Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 101. Mệnh Thế Thần Thông 101

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Chỉ tiếc hiện nay Trang Vô Đạo tuy coi như nội ngoại song tu, nhưng những luồng khí này y vẫn chưa thể sử dụng. Phải đạt tới cảnh giới "tâm sở phát vi chi ý, ý chi sở hướng vi chi quyền" mới được, nghĩ đến đây y không khỏi cảm thấy có phần đáng tiếc.

Uẩn Kiếm Quyết hoàn thành một chu thiên, khí huyết toàn thân cũng dần lắng dịu. Công khóa buổi sáng hôm nay của Trang Vô Đạo coi như kết thúc.

Nhưng nhìn lư hương bên cạnh, nén hương dùng để tính giờ vẫn chưa cháy hết. Trang Vô Đạo khẽ động tâm tư, lại dùng đầu lưỡi chạm vào hàm răng dưới, thử phát âm:

"Thập niên sinh——"

Đó chính là "Thập niên sinh" trong câu "Mười năm sinh tử đôi đường mịt mờ, chẳng đoái hoài, vẫn khôn nguôi. Mồ hoang ngàn dặm, biết tỏ cùng ai nỗi thê lương".

Mới chỉ ba âm tiết, Trang Vô Đạo đã cảm thấy toàn thân đau đớn khôn cùng, tựa như xương cốt cũng bị chấn cho tan tác.

"Ta đã nói là không thể miễn cưỡng! Từ ngữ trong Đại Bi Phú này, chữ sau lại khó luyện hơn chữ trước, càng về sau càng thêm gian nan."

Thanh âm của Vân nhi lại vang lên bên tai y: "Ngươi căn cơ không đủ, đợi đến Trúc Cơ cảnh hậu kỳ hãy luyện cũng không muộn, cứ tuần tự mà tiến, đến được Nguyên Thần Cảnh thì đệ nhất quyết tự khắc thành công."

"Vậy bây giờ luyện tập có tác hại gì không?"

Trang Vô Đạo định thần lại, đợi cơn đau trong thân thể từ từ dịu bớt.

"Điều đó thì không." Giọng Lạc Khinh Vân có phần chần chừ: "Nhưng ta không biết ngươi luyện tập sớm thì có lợi ích gì!"

"Vậy là được rồi, nói như vậy, luyện trước cũng không sao cả."

Trang Vô Đạo khẽ cười, rồi lại tò mò hỏi: "Thiên Địa Âm Dương Đại Bi Phú đệ nhị quyết này là gì? Ngươi niệm cho ta nghe thử xem. Biết đâu đệ nhất quyết ta luyện không thành, nhưng đệ nhị quyết lại có thể dễ dàng niệm ra được."

"Mỗi một quyết trong Âm Dương Đại Bi Phú đều tương ứng với một tầng cảnh giới, Kiếm chủ ngươi có chắc muốn nghe không? Ta sẽ không dừng lại giữa chừng đâu."

Vân nhi trêu chọc hỏi lại, thấy Trang Vô Đạo do dự gật đầu, giọng nàng bèn lạnh đi: "Vậy ngươi nghe cho kỹ đây, đệ nhị quyết của Thiên Địa Âm Dương Đại Bi Phú: Cẩm sắt vô cớ năm mươi dây, mỗi dây mỗi trụ luống sầu vay. Trang Sinh mộng sớm mê hồ điệp, Thục Đế lòng xuân gởi đỗ quyên. Biển cả trăng soi châu nhỏ lệ, Lam Điền khói tỏa ngọc hơi nồng. Tình này những tưởng thành ghi nhớ, phút ấy nào hay dạ ngẩn ngơ——"

Mới nói được nửa chừng, Trang Vô Đạo đã cảm thấy tai mình ù đi bởi những tiếng nổ vang rền. Đại não y như bị đao băm thành mười mấy mảnh, đau đớn không sao chịu nổi.

Bài từ "Thập niên sinh tử lưỡng mang mang" kia chỉ là không thể niệm nổi, còn bài thơ này, từ câu "Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ" trở đi, ngay cả nghe y cũng không thể nghe nổi.

Mãi đến khi Vân nhi dứt lời, Trang Vô Đạo vẫn đứng ngây tại chỗ suốt nửa canh giờ, tinh thần mới dần hồi phục. Y nhận ra toàn thân mình từ lúc nào đã đẫm mồ hôi, thấm ướt cả áo trong.

"Khinh Vân, ngươi nói đệ nhị quyết này ta nên bắt đầu luyện từ cảnh giới nào là tốt nhất?"

"Ít nhất cũng phải Nguyên Thần Cảnh! Dưới Kim Đan mà hấp tấp cưỡng ép luyện, không chết cũng bị thương."

"Thảo nào."

Trang Vô Đạo chợt hiểu ra, biết kiếm linh này e là bất mãn vì y bỏ ngoài tai lời nàng nói nên cố ý dùng thơ của đệ nhị quyết để trừng phạt. Song y không giận, lần này chịu khổ coi như là tự chuốc lấy.

"Tình này những tưởng thành ghi nhớ, phút ấy nào hay dạ ngẩn ngơ—— quả nhiên bi thương, câu thơ cũng rất hay. Chỉ không biết Trang Sinh là ai, mê hồ điệp có nghĩa là gì?"

Trang Vô Đạo lẩm nhẩm, dĩ nhiên không dám bắt chước cách phát âm của Vân nhi mà chỉ niệm một cách bình thường. Y thầm nghĩ nếu Bắc Đường Uyển Nhi ở đây, chắc lại nói y đang làm ra vẻ sầu muộn.

"Nhưng sao toàn là những câu sầu xuân nhớ thu thế này? Chẳng lẽ mấy quyết sau này cũng đều như vậy à? Hoàng Kiếp này rốt cuộc có bao nhiêu hồng nhan tri kỷ, lại rốt cuộc đã thất tình bao nhiêu lần?"

Vân nhi không trả lời thẳng, thản nhiên đáp: "Bộ công quyết này đã gọi là Thiên Địa Âm Dương Đại Bi Phú, tự có cái lý của nó. Còn về Hoàng Kiếp, sau này nếu ngươi có thể thành tựu tuyệt đại Tiên Vương, ắt sẽ biết được sự tích của hắn. Khinh Vân ta rất ít khi nói xấu sau lưng người khác, nhất là các đời Kiếm chủ của Khinh Vân Kiếm."

Trang Vô Đạo bật cười, bất đắc dĩ lắc đầu. Nhìn lại lư hương, nén đàn hương kia cũng đã cháy gần hết.

Nhưng đúng lúc này, cửa linh thất đột nhiên bị đẩy mạnh ra, mấy bóng người vẻ mặt hoảng hốt xông vào, miệng không ngừng hô hoán: "Phó đường chủ!"

Trang Vô Đạo đang thầm nghĩ kẻ nào vô lễ đến vậy, thì ánh mắt chợt ngưng lại. Chỉ thấy người đi đầu toàn thân đẫm máu, mặt mày trắng bệch, trên người có ít nhất bốn vết đao. Mấy người còn lại chính là đám bang chúng phụ trách canh gác trong viện hôm nay.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