Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
[Vãi chưởng, cú phun lửa này của anh Rồng phê con tê tê.]
[Mẹ bà con hàng này giết địch một ngàn tự tổn ba ngàn luôn.]
[Anh Rồng ơi, anh làm đại BOSS kiểu gì thế, anh không biết thương xót cấp dưới gì cả, đúng là hôn quân, phí hoài bao nhiêu tướng sĩ trung dũng.]
Bình luận thỉnh thoảng lướt qua, nhưng Mặc Phi chẳng hề bận tâm đến sự sống chết của đám nô bộc quái vật đó, tay sai miễn phí thì quan tâm làm gì.
Thanh Phong Lãm Hoài thì nhìn mà tức đến nổ đom đóm mắt.
"Con chó má này định dùng quái nhỏ đổi mạng người của chúng ta đấy! Mấy cha nguyên tố sư đừng quản quái nhỏ nữa, mau dựng khiên lên!"
"Rõ!" Một nguyên tố sư dùng Phong Bạo trường lực hất văng mấy con yêu tinh đang vây công, một lần nữa mở ra kết giới Hỏa Phòng Hộ, vài du hiệp đứng chắn xung quanh y để tránh bị quái nhỏ làm phiền.
Tuy nhiên, chắn được quái nhỏ nhưng lại không chắn được BOSS.
Khi Hắc Long một lần nữa lao xuống, hắn không phun lửa mà đột ngột hạ thấp độ cao, vươn vuốt tóm chặt nửa thân trên của tên nguyên tố sư kia rồi xách y bay vút lên không trung.
Tên nguyên tố sư còn chưa kịp phản ứng đã thấy mình ở giữa thinh không, sợ hãi hét lên oai oái.
"Má, đừng mà, thả tôi xuống, thả tôi ra đi mà!"
Morpheus (Lãnh chúa Hắc Long): "Thả ngươi xuống sao? Được thôi, như ngươi mong muốn."
Mặc Phi duỗi móng rồng, người nọ lập tức gào thét thảm thiết rồi rơi xuống từ độ cao hàng trăm mét, tiếng "bộp" vang lên, y nát bấy như tương thịt.
Trận hình hỗn loạn khiến các mạo hiểm giả hoàn toàn không thể tổ chức được hỏa lực phòng không hiệu quả, trong khi Mặc Phi có thể tự do tự tại tấn công mục tiêu.
Sau khi mấy nguyên tố sư duy trì kết giới lần lượt bị Mặc Phi điểm danh tiêu diệt, những mạo hiểm giả còn sót lại cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ, từng người tháo chạy tán loạn. Nhưng dưới sự truy sát của đám nô bộc quái vật và hắc long con, phần lớn bọn họ chắc chắn không thể thoát khỏi số phận bị diệt vong.
Hắn không tham gia truy sát, chỉ vỗ cánh lơ lửng giữa không trung, quan sát chiến trường xung quanh.
(Có gì đó không đúng.) Mặc Phi thầm nghĩ. Sự xuất hiện của nhóm mạo hiểm giả này khiến hắn cảm thấy có chút kỳ lạ. Vài tháng qua đã chứng minh rằng chỉ dựa vào số lượng thì không thể chiến thắng được hắn, tại sao đám người này vẫn kéo đến nộp mạng?
Chỉ đơn thuần là vì tham lam trang bị thôi sao? Hắn luôn cảm thấy có gì đó khác thường.
Hắn liền dùng Truyền Tin thuật gửi một tin nhắn cho thuộc hạ đang trấn giữ hang rồng.
"Valek, đi xem xung quanh hang ổ có con 'chuột' nào lảng vảng không."
"Tuân lệnh, thưa đại nhân Morpheus."
Một con hắc long con ở lại trong phó bản chui ra khỏi hang rồng, chậm rãi bay vòng quanh đỉnh núi.
Trí thông minh của rồng con không cao lắm, chỉ nhỉnh hơn giống chó Husky một chút, tầm cỡ chó Border Collie. Nhưng vì cùng thuộc tộc Rồng nên có thể trò chuyện cùng nhau, giao cho nó thực hiện vài nhiệm vụ không quá phức tạp thì vẫn khá ổn.
Lúc này, hắc long con đang nghiêm túc kiểm tra xem có kẻ xâm nhập nào không, nhưng đập vào mắt nó chỉ là hoang mạc trống trải và những tảng đá đen kịt.
