Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Càng ngày càng có nhiều người đến, rất nhanh đã đứng kín bãi đất trống, đuốc sáng rực rỡ chiếu sáng xung quanh.
Đây vẫn là Kim Phong cho người thông báo xưởng dệt, không cho nữ công ca đêm đến, nếu không e là đứng cũng không đủ chỗ.
“Lão Chu, sao vậy?”
“Ta cũng không biết, vốn đã định đi ngủ rồi, nghe thấy nhà Phong ca nhi bên này có tiếng động, hình như là hiệu tiễn mà Hổ Tử bọn họ nói, ta liền vội vàng đến.”
“Ta cũng vậy, tiếng đó thật to.”
“Chuyện này xem ra cũng không có gì mà, chẳng lẽ Phong ca nhi đùa đấy à?”
“Ngươi mù à, không thấy nữ binh đều tập hợp rồi sao, nhất định là xảy ra chuyện rồi.”
“Lý chính đến rồi! Lý chính, ông biết xảy ra chuyện gì không?”
“Không biết, không thấy ta cũng vừa đến sao.”
Đúng lúc mọi người đều đang hoang mang, Kim Phong bước lên bục gỗ.
Không cần gõ chiêng, hiện trường liền yên tĩnh trở lại.
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn Kim Phong.
Kim Phong nhìn những cái đầu lít nhịt bên dưới, trong lòng không khỏi dâng lên một trận ấm áp.
Hắn phóng hiệu tiễn, là để triệu tập lão binh, kết quả lại đến nhiều người như vậy, hầu như cả làng đều đến.
Điều này chứng tỏ hắn không uổng công vì Tây Hà Loan lo lắng, ít nhất khi hắn có việc, mọi người vẫn nguyện ý đến giúp đỡ.
“Vốn là triệu tập Lương ca bọn họ, không ngờ mọi người đều đến.”
Kim Phong đứng trên bục, cúi người với dân làng bên dưới: “Khuya rồi làm phiền mọi người, thật ngại quá.”
“Phong ca nhi, đây đều là việc nên làm.”
“Phong ca nhi, cậu khuya rồi triệu tập lão binh làm gì? Có chuyện gì sao?”
“Lão Tam, sao cậu lại không hiểu chuyện như vậy, cái gì cũng hỏi.”
“Ôi chao, tôi chỉ là hỏi thăm thôi.”
“Hỏi gì mà hỏi, chuyện nên cho cậu biết, Phong ca nhi tự nhiên sẽ nói, chuyện không nói, là không nên cho cậu biết!”
Dân làng xôn xao bàn tán.
“Phong ca nhi, thôn chúng ta sống dựa vào cậu, lời khách sáo không cần nói.”
Lý chính ngăn cản dân làng bàn tán, tiến lên một bước hỏi: “Xảy ra chuyện gì, nếu có thể nói, thì nói cho mọi người biết, nếu có thể giúp được, mọi người cũng vui lòng giúp một tay.”
“Lý chính nói đúng, tôi không có bản lĩnh gì khác, còn sức lực thì có hai phần, Phong ca nhi có việc cứ nói.”
“Tôi cũng vậy!”
Dân làng đồng loạt hưởng ứng theo.
“Là thế này, muội muội của Đông Đông xưởng trưởng, mọi người còn nhớ chứ, chính là cô nương tên Tiểu Bắc đó.”
Kim Phong nói: “Tiểu Bắc cô nương gần đây vẫn luôn ở thành quận giúp ta làm việc, trước đây vẫn luôn bình an vô sự, nhưng sáng nay nàng ấy trên đường bị bọn cướp bắt cóc, ta lo lắng đi cứu nàng ấy, liền phóng hiệu tiễn.”
Vừa dứt lời, dưới đài liền sôi sục.
====================