Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vẫn là phụ nữ thương nhau!
Maya cầm bộ đàm: "Gọi Thạch Đầu."
Thạch Đầu: "Nghe đây."
Maya nói: "Tôi cần dùng xe máy."
Thạch Đầu: "Bộ sửa xe cuối cùng đấy, dùng cho xe máy à?"
Maya: "Lâm Vụ có manh mối về súng, nhưng anh ta không biết đi xe."
Thạch Đầu: "Cô đi rồi thì phố thương mại tính sao?"
Maya: "Vì an toàn nên thu quân trước."
Shana lập tức lên tiếng: "Tôi biết đi xe."
Maya nhìn Shana, nói vào bộ đàm: "Căn cứ, Shana biết đi xe."
Thạch Đầu do dự, giao xe máy cho người mới gia nhập hôm nay có ổn không? Tô Thập bên cạnh nghe rõ mồn một, nói: "Đằng nào cũng là xe ăn trộm mà."
"Trộm cũng là một loại bản lĩnh đấy." Thạch Đầu đáp: "Được rồi."
...
Mang đồ điện về căn cứ, "bậc thầy rác rưởi" Tô Thập nhìn Shana như nhìn kẻ thiểu năng, nể tình cô là người mới nên kiên nhẫn giải thích nguyên tắc cơ bản: Chỉ đồ điện do hệ thống chế tạo mới dùng được. Shana và Maya đi xe máy đến phố thương mại, Shana đang bực mình nhét bộ đàm vào tay Lâm Vụ.
"Gì thế?" Lâm Vụ ngơ ngác: "Căn cứ tìm tôi có việc gì?"
Tô Thập: "Lâm Vụ, đống đồ điện cậu mang về cùng lắm chỉ làm đồ trang trí thôi, không có chức năng đâu. Phải là đồ điện chế tạo qua hệ thống mới dùng được."
Lâm Vụ: "Nhưng có máy chơi game mà."
Tô Thập: "Máy chơi game cũng thế."
Lâm Vụ: "Nhỡ đâu dùng được thì sao? Máy chơi game đấy."
Tô Thập trầm ngâm một lúc: "Có lý, để tôi thử xem."
Khoảng 5 phút sau, Tô Thập trả lời: "Không được."
Shana ôm trán, không nỡ nhìn thẳng. Biết thừa không được mà còn cá cược với cái "nhỡ đâu", thật không hiểu sao căn cứ Ám Ảnh lại vận hành tốt đến thế.
"Không được thì thôi." Lâm Vụ kết thúc cuộc gọi, trả bộ đàm cho Maya, nói với Shana: "Đồ cô mang về toàn là rác, đi thôi."
"Trách tôi à?" Shana không tin vào tai mình.
Lâm Vụ cũng trưng ra vẻ mặt không thể tin nổi: "Cô mang rác về cho căn cứ, tôi nói câu đó là ghi nhận công lao lao động của cô, sao cô lại nghĩ tôi trách cô?"
Tuyết Đản vác cái bàn đi qua: "Chúng ta đều là người vận chuyển rác mà." Rồi ném cái bàn lên thùng xe bán tải.
Shana gật đầu, nói với Lâm Vụ: "Cảm ơn."
"Cái này... chỉ là ghi nhận công sức lao động thôi, không phải khen ngợi đâu, không cần cảm ơn." Lâm Vụ thắc mắc, cô này não có vấn đề à? Hắn nhìn chiếc xe máy, lo lắng hỏi: "Cô biết đi xe thật không đấy?"
Shana gật đầu: "Biết."
Lâm Vụ: "Xe máy ấy?"
Shana: "Tay đua nghiệp dư giải đua xe máy cổ điển."
Lâm Vụ bán tín bán nghi leo lên xe. Lòng tự trọng của Shana bị tổn thương, cô quyết định cho Lâm Vụ biết thế nào là tay đua, vào số, lên ga, phóng vút đi. Lâm Vụ bay luôn. Hắn bay ngược ra sau nửa vòng, mặt đập bốp xuống đất. Gãy xương, đau cộng choáng.
Shana vội phanh xe, quay đầu lại, rối rít xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi."
"Không sao." Lâm Vụ quấn băng gạc bó bột, nói: "Giờ tôi tin cô là tay đua rồi." Khoan nói hiệu quả chữa thương, băng bó xong cơn đau và choáng biến mất ngay lập tức. Lâm Vụ chợt nghĩ đến thuốc giảm đau, thứ này là đồ tốt. Nếu sản xuất được lượng lớn thuốc giảm đau, người chơi chắc chắn sẽ sẵn lòng đổi bất cứ thứ gì để lấy.
"Tại sao?"
"Vì tay đua không bao giờ chở người."
...
Tay đua Shana ôm cục tức với Lâm Vụ, cố tình chơi xấu, phóng như bay, liên tục phanh gấp và lạng lách để né zombie, ép Lâm Vụ phải ôm chặt lấy balo của cô.
Đến gần đích, xe phanh cháy đường. Lâm Vụ xuống xe hoa mắt chóng mặt, bám vào xe nôn khan một trận, cuối cùng nằm vật ra bãi cỏ giả chết. Trạng thái này không gây sát thương hệ thống, hồi phục nhanh và không để lại di chứng.
Shana định cười nhạo, nhưng tiếng ồn xe máy đã thu hút vài con zombie mò tới. Shana đành dùng chiến thuật vừa đánh vừa lùi, Lâm Vụ mềm nhũn dựa vào một bên xem kịch, giờ hắn chẳng muốn động đậy gì. Đừng nói Shana chết, kể cả hắn chết hắn cũng mặc kệ, cảm giác say xe này thật sự quá khó chịu.
Đợi đến khi Lâm Vụ đứng dậy được thì Shana cũng vừa giải quyết xong bốn con zombie. Lâm Vụ không muốn nói chuyện, ra hiệu cho Shana im lặng, chạy ra xa dụ bốn con zombie khác tới, rút ống nước trên giá vũ khí ra.
Lâm Vụ chạy hơn mười mét, dụ lũ zombie đến hàng rào nông trại, còn mình đứng đợi sau hàng rào. Zombie trèo qua ngã sấp mặt, Lâm Vụ cầm ống nước đập vào đầu, rồi lại trèo ngược về bên kia, cứ thế vờn qua vờn lại một lúc, bốn con zombie đều bị đập nát đầu. Lâm Vụ vừa loot xác vừa nhìn Shana: Hiểu chưa?
Shana buộc phải thừa nhận mình chưa từng nghĩ đến chiến thuật hàng rào, đành gật đầu bất lực.
Hai người đi bộ đến bờ sông, nhìn thấy ngay một cái lều và tàn tích đống lửa trong gầm cầu, nhưng không thấy người đâu. Dưới bờ sông ngay gầm cầu, hai con Tiếng Hét đang dẫn đầu hơn chục con zombie lảng vảng.
Shana định hỏi sao quan sát lâu thế. Lâm Vụ ra hiệu im lặng để tập trung lắng nghe, tiếng nước chảy chết tiệt khiến hắn không xác định được có Cuồng Mãnh gần đó hay không. Lâm Vụ nghe ngóng thêm một lúc: "Hai phương án. Một là tôi dụ zombie đi, cô vào lục soát lều, nhưng... cô cao bao nhiêu?"