Khi hắc long con đã bay đi xa, một tảng đá khổng lồ dưới sườn núi bỗng nhiên biến mất, lộ ra bóng dáng của một nhóm mạo hiểm giả.
Toàn bộ là mạo hiểm giả cấp cao từ 50 trở lên.
Kẻ dẫn đầu mang trên đầu biểu tượng vương miện vàng kim, hóa ra lại là một người chơi anh hùng cấp Hoàng Kim với cái tên Phất Hiểu Thần Kiếm. Y đeo trên lưng một thanh trọng kiếm dài hai mét, đầu đội mũ giáp sừng bò, nhưng trên người lại không mặc giáp trụ mà để lộ cơ bắp cuồn cuộn như một vận động viên thể hình, trông cực kỳ ra dáng nhân vật chính.
Toàn thân y tỏa ra một luồng khí thế kiểu "ta rất mạnh" và "ta chính là nhân vật chính".
Đi bên cạnh y còn có một người chơi anh hùng khác. Người này khoác trên mình chiếc áo bào đen, đội mũ chóp nhọn, mặt đeo khăn che kín mít, chỉ để lộ đôi mắt, trông vô cùng kín tiếng. Tuy nhiên, biểu tượng vương miện vàng trên đầu đã tố cáo thân phận của hắn ta... lại thêm một người chơi anh hùng cấp Hoàng Kim nữa, tên là Ngọ Dạ Pháp Thần.
Huyễn Ảnh thuật vừa rồi là do hắn ta thi triển.
(Phân bậc anh hùng: cấp Thanh Đồng, cấp Bach Ngân, cấp Hoàng Kim, cấp Sử Thi, cấp Truyền Thuyết.)
Nhìn con rồng con màu đen bay ngang qua đỉnh núi, Ngọ Dạ Pháp Thần khẽ cười một tiếng: "Chậc chậc, cái tên Morpheus này đúng là cẩn thận thật đấy. Bên kia đánh nhau náo nhiệt như vậy mà hắn vẫn không quên phái tay sai ra ngoài tuần tra."
Phất Hiểu Thần Kiếm gật đầu: "Phía Thanh Phong Lãm Hoài sắp không trụ vững nữa rồi, con Hắc Long kia đáng sợ hơn chúng ta tưởng nhiều. Chúng ta phải tăng tốc thôi, nhất định phải đến được đích trước khi trận chiến kết thúc."
Nói đoạn, y vẫy tay ra hiệu cho nhóm mạo hiểm giả phía sau, đoàn người lại tiếp tục lên đường. Cứ cách vài phút, con rồng con màu đen kia lại bay qua trinh sát một vòng. Thế nhưng nhờ có Huyễn Ảnh thuật cấp cao che mắt, lần nào họ cũng dễ dàng tránh được sự dò xét của đối phương.
Mười lăm phút sau, cả đội cuối cùng cũng đến được chân đỉnh Long Hỏa.
Phất Hiểu Thần Kiếm ngước nhìn lối vào phó bản trên đỉnh đầu rồi gật đầu: "Chính là chỗ này. Dựa theo tình báo tôi thu thập được, điểm thiên phú của Hắc long Morpheus đều dồn hết vào long tức và khả năng bay lượn. Nếu giao chiến ngoài trời, chúng ta hoàn toàn không có cơ hội thắng, mà dù có thắng cũng chẳng thể giữ chân được hắn. Nhưng chỉ cần vây khốn được hắn trong phó bản, chắc chắn chúng ta sẽ hạ gục được hắn."
"Nhưng con Hắc Long này vô cùng xảo quyệt, hễ thấy tình hình bất ổn là sẽ bỏ chạy ngay lập tức, vì vậy chúng ta chỉ có duy nhất một cơ hội này thôi! Tất cả mọi người offline hết đi. Hắc Long sẽ tắt livestream vào lúc mười hai giờ, chúng ta sẽ tập hợp lại vào lúc ba giờ sáng. Khi nào đủ người sẽ lập tức tiến vào phó bản. Mọi người thoát game đi!"
Ngay lập tức, hàng chục người đều biến mất tại chỗ.
Lúc này, trận chiến trên bình nguyên Hắc Ám đã đi vào hồi kết. Đại quân mạo hiểm giả kéo đến gần như đã bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ còn lại tên du hiệp tinh linh cùng vài người đồng đội đang khổ sở chống đỡ. Hiện tại gã đã vứt bỏ cung tên, thay bằng hai thanh đoản đao, vung vẩy liên hồi. Một tên quỷ ăn người bị chém ngã gục xuống đất tức thì.
