Kẻ Phản Diện Trong Giới Showbiz

Chương 3. Độc Miệng Tung Chiêu Cuối, Chọc Tức Ngất Đạo Diễn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Gia giáo của cậu đâu? Đạo đức nghề nghiệp của cậu bị chó ăn rồi à?”

“Loại con sâu làm rầu nồi canh như cậu, nên bị phong sát tại chỗ!”

“Tôi để lời ở đây, chỉ cần Trương Đại Phu tôi còn ở đây một ngày, cậu đừng hòng lăn lộn trong cái giới này nữa!”

Nếu đổi lại là Tô Thần trước kia, đã sớm bị bài giáo huấn sặc mùi “bố đời” này dọa cho run rẩy xin lỗi rồi.

Nhưng Tô Thần của hiện tại, nhìn Trương Đại Phu, giống như đang nhìn một cái máy rút tiền Hắc Hồng Trị biết đi vậy.

Cậu uể oải đổi tư thế đứng, thậm chí còn chê chuyện chưa đủ lớn, đưa micro sát vào miệng.

“Trương đạo, ngài bớt giận, người già huyết áp cao, dễ bị đột quỵ lắm.”

Tô Thần mỉm cười, lơ đễnh nói tiếp: “Ngài vừa nãy nói chuyện đạo đức nghề nghiệp với tôi? Nói chuyện tác phẩm?”

“Nếu tôi nhớ không nhầm, bộ phim trước đó của ngài là “Giấc Mộng Tình Yêu Giới Giải Trí”, điểm đánh giá Douban mới có 2.1 nhỉ?”

“Cái này cũng coi như phá vỡ một kỷ lục nào đó của lịch sử điện ảnh Hoa ngữ rồi.”

“Nói thật nhé.”

“Số lượng người xem bộ phim đó của ngài, còn chưa bằng số người điểm danh trong group anti-fan trên Weibo của tôi đâu.”

“Ngài là một kẻ quay phim rác, lấy đâu ra tự tin mà đòi dạy dỗ tôi vậy?”

“Ngài muốn dạy tôi cách diễn sao cho khán giả ngủ gật, hay là dạy tôi cách ném tiền của nhà đầu tư xuống nước?”

“Còn về việc bảo tôi cút khỏi giới giải trí...”

Tô Thần khựng lại, ánh mắt chợt trở nên đầy ẩn ý: “Ngài vẫn nên lo cho bản thân mình trước đi.”

“Vừa nãy tôi xem hot search, bên tư bản của bộ phim mới của ngài hình như đã ra thông báo rút vốn rồi thì phải?”

“Ngài mà không mau về quỳ lạy cầu xin kim chủ ba ba, tháng sau có khi đến cơm hộp của đoàn phim cũng chẳng có mà ăn đâu.”

Bùm——!

Cả trường quay như bị ném xuống một quả bom chìm.

Trương Đại Phu trừng lớn hai mắt, ngón tay run rẩy chỉ vào Tô Thần, cơ bắp trên mặt co giật điên cuồng: “Cậu... cậu...”

“Cậu” nửa ngày, một hơi không thở lên được.

Hai mắt trợn trắng, thế mà lại ôm ngực ngã lăn ra ghế ngay tại chỗ!

Thế này đã phá phòng rồi sao?

Hiện trường nháy mắt loạn thành một đoàn, nhân viên công tác ùa lên.

“Trương đạo! Trương đạo ngài sao vậy!”

“Bấm nhân trung! Mau bấm nhân trung!”

“Mau gọi xe cấp cứu! Đừng quên mang theo bình oxy!”

Còn ở trung tâm của sự hỗn loạn, Tô Thần đứng dưới ánh đèn tựu quang, nghe âm thanh nhắc nhở vang lên điên cuồng trong đầu như máy đánh bạc nhả xu, nở một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.

“Nhận được giá trị cảm xúc tiêu cực từ Trương Đại Phu +999”

“Nhận được giá trị cảm xúc tiêu cực từ khán giả toàn mạng +6666!”

“Chúc mừng ký chủ, Hắc Hồng Trị vượt mốc một vạn, đạt điều kiện rút thưởng, có rút thưởng không?”

Sướng!

Tô Thần nhìn những luống hẹ xanh mơn mởn này, trong lòng vô cùng khoan khoái.

Chỉ tiếc là tố chất tâm lý của Trương đạo này kém quá, mới nghe vài câu nói thật đã không trụ nổi rồi.

