Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chưa đợi bọn họ ra khỏi cửa, liền trực tiếp xoay người vào nhà.

Còn con trai út của Chu Trường Lâm, Chu Đắc Ngộ, suốt cả quá trình đều không nói lời nào, cứ như người hầu đi theo Chu Trường Lâm vậy.

Nhưng khi xoay người rời đi, Chu Đắc Ngộ lại nheo mắt lén nhìn Đường Tiểu Bắc một cái.

Ra khỏi khách điếm, Chu Trường Lâm vô cùng bất đắc dĩ nói: "Văn Viên công tử, ngài cũng thấy rồi đấy, xà phòng thật sự rất khó kiếm."

Vừa rồi hắn vừa cứng rắn, vừa hạ mình nói lời hay, một phần lớn nguyên nhân là diễn cho Văn Viên công tử xem.

Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Văn Viên công tử cũng có chút buồn bực.

Hắn cũng nhìn ra, không phải Chu Trường Lâm không muốn giúp, mà là xà phòng thật sự đắt hàng.

Đợt trước có không ít gia tộc và thanh lâu mua xà phòng, ta chỉ có thể đi xem có thể xin được chút nào từ tay bọn họ hay không. Chu Trường Lâm nói: "Chỉ là như vậy, cần công tử ở lại Quảng Nguyên một thời gian, hơn nữa cuối cùng có thể kiếm được bao nhiêu, ta cũng không thể đảm bảo."

“Vậy thì làm phiền Trường Lâm bá bá rồi.” – Văn Viên công tử mỉm cười nói.

“Không phiền, không phiền!” – Chu Trường Lâm vội vã xua tay, rồi quay sang gọi con trai út:

“Đắc Ngộ, trong thời gian Văn Viên công tử ở Quảng Nguyên, con nhất định phải tiếp đãi cho chu đáo. Nếu để ta biết con dám chậm trễ công tử, ta lột da con đấy!”

Con trai út tuy bất tài, nhưng ăn chơi hưởng lạc tuyệt đối là một tay lão luyện, để hắn tiếp đãi Văn Viên công tử là thích hợp nhất.

Phụ thân yên tâm, con đảm bảo cho Văn Viên công tử chơi thỏa thích, ăn ngon miệng! Chu Đắc Ngộ hưng phấn vỗ ngực đảm bảo.

Như vậy là có thể đường hoàng lấy tiền từ trong phủ ra ngoài chơi rồi...

Nhìn con trai dẫn Văn Viên công tử rời đi, nụ cười trên mặt Chu Trường Lâm dần tan biến.

Hắn làm sao mà trở thành nhà buôn vải lớn nhất Quảng Nguyên?

Năm đó trong một lần tế lễ hàng năm, Chu Trường Lâm gặp được Quốc công, nhờ kỹ năng nịnh hót cao siêu, vài câu nói đã khiến Quốc công cười ha hả, liền tiện tay cho hắn chút tư cách mua bán cống phẩm vải vóc.

Chu Trường Lâm chính là dựa vào chút tư cách này mà phất lên, sau đó càng làm càng lớn, phần chia được từ kinh thành cũng ngày càng nhiều.

Song tình trạng ấy đã ngưng lại từ vài năm trước. Chung quy Chu gia tại kinh thành nhân khẩu đông đảo, mỗi năm chỉ riêng chi phí sinh hoạt của tộc nhân đã là một khoản khổng lồ, Chu gia ở kinh đô cũng cần sinh lợi, bèn chọn vài người dòng đích, gần kinh thành lập nên xưởng dệt, tự mình canh tác.

Mấy năm nay phần chia mà Chu Trường Lâm nhận được dần ít đi, bây giờ vất vả lắm mới tìm được một cơ hội lấy lòng kinh thành, hắn dù thế nào cũng phải nắm bắt!

Tiễn Văn Viên công tử đi, Chu Trường Lâm quay đầu liền đến nhà bạn thân, xin chút xà phòng.

Đáng tiếc bạn thân lúc trước mỗi loại mùi chỉ mua một hộp, đều đã mở ra dùng thử, tự nhiên không thể tặng người.

Từ nhà bạn thân ra, lại vội vàng chạy đến nhà tiếp theo.

Người bạn này mỗi loại mùi đều mua hai hộp, nhưng những hộp chưa mở hầu như đều đã tặng người, chỉ còn lại một hộp.

Một hộp Chu Trường Lâm cũng không chê, bảo gia nô cẩn thận gói lại mang đi.

Chu Trường Lâm vì xà phòng mà chạy đôn chạy đáo khắp nơi, Văn Viên công tử bị con trai hắn dẫn vào thanh lâu cũng vì xà phòng mà phiền muộn.

Cho nên dù các cô nương hai bên có cố gắng khuấy động không khí

Hắn vốn tưởng Văn Viên công tử sẽ biết ý rời đi, nào ngờ y lại theo vào Xuân Phong Lâu.

Đã hữu duyên gặp gỡ, không biết cô nương có thể nể mặt cùng uống chén trà không?

Không cần đâu, ta còn có việc, công tử muốn uống trà thì tìm cô nương khác vậy.

Đường Tiểu Bắc uyển chuyển từ chối.

Nói xong, nàng cùng A Lan chuẩn bị lên lầu tìm Đình tỷ.

Chu Đắc Ngộ lúc nãy đã bất mãn vì Đường Tiểu Bắc không để ý đến hắn, lần này gặp lại, Đường Tiểu Bắc vẫn coi hắn như người vô hình.

Đường đường Chu gia tam công tử sao chịu nổi sự khinh thị này?

Cơn giận bùng lên.

Thêm vào đó, hắn vừa uống không ít rượu, giờ gió thổi qua, hơi say.

Loạng choạng hai bước chắn trước mặt Đường Tiểu Bắc, mắng xối xả: "Đường Tiểu Bắc, cho ngươi mặt mũi rồi đấy! Đừng tưởng bám được vào Kim Phong liền thành đại tiểu thư, dám coi thường ta!

Ta nói cho ngươi biết, tiện nhân vĩnh viễn là tiện nhân, đợi đến khi Kim Phong chơi chán, xem ta xử lý ngươi thế nào!"

Đường Tiểu Bắc tâm tình vốn đã không tốt, lại vô cớ bị Chu Đắc Ngộ sỉ nhục trước mặt mọi người, dù có tu dưỡng và tâm cơ tốt đến đâu, lúc này cũng không nhịn được nữa.

Lạnh giọng nói: "A Lan, tát!"

Hừ, còn muốn đánh ta, có giỏi thì tới đây! Chu Đắc Ngộ khinh miệt cười nhạo: "Ta..."

Lời còn chưa dứt, đã thấy một cái tát ngày càng lớn.

Bốp!

====================