Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cái tên này nghe hơi quen.
Hình như là tiểu hoa đán tuyến hai nổi lên nhờ một bộ phim thần tượng cổ trang?
Diễn xuất nát bét, toàn dựa vào khuôn mặt phẫu thuật thẩm mỹ và xào xáo scandal để leo lên.
Nghe nói tính tình thối đến mức có thể hun chết ruồi.
“Chê quần áo đoàn phim chuẩn bị không đủ đẳng cấp, nói là vải sợi tổng hợp cọ xát làm xước làn da ngọc ngà của cô ta rồi.”
Nhân viên hiện trường trợn trắng mắt: “Vừa nãy cứ nằng nặc bắt đạo diễn đổi thành lụa tơ tằm, còn đòi cái gì mà hàng thiết kế cao cấp của thương hiệu nước ngoài.”
“Mẹ kiếp đây là quay phim cổ trang! Lấy đâu ra hàng thiết kế cao cấp?”
“Thế là đang giằng co đây, cô ta bảo không đổi quần áo thì không quay nữa, còn đòi về xe bảo mẫu thổi điều hòa.”
Tống Phong nghe mà nhếch mép: “Bà cô tổ này, đúng là khó hầu hạ.”
Tô Thần đứng phía sau, nghe công thức quen thuộc này, mùi vị quen thuộc này, khóe miệng không nhịn được hơi nhếch lên.
Ra vẻ ngôi sao?
Làm mình làm mẩy?
Đây chính là Hắc Hồng Trị biết đi a!
Mình vừa đến cái nơi đất khách quê người này, đang sầu không có chỗ mở hàng đây.
Không ngờ vừa hạ cánh đã gặp ngay một con cừu béo thế này.
“Phong ca, chúng ta qua đó luôn chứ?”
Tô Thần sáp lại gần Tống Phong, trong ánh mắt lóe lên một thứ ánh sáng mang tên “gây chuyện”.
“Qua cái gì mà qua? Không thấy đang loạn cào cào lên à?”
Tống Phong bực bội trừng mắt nhìn hắn: “Đến phòng hóa trang trước, thay bộ đồ trên người cậu ra, đợi đạo diễn dỗ dành xong vị tổ tông kia rồi tính tiếp.”
Đúng lúc này, một giọng nữ cao chói tai xuyên thấu cả phim trường.
“Tôi không quay nữa!”
Mục Kiều Kiều hất mạnh kịch bản đạo diễn đưa tới, đứng phắt dậy với vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Cô ta mặc một bộ cổ trang rườm rà, lớp trang điểm trên mặt tinh xảo như sắp đi thảm đỏ, lúc này lại vặn vẹo ngũ quan, chỉ thẳng vào mặt vị đạo diễn đang khúm núm kia mà chửi bới xối xả.
“Tôi chưa từng thấy cái đoàn phim nào nghèo nàn chua xót như thế này!”
“Loại vải rách nát này mà cũng dám đắp lên người tôi? Tôi nổi mẩn đỏ hết cả lên rồi các người có thấy không?”
“Còn cái gì mà thế thân của nam phụ nữa? Lại đi tìm một tên diễn viên quần chúng đến diễn chung với tôi?”
“Tôi là đẳng cấp gì? Hắn ta là thân phận gì?”
“Nhỡ tay chân hắn không sạch sẽ, nhân cơ hội sàm sỡ tôi thì sao?”
“Tôi nói cho các người biết, hoặc là đổi quần áo, đổi cái tên thế thân kia thành diễn viên đặc biệt chuyên nghiệp cho tôi, còn phải thêm tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi nữa!”
“Nếu không các người cứ đợi nhận thư luật sư đi!”
Các nhân viên xung quanh ai nấy đều giận mà không dám nói, đạo diễn càng gấp đến mức mồ hôi nhễ nhại, suýt chút nữa thì quỳ xuống.
Mục Kiều Kiều này tuy diễn xuất tệ, nhưng tư bản chống lưng lại cứng.
Hơn nữa lần đình công này, tổn thất một ngày của cả đoàn phim là mấy chục vạn, ông ta không gánh nổi trách nhiệm này.
