Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Vị tiên sinh này, tôi…” Nhìn thấy trận thế này, Chu Nguyệt lập tức hoảng sợ.

Cô ta cũng không phải kẻ ngốc, tự nhiên biết cái giọng điệu âm dương quái khí này của Trương Mông Lung là cố tình nói cho mình nghe. Vốn dĩ cô ta còn tưởng thanh niên này chỉ là một người bình thường, nhưng ai mà ngờ, người ta chỉ gọi một cuộc điện thoại mà gọi đến tận mười chiếc xe tải lớn!

Ở thành phố Giang Nam này, người có thể lấy ra vài triệu tiền mặt không ít, thậm chí có thể nói là khá nhiều, nhưng người có thể gom được mười xe tải tiền xu thì tuyệt đối hiếm như lông phượng sừng lân. Dùng ngón chân để suy nghĩ cũng biết, lai lịch của thanh niên này tuyệt đối không tầm thường!

Hạng người như vậy, cô ta tuyệt đối không đắc tội nổi, thậm chí ngay cả cậu của cô ta cũng chưa chắc đã đắc tội nổi.

Chỉ vì hai người công nhân vệ sinh, có cần phải làm ra chuyện lớn đến mức này không?

“Không phải cô nói không nhận xử lý nghiệp vụ gửi tiền lẻ sao? Bây giờ chỗ tôi có vài triệu, chắc không tính là tiền lẻ nữa chứ?” Trương Mông Lung nói, “Hơn nữa bây giờ cũng qua giờ giao ca rồi, theo quy định của ngân hàng, bây giờ cô có phải nên ra làm thủ tục cho tôi rồi không?”

Trương Mông Lung quay người nói với mấy gã đại hán: “Các vị, chúng ta đến đây để gửi tiền, không phải đến để phá rối, phiền mọi người cẩn thận một chút, đừng cản trở nhân viên làm việc ở đây, cũng đừng làm ảnh hưởng đến các khách hàng khác.”

“Trương tiên sinh, chúng tôi sẽ chú ý!” Mấy gã đại hán gật đầu, tay chân cũng trở nên nhanh nhẹn hơn hẳn.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, sảnh giao dịch của ngân hàng đã chất đống mấy chục bao tải tiền, toàn bộ đều là tiền xu!

“Vãi chưởng, tình huống gì thế này?” Đám đông hóng hớt xung quanh đều mang vẻ mặt ngơ ngác. Cảnh tượng như thế này bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, lái mười chiếc xe tải đến để gửi tiền xu, đúng là sống lâu mới thấy mà!

“Tôi mới đến, tôi cũng không biết.”

“Tôi biết! Vừa nãy có hai ông bà lão đến gửi tiền, cô nhân viên tóc ngắn kia chê phiền phức không chịu làm, cậu thanh niên kia chướng mắt nên lý luận vài câu, còn bị cô nhân viên kia mắng lại.”

“Tính khí này cũng lớn quá rồi đấy?”

“Nói thừa, mới chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, người ta đã gọi được mười xe tải tiền xu đến, ông nghĩ loại người này sẽ là người bình thường sao? Không phải quan nhị đại thì cũng là phú nhị đại, loại người này chẳng phải là kiểu người ngốc nhiều tiền tính tình nóng nảy sao?”

“Nói nhỏ thôi, đừng để người ta nghe thấy!”

“Chà chà, cô gái kia coi như rước họa vào thân rồi!”

“Ai bảo không phải chứ? Nhưng tôi thấy cô ta đáng đời!”

“Ngại quá, nhà tôi hơi nghèo, không có tiền chẵn, e là phải nhờ cô đếm giúp xem chỗ này tổng cộng có bao nhiêu tiền xu rồi.” Trương Mông Lung nói, “Nhưng nếu cô đếm sai, cho dù chỉ tính thiếu của tôi một hào, tôi cũng sẽ tìm giám đốc của các người khiếu nại!”

Lúc này Chu Nguyệt đã hoàn toàn hoảng loạn, bao tải trong sảnh ngày càng nhiều, nếu đếm từng đồng một, đừng nói là tối nay, cho dù một tháng không ngủ cũng chưa chắc đã đếm xong.

