ướt sũng. Đó là tấm thiệp hắn dồn hết tâm huyết, tốn cả tuần lễ, chỉnh sửa vô số lần mới xong. Bởi trong thiệp cần chứa đựng đủ các cung bậc cảm xúc từ xin lỗi, chúc mừng đến khẳng định "chúng ta vẫn là anh em tốt".

Trận mưa đó là mưa nhân tạo do Thự Quang sắp xếp. Lâm Vụ đã khiếu nại Thự Quang với chính Thự Quang. Thự Quang tiếp nhận khiếu nại rất nghiêm túc, dù sao bà ta cũng chỉ là dữ liệu, có thể phân thân phục vụ từng người. Thự Quang cho rằng bà ta đã thông báo mưa trước 48 tiếng, nên bà ta không có lỗi. Lâm Vụ cho rằng trường học và ký túc xá không thông báo mưa, khiến rất nhiều bạn nhỏ bị ướt, nên bà ta phải xin lỗi.

Nếu Thự Quang chịu xin lỗi Lâm Vụ thì chuyện đã xong. Nhưng bà ta kiên quyết không nhận sai. Một người thật, một cái bóng ảo tranh luận suốt hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng Lâm Vụ không nhịn được văng tục, bị Thự Quang tóm được thóp, báo cáo chuyện này cho tư vấn viên tâm lý của trại trẻ mồ côi.

Lần cãi nhau thứ hai là kỳ thi tốt nghiệp tiểu học. Điểm thi tiểu học thực ra chẳng nói lên điều gì, nhưng ai cũng muốn điểm cao. Lâm Vụ tình cờ biết trước đề văn, bèn chắp vá một bài văn từ những bài văn mẫu xuất sắc trên mạng. Bài văn đó đạt điểm cao, trở thành bài văn mẫu của trường tiểu học. Những bài văn hay sẽ được nhập vào hệ thống để các thế hệ sau tham khảo, nhưng khi nhập liệu, Thự Quang chết tiệt lại phán bài văn là đạo văn.

Cuối cùng dù vẫn cãi không lại, nhưng Lâm Vụ cho rằng mình cùng lắm là gian lận, tuyệt đối không đạo văn, nên rất không phục. Điều này dẫn đến việc trong suốt quãng đời đi học sau này, hắn thường xuyên kiếm chuyện với Thự Quang, và tất nhiên lần nào cũng thua thảm hại. Tuy nhiên Lâm Vụ là người biết lý lẽ, hắn có ý kiến với Thự Quang chỉ là tư thù cá nhân, còn hắn cũng như đại đa số mọi người, đều tin tưởng vào sự công bằng và chính trực của Thự Quang.

Ngồi trên sân thượng nhớ lại chuyện cũ, ngước tìm sao trời, đột nhiên trán mát lạnh, đưa tay sờ thấy một giọt nước. Lâm Vụ ngẩng đầu nhìn trời, tối đen như mực chẳng thấy gì, soi đèn pin lên mới thấy mưa bắt đầu rơi. Dù Thạch Đầu đã nói sẽ có mưa, có tuyết, nhưng Lâm Vụ vẫn ngạc nhiên khi thấy trời mưa.

Ba cái lều trên này mỗi cái rộng khoảng 5 mét vuông. Với tinh thần làm việc hăng say, Lâm Vụ vừa trú mưa vừa lục lọi. Hắn nghĩ đến Manh Phúc, trời mưa thế này thì nó nghe tiếng xác định vị trí kiểu gì? Lâm Vụ tin rằng Manh Phúc tồn tại thực sự, chứ không phải đến đêm mới được spawn ra. Nghĩa là ban ngày Manh Phúc sẽ ẩn nấp ở đâu đó chờ đêm xuống, muốn giết nó tốt nhất là ra tay vào ban ngày.

Cầm một cuốn tạp chí chui ra khỏi lều số 1, Lâm Vụ sang lều số 2. Mưa nặng hạt hơn, một tia sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng mặt đất trong nháy mắt. Lâm Vụ lờ mờ cảm thấy không ổn, chỗ này không có nhà cao tầng, không có cột thu lôi, cứ ở lại sân thượng khéo thành cột thu lôi chạy bằng cơm mất.

Lâm Vụ rời lều định đội mưa về nhà, thì đèn pin hết pin, thế giới chìm trong bóng tối. Hắn chợt nảy ra ý nghĩ kỳ quặc, liệu bị sét đánh trúng có sạc đầy pin cho đèn pin được không nhỉ?

Giờ làm sao đây? Mây đen che trăng, không chút ánh sáng, mưa thì cứ rơi mãi...

Lâm Vụ chui vào lều số 3, lục một hồi tìm được một mẩu nến, châm nến ngồi trong lều nghe tiếng mưa tiếng sấm. Đã đến thì an lòng ở lại vậy. Lâm Vụ lôi cuốn tạp chí lấy từ lều số 1 ra đọc. Đây là tạp chí súng đạn, bên trong giới thiệu đủ loại súng ống, còn có bài viết hướng dẫn dân chơi độ súng. Tác giả bài viết khoe khẩu AK tên là "Kẻ Đột Kích" của mình, điểm sáng nhất là khẩu AK này có băng đạn khủng 150 viên. Để tránh kẹt đạn, tác giả đã bỏ chế độ bắn điểm xạ, chỉ cần bóp cò là đạn tuôn ra như suối.

Cuối bài viết, tác giả để lại địa chỉ nhà mình, hoan nghênh những người đam mê súng đạn đến tham quan.

Chẳng phải là chung cư số 2 sao? Địa chỉ tác giả là phòng 405 tầng 4. Quả nhiên manh mối ở khắp nơi, nhưng chung cư số 2 hiện tại là hang rồng đầm hổ, chẳng biết bên trong có cái gì. Hay nói đúng hơn, bên trong có cái gì thì người chơi cũng chẳng lấy làm lạ.

Lâm Vụ có một suy nghĩ chưa chín chắn lắm: Manh Phúc canh gác chung cư số 2 vào ban đêm, vậy có phải nghĩa là nếu không có Manh Phúc canh gác, mình có thể lẻn vào chung cư số 2 không?

Lật sang trang khác, là ảnh một đại mỹ nữ cầm súng, vẻ đẹp hoang dã khiến Lâm Vụ không kìm được nhìn thêm vài lần. Tiếp theo là một tiểu thuyết dài kỳ, hồi ký của một người lính đặc nhiệm, trong đó nhắc đến Tập đoàn Pháo đài (Fortress).