Hô… hô… hô! Cự long Phong Bạo thở hồng hộc.
Thành công rồi! Không ngờ lại thực sự thành công? Mặc Phi cảm thấy thật khó mà tin được, nhìn ánh nắng bình minh chiếu lên người mình, tạo ra cái bóng khổng lồ trên bãi cát.
Cảm nhận cảm giác móng rồng giẫm trên bãi cát.
Đuôi rồng của hắn vô thức quấy đảo bãi cát phía sau, để lại dấu vết rõ ràng.
Mặc dù hắn luôn mơ tưởng khoảnh khắc này sẽ đến, nhưng khi mọi thứ thực sự xảy ra, lại khó tin đến thế, thậm chí có một khoảnh khắc, hắn cảm thấy mình vẫn đang ở trong game.
Tuy nhiên, chiếc ô tô không xa phía sau lại nhắc nhở hắn, tất cả đều là thật, hắn thực sự đã hóa thân thành rồng trong thực tại.
Rồng! Là rồng đấy! Hắn say mê giơ một móng rồng ra, cảm nhận sức mạnh cường đại của cơ thể hoàn toàn mới này.
Lúc này hắn cảm thấy mình mạnh mẽ biết bao, hoàn toàn không phải thứ vỏ bọc con người yếu ớt kia có thể so sánh được.
Đúng vậy, tại sao lại không chứ? Làm một con rồng chẳng phải mạnh hơn cái lũ người yếu ớt kia gấp trăm lần sao.
Không! Không được nghĩ như vậy! Suy nghĩ này vừa lóe lên, hắn lập tức dập tắt ngay.
Đây là cuộc đấu tranh tâm lý mà Long Hưởng giả tất yếu phải trải qua, sự thay đổi của cơ thể cũng sẽ ảnh hưởng đến tâm trí, sức mạnh mang lại ảnh hưởng đặc biệt mạnh mẽ.
Tuy nhiên, bay thử chút thì chắc chắn không sao.
Mặc Phi từ từ vỗ cánh, trước tiên vỗ nhẹ, cảm nhận luồng khí trào dâng dưới đôi cánh, mỗi lần vỗ đều khiến cơ thể nổi lên trên.
Mặc Phi chạy vài bước trên bãi cát, rồi đột ngột bay vút lên không trung.
Ha ha, chính là cảm giác này, cảm giác tự do sải cánh.
Mặc Phi ban đầu bay rất thấp, nhưng rất nhanh sự mong đợi trong lòng đã khiến hắn quên đi sự thận trọng, bay ngày càng xa, ngày càng cao về phía đại dương, trong chớp mắt đã bay đến không trung cao hàng ngàn mét.
Ở phía xa có thể thấy bóng dáng thành phố, lúc này trời vừa hửng sáng, lờ mờ thấy được bóng dáng con người đi lại trên đường phố tựa như kiến cỏ.
Mặc Phi bỗng có cảm giác như bị người ta nhìn trộm, nội tâm đang cuồng hỉ bỗng bình tĩnh lại. Không được, không thể để bị người ta nhìn thấy.
Có cách rồi, vì bay thử trong thế giới này dễ bị người ta nhìn thấy không tiện, thế thì cứ đến thế giới song song mà bay thử chẳng phải là xong sao.
Hắn nhanh chóng hạ cánh xuống mặt đất, ánh tím trong mắt rồng lóe lên, không khí trước mắt lập tức vặn xoắn.
Noriedorm Thời Gian loạn lưu!
Như thể mở ra một cánh cửa vô hình, Mặc Phi biến mất ngay tức khắc.
Giây tiếp theo, hắn xuất hiện trong một thế giới giống hệt nhưng lại có vẻ sai khác. Phía xa vẫn là tòa thành phố đó, nhưng dường như có những thay đổi nhỏ.
Đây chắc hẳn là thế giới song song mà hắn từng xuyên qua lần trước, không có nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là một cảm giác.
Đã là thế giới song song thì không sợ gây sự chú ý nữa, Mặc Phi nghĩ thầm, không biết có phải là sự tự tin do vừa hóa rồng nắm giữ sức mạnh to lớn mang lại hay không.
