Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thạch Đầu hiểu rõ tình hình của Tuyết Đản và Mã Hồn, gã biết hai người này vốn dĩ quan hệ đã không tốt, bình thường chẳng ai chủ động nói chuyện với ai. Chuyện này liên quan đến một số việc xảy ra trong đêm đầu tiên vào game. Maya sẽ không đi hòa giải mâu thuẫn cá nhân, cô cho rằng mâu thuẫn cá nhân là việc riêng, miễn là không vi phạm quy tắc, không làm tổn hại lợi ích tập thể thì cô cho phép tồn tại. Giống như một trưởng phòng không thể đi hòa giải mâu thuẫn đời tư của nhân viên, cũng không thể yêu cầu nhân viên không được có mâu thuẫn, làm thế chẳng khác nào áp đặt ý chí của mình lên cấp dưới, can thiệp vào chuyện riêng tư của họ.

Tiểu Đao hỏi: "Này, anh ủng hộ ai?"

"Hả?" Lâm Vụ ngớ người: "Cần phải ủng hộ ai à?"

Tiểu Đao ngẫm nghĩ một lúc: "Không biết, hồi đại học, trong ký túc xá thỉnh thoảng cũng có mâu thuẫn. Mấy đứa chơi thân sẽ tụ lại một chỗ, cố tình cô lập người khác."

Lâm Vụ hỏi: "Cô chính là 'người khác' đó hả?"

Tiểu Đao kinh ngạc: "Sao anh biết?"

Lâm Vụ đáp: "Vì tụ lại một chỗ không phải là cô lập người khác, chỉ có 'người khác' hay suy diễn mới nghĩ đối phương lôi kéo người này người kia để cô lập mình. Tôi cũng từng gặp trường hợp tương tự, trừ khi là bạn thân nhất, còn không thì bọn tôi đều giữ thái độ trung lập."

"Kết quả thế nào?"

Lâm Vụ nói: "Kết quả là bùng nổ xung đột lần hai. Nhà trường can thiệp, chuyển một người sang phòng khác mới yên chuyện. Quan hệ hai người đó tệ hại đến tận khi tốt nghiệp. Cũng có ngoại lệ, tôi cũng từng xung đột với người khác, hôm sau lại như chưa hề có cuộc chia ly."

Tiểu Đao hỏi: "Xung đột gì?"

Lâm Vụ đáp: "Hồi xem trực tiếp World Cup, bọn tôi mặc áo của đội bóng kình địch với đội đối phương."

"Ấu trĩ thật."

"Ấu trĩ thì ấu trĩ." Đó là những năm tháng thanh xuân nhiệt huyết. Một giờ sáng, hai đứa ra khỏi phòng, mỗi đứa hô tên đội bóng mình ủng hộ, cả tòa nhà hô theo, chiến hỏa lan khắp ký túc xá nam. Mọi người gõ chậu, đốt pháo, chẳng ai chịu thua ai. Lâm Vụ nói: "Tôi vẫn không nên dính dáng đến ca ngày thì hơn, tôi không thích không khí ngượng ngùng." Không thích không khí ngượng ngùng, không có khả năng và cũng không định thay đổi không khí đó.

Trời tối dần, Tiểu Đao nhìn về phía căn cứ, đèn đóm sáng trưng. Đổi lại là trước đây, cô đã vui vẻ chạy về rồi, hôm nay cô cũng chẳng muốn về, thà ở lại trong bóng tối cùng Lâm Vụ bắt nạt mấy con zombie đi lẻ còn hơn. May mà Tiểu Đao luôn tìm được niềm vui cho mình.

"Nhìn kìa, con zombie đó là hàng mới spawn đấy."

Thấy Tiểu Đao hưng phấn, Lâm Vụ ngơ ngác: "Đương nhiên là mới spawn rồi." Đây là game mà, không thì cô xây cái phòng y tế mất bao lâu? Phòng y tế cũng đâu có cung cấp đủ thứ chức năng như thế.

"Không phải, ý là lần đầu tiên tôi tận mắt thấy zombie spawn ra."

Nói thế thì đúng, trong game zombie spawn theo hai nguyên tắc. Nguyên tắc thứ nhất, trừ trường hợp đặc biệt, zombie spawn bình thường sẽ xuất hiện cách người chơi 15 mét, trường hợp đặc biệt là đội hộ vệ Huyết Dịch. Nguyên tắc thứ hai, trong vùng an toàn sẽ không spawn zombie, nhưng không loại trừ khả năng có con zombie nào đó đi lạc vào.

"Kể cô nghe, hôm nay tôi lại phát hiện một chỗ có Huyết Dịch nữa, lần này canh gác Huyết Dịch không phải là Manh Phúc đâu."

Tiểu Đao tò mò: "Là con gì?"

Lâm Vụ nói: "Không biết, nhưng tôi nghĩ nó là con biến thái nhất trong số các loại zombie biến dị từng gặp."

Từ trên vách đá vọng xuống tiếng gọi của Thạch Đầu: "Hai đứa dưới kia, tối rồi, về chuồng đi ngủ."

...

Thời gian nghỉ ngơi nhiều dẫn đến thời gian tiếp xúc giữa các thành viên tăng lên, muốn tránh mặt cũng khó. Lâm Vụ không muốn ra sân sau, nhưng sinh hoạt chính của căn cứ đều ở đó, đến ngủ cũng phải ra sân sau. Ra đến nơi thấy bên đống lửa chỉ có mỗi Maya, hóa ra theo yêu cầu của Mã Hồn, hắn đã được chuyển vào ngủ trong nhà, giờ trong nhà chỉ có Tiểu Đao và Mã Hồn, chắc hai người đang tâm sự tỷ tê.

Tuyết Đản đã đi nghỉ, Tô Thập vẫn đang dọn dẹp đống rác mãi không hết, lặp đi lặp lại quy trình tháo dỡ, phân loại rồi gộp lại.

Có điện đúng là khác hẳn, cả sân sau sáng trưng, khiến người ta cảm thấy sảng khoái. Thạch Đầu bê cái bàn Tô Thập vừa đóng xong tìm chỗ đặt, nói: "Tôi định biến khoảng sân trống này thành phòng giải trí của căn cứ."

...

Lâm Vụ bĩu môi: "Đồ keo kiệt, hệ thống có Phòng Giải trí đấy." Tự chế ra cái phòng giải trí nham nhở làm sao so được với hàng xịn của hệ thống.

"Chẳng phải tốn slot xây dựng sao? Hệ thống còn có cả Rạp Chiếu Phim nữa cơ, tốn một slot cỡ lớn trong nhà hoặc ngoài trời để xây." Thạch Đầu ngồi bên đống lửa: "Tôi định làm một đống củi dự trữ, lúc các cậu đi vắng, tôi sẽ đi nhặt củi quanh đây, chế biến thành gỗ để dành ở đại sảnh. À phải rồi, còn nhớ hồi mới lập căn cứ Ám Ảnh, chúng ta có liên lạc với một nhóm lang thang ở huyện Tả không?"