Kiêm Chức BOSS
Chương 466. Không quân Ngự Long / Trọng kỵ binh Long Trang (3)
Dường như cảm nhận được hơi thở vua rồng trên người Mặc Phi, nhóc con nằm trong tay Mặc Phi cứ cọ tới cọ lui.
Mặc Phi để nhóc con lên vai, lúc đi lại ấu long sẽ tự động bay theo. Trong lòng hắn lại nghĩ, hình thái Vương của Phong Bạo long của mình còn một điểm thiên phú chưa dùng, sau này nếu điểm ra thiên phú "Tấn Thăng Đẳng Cấp", nâng cấp thẳng ấu long thành phi long, ngược lại có thể hớt tay trên được một tọa kỵ phi long phong bạo. Nhưng bản thân có thể hóa rồng ngay, tọa kỵ này lại không còn ý nghĩa lớn nữa.
Thôi cứ giữ lại đó vậy.
Tiếp đó hắn lại lấy xương rồng và vảy rồng ra, chọn thăng cấp trọng kỵ binh Long Trang.
Đại chiến hai ngày nữa bắt buộc hắn phải ra trận, đến lúc đó nhất định phải có một nhóm vệ đội tướng lĩnh tinh nhuệ theo cùng hành động mới bảo hiểm. không quân Ngự Long tuy tốt, nhưng không thể lúc nào cũng hộ vệ bên cạnh.
Ánh sáng trắng lóe lên, một trọng kỵ binh Long Trang xuất hiện trước mắt.
Trên người là giáp trụ chế tác từ vảy rồng và xương rồng, mũ giáp là kiểu phủ kín toàn bộ, đến cả chiến mã cũng khoác giáp. Vũ khí là trường thương sống rồng và kiếm xương rồng, toàn thân đều là trang bị đặc sắc của cự long, trọng kỵ binh "Long Trang" từ đó mà có tên.
Nhìn tạo hình thôi đã thấy rất uy vũ bá đạo.
Thuộc tính cũng khá khét[.
[Trọng kỵ binh Long Trang (binh chủng siêu phàm), cấp độ 56, sinh lực 1400.
- Đặc tính binh chủng: Kháng phép, giáp trụ hạng nặng, Xung Phong, Tiễn Đạp công kích, Lôi Bạo vũ khí (kỹ năng đặc biệt), Lôi Kích thuật (kỹ năng đặc biệt)…]
Có mười kỵ sĩ uy vũ bá đạo thế này bên cạnh, cảm giác an toàn đầy đủ.
Tất nhiên, mạnh thì mạnh thật, những binh chủng siêu phàm này cũng thực sự đốt tiền. Nguyên liệu nâng cấp cộng với phí nâng cấp, cái nào cái nấy chi phí đều lên tới hàng vạn.
Không phải đại gia thì đúng là không chơi nổi.
Bây giờ chỉ có Roland có chút ngại ngùng. Ông là thiết lập tinh anh, không cách nào nâng cấp binh chủng siêu phàm, nên chỉ đành tiếp tục cưỡi con ngựa chiến Alterac của mình, mặc trang bị tiêu chuẩn của Kỵ sĩ đoàn Bắc Phong.
May mà đơn vị tinh anh có thể thay đổi trang bị ngay. Mặc Phi đổi bộ trang bị Kỵ sĩ Huyết Nộ mình đã thay ra cho ông, dù sao cũng tăng thêm được 200 điểm sinh lực.
Aidan (vương tử Alterac): “Nhắc mới nhớ, bác Roland này, bác sắp thăng cấp khuôn mẫu anh hùng rồi đúng không?”
Roland rõ ràng không hiểu thế nào là khuôn mẫu anh hùng, nhưng hệ thống sẽ tự động chuyển hóa lời nói của người chơi thành nội dung NPC có thể hiểu được.
Roland hơi suy nghĩ chút, bèn gật đầu: “Quả thực gần đây thần cảm thấy thực lực bản thân có tiến bộ, có lẽ sẽ có khả năng đột phá.”
