Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 109. Mệnh Thế Thần Thông 109

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Khác với thực lực không đồng đều của đám giáp sĩ trước đó, hai mươi người này đều đạt tới Luyện Huyết hậu kỳ, trong đó có năm kẻ đã bước vào Luyện Tủy cảnh. Tất cả đều mặc giáp trụ hai lớp, tay cầm đại thuẫn cao bằng người.

Kẻ dẫn đầu thân cao tới tám thước rưỡi, cao hơn Phó Tam hẳn nửa cái đầu. Mặt gã đầy thịt bạnh, đôi mắt to như bánh xe đang nhe răng cười gằn với Trang Vô Đạo.

"Không ngờ lại thật sự tu luyện hoành luyện công phu, hơn nữa phẩm giai không thấp. Trên người gã này chắc hẳn còn mặc linh khí bảo giáp. Phó Tam, đám cung tiễn thủ của ngươi bỏ đi cũng được, kẻ này e là đao kiếm khó lòng tổn thương."

Cùng lúc đó, ngay sau bức tường người dày đặc của Thiết Đao Xã, Hồ Lễ đang nhón chân nhìn về phía trước.

"Quyền pháp vừa rồi cũng thật lợi hại, thế như bôn lôi điện xẹt, cương mãnh vô song nhưng lại không giống đường lối của Hàng Long Phục Hổ. Trông có vẻ giống bộ Lục Hợp Hình Ý?"

Hồ Lễ nhíu mày, vô cùng khó hiểu. Đây quả thật là bộ quyền pháp tam lưu Lục Hợp Hình Ý mà thế gian vẫn truyền tụng sao? Hắn không nhìn lầm chứ? Nhưng tại sao nó lại mang uy thế kinh người đến vậy? Trong tay Trang Vô Đạo, bộ quyền pháp này dường như đã biến thành một thứ hoàn toàn khác.

"Mặc kệ y dùng quyền thuật gì, kẻ tu luyện hoành luyện ngoại công thường có sức lực lớn hơn bình thường. Ta từng thấy cao thủ hoành luyện Luyện Tủy cảnh mạnh nhất ở quân đội phương Bắc, dưới sự hợp kích của trăm người cũng chỉ trụ được nửa canh giờ là cạn kiệt khí lực, cuối cùng bị giày vò đến chết."

Phó Tam chẳng hề hứng thú với chuyện này, sau một tiếng cười khẩy, hắn bâng quơ hỏi: "Người của Lôi Long các ngươi khi nào mới tới?"

Hồ Lễ hiểu rằng Phó Tam rốt cuộc đã có vài phần kiêng dè Trang Vô Đạo. Vốn tưởng lần này dễ như trở bàn tay, nào ngờ sau khi giao đấu mới phát hiện đối thủ lại là một con mãnh hổ. Dù hôm nay y chắc chắn phải chết thì cũng sẽ cào cho kẻ đi săn một thân đầy thương tích trước khi gục ngã.

Tình thế lúc này quả thật rất nan giải. Ngay cả Thiết Đao Xã hùng cứ Ngọc Hùng nhai cũng chỉ có vỏn vẹn trăm bộ thiết giáp. Ngoài những giáp sĩ đang giao chiến chính diện với Trang Vô Đạo, số còn lại chỉ cầm hoành đao, căn bản không phải đối thủ của y.

Giao đấu đến giờ, Trang Vô Đạo vẫn không hề xây xước, ngay cả khi đối đầu trực diện với hỏa cầu thuật pháp cũng chẳng hề hấn gì. Ngược lại, phe mình đã tổn thất hơn chục người.

Với khí thế này, cũng khó trách Phó Tam không muốn để tu sĩ Luyện Khí cảnh phe mình tùy tiện ra tay kẻo chịu tổn thất. Ngay cả Hồ Lễ cũng không dám để tu sĩ Luyện Khí cảnh liều lĩnh giao tranh với y. Tốt nhất cứ dùng đám lâu la này tiêu hao khí lực của y trước, Việt Thành thiếu gì thì thiếu chứ hạng người bán mạng kiếm miếng cơm thì không bao giờ thiếu.

"Đó không phải tới rồi sao?"

Hồ Lễ liếc nhìn về phía góc phố. Một đám hán tử cường tráng tay xách đại đao, vận thiết giáp sáng loáng đang từ trong ngõ hẻm lũ lượt kéo ra. Đó chính là nhân thủ của Lôi Long Bang mai phục gần đó, tổng cộng hai trăm người đều ở cảnh giới Luyện Huyết. Trong đó mười lăm tên đầu lĩnh đều đã đạt tới Luyện Tủy cảnh, là toán nhân mã tinh nhuệ nhất của Lôi Long Bang.

"Nói đi cũng phải nói lại, hôm nay ngươi làm xong chuyện này chẳng lẽ còn định tiếp tục cai quản Thiết Đao Xã sao? Không sợ Bắc Đường gia nổi giận sẽ lấy ngươi ra trút giận, để Phó Tam ngươi phải phơi thây đầu đường? Ta mà là ngươi thì đã trốn khỏi Việt Thành, dong thuyền về phía Đông từ lâu rồi. Đám tay chân Thiết Đao Xã của ngươi chết thì cũng đã chết, có gì mà tiếc?"

Phó Tam vốn đang âm thầm tức giận, nhưng một lát sau lại trầm ngâm rồi gật đầu: "Ngươi nói cũng phải, chỉ là tử thương quá nhiều cũng làm tổn hại sĩ khí. Nên làm thế nào ta tự biết, chỉ mong Cổ Nguyệt công tử đừng thất tín với ta."

Hồ Lễ cười ha hả: "Uy tín của Cổ Nguyệt gia về mặt khác thì ta không dám nói, nhưng phương diện này xưa nay chưa từng thất tín với ai, bằng không trong Việt Thành này còn ai chịu làm việc cho họ?"

Hắn lại tấm tắc khen: "Nói đi cũng phải nói lại, đám bang chúng này của ngươi quả thật được thao luyện rất khá. Phương pháp diễn tập quân trận tuy chưa đến mức lệnh hành cấm chỉ nhưng trong Việt Thành này cũng ít có thế lực nào là đối thủ."

Nhất là hai mươi tên đang đứng phía trước bức tường người, khí thế quả thật khác biệt, so với quân tinh nhuệ cũng chẳng kém là bao. Đây có lẽ là bộ phận tinh túy nhất của Thiết Đao Xã, ngay cả hắn cũng phải âm thầm kinh hãi.

Phó Tam lộ vẻ tiếc nuối bất đắc dĩ: "Một lũ ô hợp! Thời gian ta tiếp quản Thiết Đao Xã quá ngắn."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