Mặc Phi không chút kiêng dè bay về phía không trung thành phố.
...
Cùng lúc đó…
"Thương nụ cười và mái tóc buông lơi, mùa thu úa trên môi. Từng đêm qua ngõ tối, bàn chân âm thầm nói. Lặng nghe gió đêm nay, ngại ai buốt đôi vai..."
Tiêu Vũ đang suy nghĩ xem tối nay nên ăn gì thì tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Hắn ta bắt máy, buột miệng hỏi.
"Alo, xin chào, ai đó?"
"Chào cậu, xin hỏi có phải là cậu Tiêu Vũ không?" Giọng một người đàn ông trung niên nghiêm túc nói.
"Là tôi đây."
"Đã có kết quả kiểm tra của cậu rồi, về chuyện này, xin hỏi cậu đã nhận được email của chúng tôi chưa?"
"Nhận được rồi, tôi đang định xem đây, nhưng giờ bác sĩ nói cho tôi biết cũng được mà, kết quả kiểm tra thế nào?"
"Rất tiếc phải thông báo với cậu, trong não cậu có một khối u, và vì vị trí khá đặc biệt, rất khó để điều trị bằng phẫu thuật thông thường." Giọng người đàn ông trung niên dùng tông giọng vừa đồng cảm vừa mang tính công việc.
Tiêu Vũ nghe xong biểu cảm lập tức cứng đờ, sau đó liền cười lớn: "Chắc chắn là ai đó phái bác đến để chơi khăm tôi đúng không, ha ha, suýt nữa bị bác lừa rồi." Hắn ta nói đùa, đồng thời hy vọng đối phương thừa nhận.
"Cậu Tiêu, tôi phải nói nghiêm túc với cậu rằng đây không phải là trò đùa, kết quả kiểm tra của cậu rất rõ ràng, kết quả chi tiết đã được gửi qua email cho cậu rồi, cậu có thể xem trong mục thông tin của mình."
Mận đá, đùa cái gì vậy trời! Tiêu Vũ nhanh chóng bật điện thoại mở email. Quả nhiên, một bản báo cáo kiểm tra cơ thể cho thấy rõ ràng những gì người kia nói là thật.
Khối u não, vị trí đặc biệt, theo tài liệu nói thì khối u này sẽ phát triển không ngừng. Trong vòng một năm bệnh nhân vẫn ở trạng thái an toàn, chỉ là do khối u chèn ép thần kinh não bộ nên có thể sinh ra ảo thị, ảo thính... Tình trạng này sẽ dần nặng lên theo thời gian, sau mười bốn tháng bệnh nhân sẽ bước vào giai đoạn nguy hiểm, do khối u không ngừng phát triển chèn ép thần kinh ngày càng nặng, kết quả cuối cùng sẽ là chết não.
"Bộp", điện thoại trong tay Tiêu Vũ rơi xuống đất. Xong đời rồi, xong đời rồi, không ngờ mình còn trẻ thế này mà sắp tiêu rồi.
Không, tuyệt đối không thể là thật! Tiêu Vũ nghiến răng, chắc chắn là lừa mình, chắc chắn là vậy!
Đột nhiên, tiếng kêu la truyền đến từ phía xa, người trên đường phố hoảng loạn chỉ lên không trung.
Tiêu Vũ hoàn toàn không nhận ra chuyện gì đang xảy ra, nội tâm bị sự đau khổ của căn bệnh nan y bao phủ, cho đến khi xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, hắn mới kinh ngạc phát hiện trên phố chẳng còn lấy một bóng người.
Đùng đoàng! Tiếng nổ khiến hắn bừng tỉnh ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy cảnh tượng trên bầu trời, hắn lập tức kinh hãi há hốc mồm.
Xong rồi, xem ra khối u não này phần lớn là thật rồi, hơn nữa e rằng đã là giai đoạn cuối, mình lại nhìn thấy một con rồng đang bay trên trời. Mận đá, lại còn có cả phi cơ chiến đấu nữa chứ.
...