Ông ta mà kiên trì thêm lúc nữa thì tốt biết mấy, như vậy nói không chừng tôi còn có thể cày thêm chút Hắc Hồng Trị.

Tô Thần nhìn những khán giả hận không thể lao lên xé xác mình dưới đài, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.

Đây đâu phải là khán giả, đây đều là cha mẹ cơm áo của tôi mà!

Có bọn họ ở đây, bản thân còn sợ không tích cóp đủ vốn liếng sao?

Nếu không sau khi giải ước với công ty, thì thật sự phải ra gầm cầu ăn xin rồi!

“Rút!”

“Chúc mừng ký chủ nhận được Kỹ năng hát cấp Chuyên nghiệp, có sử dụng không?”

Mắt Tô Thần sáng lên.

Đồ tốt nha!

Đang lo không có tài lẻ phòng thân đây!

Mặc dù chỉ là cấp Chuyên nghiệp, nhưng trong cái giới giải trí toàn quái vật chỉnh âm này, đã miễn cưỡng đủ dùng rồi.

“Sử dụng!”

Khoảnh khắc giọng nói vừa dứt, Tô Thần chỉ cảm thấy cổ họng truyền đến một trận tê dại, giống như được nước ấm bao bọc, thoải mái vô cùng.

Cứ tưởng chỉ có thêm kỹ xảo, không ngờ đến cả chức năng dây thanh quản cũng được cải tạo luôn!

Hệ thống ca ngầu bá cháy!

Lâm Hiểu Hiểu vốn định chạy trốn khỏi hiện trường, nhìn thấy Trương đạo ngã xuống, tròng mắt đảo một vòng, cảm thấy đây là một cơ hội tuyệt vời để bán thảm.

Cô ta cũng không chạy nữa, ngược lại còn đứng ra, dùng ánh mắt oán độc liếc nhìn Tô Thần một cái.

Sau đó lập tức chuyển sang chế độ tủi thân đáng thương.

Cô ta cúi gập người thật sâu trước ống kính, giọng mang theo tiếng khóc nức nở: “Xin lỗi, đều là lỗi của tôi... Là tôi không tốt, chọc giận Tô Thần ca ca, còn liên lụy Trương đạo bị tức đến mức phải vào bệnh viện... Tôi ở đây xin lỗi mọi người.”

Lâm Hiểu Hiểu quay đầu nhìn Tô Thần, thậm chí còn cứ thế nặn ra hai giọt nước mắt, kỹ năng diễn xuất này còn đỉnh hơn lúc cô ta đóng phim nhiều.

“Xin lỗi.”

“Tô Thần ca ca, nếu anh có ý kiến gì với tôi, thì cứ đánh tôi mắng tôi đi, ngàn vạn lần đừng đắc tội với tiền bối.”

Nước mắt này rơi xuống thật đúng lúc, cứ như vòi nước được bật công tắc vậy.

Cơ thể cô ta còn lảo đảo hai cái, một bộ dạng đau lòng quá độ, yếu ớt như sắp ngất xỉu bất cứ lúc nào, quả thực là màn biểu diễn “trà xanh” cấp độ sách giáo khoa.

Là đàn ông nhìn thấy đều phải mềm lòng, hận không thể ôm cô ta vào lòng mà an ủi.

Bình luận trong phòng livestream lập tức khựng lại một giây.

Sau đó bùng nổ với một tốc độ khủng khiếp, chữ nghĩa chi chít trực tiếp che kín toàn bộ màn hình, máy chủ đều đang gào thét.

“Xót Hiểu Hiểu quá! Ôm bảo bối nhà tao đi, không khóc không khóc!”

“Tô Thần mày còn là người không? Chọc tiền bối tức vào bệnh viện, bây giờ lại ép con gái nhà người ta thành ra thế này?”

“Cặn bã! Giới giải trí sao lại có loại cặn bã này chứ!”

“Có ai quyên tiền đến hiện trường đánh Tô Thần không? Cho tao một suất! Vé máy bay tao bao, ai có gạch không?”

“Người qua đường thuần túy, vốn không biết Tô Thần, bây giờ thì biết rồi, đời này chưa từng thấy nghệ sĩ nào tởm lợm như vậy.”

“Cút khỏi giới giải trí! Cút khỏi Trái Đất đi!”

Hiện trường càng mất kiểm soát hoàn toàn.

Mấy nam khán giả hàng ghế đầu kích động đến mức nổi gân xanh trên cổ, muốn trèo qua lan can xông lên sân khấu tẩn Tô Thần một trận, bị bảo vệ mồ hôi nhễ nhại liều mạng cản lại.