Xem ra đánh xong trận chiến tiếp theo này, Roland có thể thăng cấp anh hùng rồi.
Mặc Phi gật đầu, vừa định khích lệ vài câu, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào.
Mặc Phi nhìn thoáng qua phía ngoài cổng thì thấy mấy vương tử đang chạy ra ngoài.
Mặc Phi tiện tay gọi Dhalarabeng đang đi ngang qua cửa: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Là orc, bọn chúng phái sứ giả đến, đoán là muốn hạ chiến thư... Mận đá! Cậu đây là tình hình gì thế.”
Dhalarabeng nhìn dàn không quân Ngự Long và trọng kỵ binh Long Trang phía sau Mặc Phi mà mắt trợn ngược lên.
Dù cộng lại chỉ có 21 người, nhưng tạo hình này bá cờ mờ nờ đạo quá đi.
So sánh ra, kỵ sĩ Bắc Phong đúng là binh chủng dân thường, đừng nói đến đám binh chủng cấp hai ba kia.
Mặc Phi không có ý định che giấu. Quân đội sớm muộn gì cũng phải đưa ra ngoài đánh trận, cũng không cách nào khiêm tốn được, hơn nữa thể hiện thực lực hợp lý cũng có thể lôi kéo thêm nhiều đồng minh: “Ha ha, không có gì, chỉ là nâng cấp binh chủng cho quân tư nhân của tôi chút thôi, dù sao cũng sắp đánh trận rồi mà.”
“Đậu, cái trò khoe trong lặng thầm của thằng cu cậu cũng quá lộ liễu đó. Đây là binh chủng siêu phàm của cậu đúng không? Vậy mà còn cưỡi rồng được. Nghe nói bên phía Stormwind bên kia dựng ra binh chủng siêu phàm "Kỵ sĩ không kích Hắc Long", không ngờ cậu đây không tiếng động cũng dựng ra được rồi, lợi hại nha. Mà đây là rồng gì thế, nhìn độc đáo phết, thuộc tính gì?”
“Ấu long phong bạo, phun sét đấy.”
“Ngầu! Bây giờ thế lực có thể dựng ra binh chủng siêu phàm toàn game sợ là đếm trên đầu ngón tay thôi đấy, chậc chậc chậc. Mà có tiện tiết lộ chút không, rốt cuộc là cậu làm thế nào dựng ra được thế.”
“Ha ha, cái này thì…”
“Ài, tôi hiểu tôi hiểu, tôi không hỏi nữa là được.”
Khi Mặc Phi và Dhalarabeng ra khỏi hoàng cung, sứ giả orc đã đi vào cửa thành Alterac rồi.
Tổng cộng 5 tên, một sứ giả, bốn hộ vệ, xung quanh là ánh mắt đầy sát khí của vô số mạo hiểm giả ném tới. Nếu không phải một đám binh lính vương quốc ngăn ở một bên, sợ là ngay lập tức đã phân thây mấy tên orc này rồi.
Mấy tên orc này cũng coi như gan lỳ, không chút sợ hãi, cưỡi sói sải bước đi về phía hoàng cung.
Khi Mặc Phi và Dhalarabeng chạy đến, những gì thấy được chính là cảnh tượng này.
Hắn vỗ một người anh em bên cạnh: “Tình hình gì thế? Tại sao phải bảo vệ những tên orc này?”
Người anh em đó nhìn hắn một cái, giải thích: “Ông già Aiden đó bảo, thân là vương tộc phải chú trọng lễ tiết, nên phải tiếp kiến sứ giả orc, còn cho binh lính tiến hành bảo vệ nữa.”
Đệch, ông già này vậy mà còn bày đặt chú trọng lễ tiết. Chuyện thế này đổi lại người khác Mặc Phi có thể tin ông quả thực coi trọng lễ tiết, nhưng đổi thành ông già Aiden này, ý nghĩ đầu tiên của Mặc Phi chính là thằng này đang chừa đường lui cho mình.