Quan trọng nhất là, chuyện này nếu để cậu của cô ta biết thì xong đời, nếu nghiêm trọng hơn mà chọc đến tai phó giám đốc thậm chí là giám đốc, thì ngay cả cậu cô ta cũng phải ôm hận mà đi!

Vừa nãy cô ta lại còn cho rằng thanh niên này là một kẻ bình thường không có bối cảnh, một người bình thường có thể nhẹ nhàng gọi đến mười chiếc xe tải tiền xu trong vòng chưa đầy nửa tiếng sao? Bây giờ cô ta mới nhận ra, lần này mình hình như đã đá phải tấm sắt rồi.

Đúng lúc này, điện thoại của Trương Mông Lung vang lên, hắn liếc nhìn màn hình hiển thị, rõ ràng là giám đốc của ngân hàng này, Cố An Sơn.

“Giám đốc Cố? Tôi còn tưởng ông đi ăn cơm cùng nhân viên của ông rồi chứ, hóa ra ông vẫn nhớ hôm nay tôi sẽ đến à!” Trương Mông Lung bực dọc nói.

Cố An Sơn lập tức mang vẻ mặt khó hiểu, mình hình như đâu có làm gì, sao trong giọng điệu của Trương Mông Lung lại có mùi thuốc súng thế này?

“Trương tiên sinh, ngài nói vậy là có ý gì?” Cố An Sơn khó hiểu hỏi, “Hôm nay biết ngài sẽ đến, tôi còn chẳng dám đi ăn cơm, vẫn gọi đồ ăn ngoài ăn trong văn phòng đây này!”

“Ồ, vậy ông cứ ăn tiếp đi, tôi xử lý chút chuyện đã, đợi tôi xử lý xong chúng ta từ từ nói chuyện.” Trương Mông Lung nói xong liền cúp thẳng điện thoại.

Cảnh tượng này đều lọt vào mắt Chu Nguyệt. Cố An Sơn là ai? Là giám đốc tổng bộ của bọn họ!

Cô ta không ngờ thanh niên này không chỉ có thể liên lạc trực tiếp với giám đốc, thậm chí còn dám cúp thẳng điện thoại của giám đốc!

“Không phải là xảy ra chuyện rồi chứ?” Lúc này Cố An Sơn làm sao còn có thể yên tâm ăn cơm được nữa? Sở dĩ ông ta có thể ngồi lên vị trí hiện tại, chính là vì vị giám đốc trước đó đã đắc tội với người không nên đắc tội, không chỉ mất chức, thậm chí còn bị người ta đào bới ra một số chuyện tham ô nhận hối lộ trước đây, bây giờ vẫn đang ăn cơm nhà nước kìa!

Mặc dù ông ta chưa từng làm chuyện gì lấy quyền mưu lợi cá nhân, nhưng người ta căn bản không cần cố ý nhắm vào ông ta, chỉ cần người ta không vui, rút khoản tiền gửi này đi, ông ta phút mốt sẽ mất việc cuốn gói ra đi!

Nghĩ đến đây, ông ta vội vàng bỏ đũa xuống đi về phía sảnh lớn.

Khi ông ta bước đến sảnh lớn, những bao tải chứa đầy tiền xu đã chất đầy một nửa sảnh giao dịch, Cố An Sơn trực tiếp rơi vào trạng thái đờ đẫn, rốt cuộc là tình huống gì thế này? Bảo vệ đâu? Lẽ nào đều ăn chay hết rồi? Cứ để người ta làm loạn ở đây sao?

Đám bảo vệ kia vốn cũng muốn ngăn cản, nhưng người ta đến để gửi tiền mà, anh đến gửi tiền, mang tiền vào thì đâu có quá đáng? Không có tiền thì gửi kiểu gì? Ai cũng không bới móc được lỗi lầm gì cả!

“Chuyện gì thế này? Rốt cuộc là chuyện gì thế này?” Nhìn thấy cảnh tượng này, Cố An Sơn trực tiếp hét lớn lên.