“Mục lão sư, cô bớt giận, quần áo này chúng tôi lập tức sai người đi sửa…”
“Tên thế thân kia cũng là hết cách, diễn viên ban đầu xảy ra chuyện rồi…”
“Câm miệng!”
Mục Kiều Kiều căn bản không nghe giải thích, khoanh tay cười lạnh: “Tôi không quan tâm các người có lý do gì, đó là chuyện của các người.”
“Tóm lại điều kiện hiện tại tôi không hài lòng, bộ phim này tôi không quay nữa!”
Nói xong.
Cô ta quay người định đi về phía xe bảo mẫu.
Toàn trường chết lặng.
Đúng lúc tất cả mọi người đều tuyệt vọng, một giọng nói âm dương quái khí đột nhiên từ trong góc bay ra.
“Vậy thì đừng quay nữa.”
“Dù sao với cái diễn xuất này, thay một con chó lên sủa hai tiếng, hiệu quả ra lò chắc cũng xêm xêm thôi.”
Giọng nói không lớn, nhưng lại như một tiếng sấm sét, nổ tung trong cái phim trường tĩnh lặng như tờ này.
Động tác của tất cả mọi người đều cứng đờ.
Ai?
Ai to gan như vậy?
Không muốn sống nữa sao?
Vô số ánh mắt đồng loạt quay đầu, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy khóe miệng Tô Thần nở một nụ cười lạnh cực kỳ gợi đòn, hoàn toàn là dáng vẻ không chê chuyện lớn a.
Điếu thuốc trong tay Tống Phong rơi thẳng xuống đũng quần, nóng đến mức gã nhảy cẫng lên tại chỗ.
Xong rồi!
Tên Tô Thần này điên rồi sao?
Mẹ kiếp đây là lúc cậu có thể xen mồm vào à?
Mục Kiều Kiều khựng lại, từ từ quay người, trên khuôn mặt tinh xảo kia viết đầy vẻ không thể tin nổi.
Cô ta lớn chừng này, lúc nào mà chẳng được chúng tinh phủng nguyệt?
Ngay cả đạo diễn cũng phải dỗ dành cô ta, có khi nào bị người ta sỉ nhục thẳng mặt như vậy?
“Anh nói cái gì?”
Giọng Mục Kiều Kiều chói tai đến mức lạc cả đi: “Anh vừa nói cái gì?!”
Tô Thần đứng thẳng người, phủi phủi bụi trên quần áo, từng bước đi đến trước mặt Mục Kiều Kiều.
Mặc dù toàn mặc đồ vỉa hè, nhưng khí trường này vậy mà lại hoàn toàn đè bẹp Mục Kiều Kiều đang dát đầy châu báu trên người.
“Tai cũng không xài được à?”
Tô Thần thở dài, dùng một loại ánh mắt quan ái trẻ thiểu năng nhìn cô ta.
“Tôi nói, nếu cô đã ngọc ngà châu báu như vậy, quần áo cứng quá không mặc được, diễn viên quần chúng bẩn quá không xứng với cô, vậy còn đóng phim làm gì nữa?”
“Mau về nhà nằm đi chứ.”
“Tốt nhất là bảo đoàn phim lập cho cô cái bàn thờ, cúng cô lên đó, mỗi ngày ba nén nhang, sớm tối quỳ lạy.”
“Dù sao loại linh vật ngoài việc biết trừng mắt thì chỉ biết cắt ghép phông xanh như cô, quả thực cũng hiếm thấy lắm.”
“Đặt trong đoàn phim để trấn trạch trừ tà thì cũng không tồi, mang ra diễn xuất á?”
“Chậc chậc chậc…”
Tô Thần lắc đầu, tiếng “chậc” kia quả thực tràn ngập sự trào phúng vô tận.
“Đó là sự cưỡng hiếp công khai đối với võng mạc của khán giả đấy.”
Bùm——!
Hiện trường triệt để bùng nổ.
Cằm của đạo diễn rớt xuống tận mu bàn chân, bộ đàm trong tay phó đạo diễn rơi vỡ làm đôi.
Tống Phong ôm mặt, muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống, trong lòng đã bắt đầu tính toán lát nữa làm sao nhặt xác cho thằng nhóc này rồi.