Du hiệp là một trong những nghề nghiệp có lối đánh hoa mỹ nhất, chưa kể đây còn là một anh hùng, khi chiến đấu trông chẳng khác nào phim võ hiệp. Tuy nhiên, dù có múa may giỏi đến đâu cũng không thể chống lại sự vây hãm của hàng trăm con quái nhỏ.
Ngay khi thanh Thể lực sắp cạn kiệt, đám quái vật bỗng nhiên lùi sang một bên. Một con cự thú khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đáp mạnh xuống trước mặt du hiệp tinh linh.
Hắc Long ngạo nghễ nhìn tên du hiệp tinh linh mình đầy thương tích: "Nói ta nghe, tinh linh thấp kém, điều gì đã thôi thúc các ngươi dám mạo phạm long uy, xông vào lãnh địa của ta? Hãy trả lời thật lòng, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây."
Cùng lúc đó, một tin nhắn riêng cũng được gửi tới.
(Này người anh em, nói một câu dứt khoát đi, rốt cuộc tại sao lại đến bình nguyên Hắc Ám nộp mạng thế? Nói thật đi, lát nữa ông bạn rơi ra trang bị gì thì tôi gửi trả lại cho.)
Du hiệp tinh linh giận dữ nhìn hắc long: "Cái thứ quái vật tà ác, lũ dã thú độc ác như ngươi, ai ai cũng có quyền tiêu diệt. Vì chính nghĩa và vinh quang, vì chiến thắng của Liên Minh, ta thà chết chứ không bao giờ khuất phục."
(Sơ suất quá, cứ ngỡ lấy số đông là đè chết được ông, thôi thì hôm nay tôi nhận thua. Nhưng ông cũng đừng có đắc ý, trước khi đi tôi đã đến Thần điện nữ thần May Mắn mua bùa lợi rồi, trang bị không dễ rơi ra đâu.)
Hắc Long hừ lạnh một tiếng: "Đúng là lũ ngoan cố, lời hô hào giả tạo của các ngươi chẳng có ý nghĩa gì với ta cả. Đã bướng bỉnh như vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi."
(Người anh em, ông đã nói thế thì tôi cũng chẳng còn gì để nói nữa, đi thanh thản à.)
Một luồng long tức phun tới, tên tinh linh gào thét thảm thiết rồi bị thiêu thành than củi. Gió thổi qua, tro bụi bay tán loạn, quả nhiên chẳng rơi ra lấy một món đồ nào.
Cùng với cái chết của Thanh Phong Lãm Hoài, trận chiến này cũng chính thức khép lại. Hắc Long đảo mắt nhìn quanh, đám quái vật tay sai đồng loạt cúi đầu quỳ rạp xuống đất. Xác chết của những mạo hiểm giả nằm la liệt khắp hoang dã, trang bị và vật phẩm tiếp tế rơi vãi khắp nơi. Lửa rồng vẫn đang rực cháy, tạo nên một khung cảnh vô cùng thảm khốc.
Ngay lúc này, trong một căn phòng tối lờ mờ, Thanh Phong Lãm Hoài tháo mũ bảo hiểm chơi game ra, thở dài một tiếng thườn thượt. Không ngờ vẫn thất bại, mặc dù gã đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng lúc xuất phát vẫn ôm chút hy vọng mong manh là biết đâu có thể đích thân tiêu diệt được con Hắc Long kia. Giờ đây toàn quân bị quét sạch, trong lòng gã không khỏi cảm thấy nản chí.
Đúng lúc này, điện thoại bỗng vang lên một tiếng thông báo, gã cầm máy lên liếc nhìn.
[Thông báo chuyển khoản: Bạn của bạn, Tần XX, vừa thực hiện giao dịch chuyển khoản cho bạn với số tiền: 100.000.]
Nhìn đống số không liền một chuỗi kia, Thanh Phong Lãm Hoài lập tức phấn khích huýt sáo một cái. Đúng là không uổng công gã kéo cả công hội đi làm bia đỡ đạn. Thương vụ này xem như gã đã hoàn thành rốt ráo, chỉ hy vọng đến lúc đó đám người kia đừng có làm hỏng chuyện.