Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Kiếm sĩ áo trắng đối diện lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt trở nên thận trọng hơn, nhưng bên môi vẫn giữ nụ cười lạnh: "Quyền thuật quả nhiên không tệ! Chỉ không biết ngươi có thể tiếp thêm mấy kiếm của ta?"
Trang Vô Đạo không thèm đếm xỉa, nhân lúc đối thủ thu kiếm liền áp sát vào phạm vi hai thước trước người đối phương. Y định dùng công pháp cận chiến để khắc địch chế thắng, lấy sở trường của mình đánh vào sở đoản của đối thủ.
Giọng nói của Vân Nhi lại vang lên trong đầu y: "Kiếm chủ, kẻ này cũng dùng kiếm, có thể giao cho ta được không?"
Trang Vô Đạo nhướng mày, thoáng chút do dự. Hôm nay y đã hoàn toàn nổi sát tính, nhiệt huyết sục sôi, chiến ý dâng cao chưa từng thấy. Kiếm sĩ áo trắng trước mắt có kiếm thuật lợi hại, tuy hơi khó nhằn nhưng không phải là kẻ y không đối phó được. Chỉ cần áp sát được vào người hắn, dù kiếm pháp có cao minh đến đâu cũng không thể thi triển.
Vân Nhi lại nói tiếp: "Chỉ một người này thôi là được! Kiếm chủ muốn rèn luyện quyền thuật thì không thiếu kẻ này."
Giọng nói mềm mại ngọt ngào, dường như mang theo vài phần cầu khẩn. Sắc mặt Trang Vô Đạo trở nên kỳ quái, thầm nghĩ kiếm linh này lẽ nào đang làm nũng với mình? Nhưng giọng điệu này quả thật rất dễ nghe.
Một tiếng ‘keng’ nhẹ vang lên, tay phải y dùng chiêu Ưng Trác đánh tan kiếm quang đang chém tới. Lần giao thủ này khiến đám bang chúng Thiết Đao Xã xung quanh đều phấn chấn. Liên tiếp hai kiếm, Trang Vô Đạo không thể tiến lên dù chỉ một bước. Kẻ trước mắt này không phải không thể địch lại!
Trước khi kiếm thứ ba của Phí Thành chém tới, Trang Vô Đạo mặc cho luồng nhiệt từ sau lưng cuồn cuộn rót vào cơ thể, chảy khắp tứ chi bách hài: "Theo ý ngươi! Nhưng nói trước, chỉ một người này thôi."
Vân Nhi không đáp lời, nhưng sau lưng y lập tức vang lên tiếng trường kiếm ra khỏi vỏ. Trước mặt Trang Vô Đạo, một luồng sáng mà mắt thường khó thấy đột ngột lóe lên. Khoảnh khắc tiếp theo, khi Trang Vô Đạo định thần lại, luồng nhiệt trong cơ thể đã trào ngược trở về, trong tay y không cầm kiếm. Nhưng kiếm sĩ áo trắng đối diện, giữa trán lại hiện ra một vệt máu mờ nhạt.
Vệt máu kia dần lan rộng, thân hình kiếm sĩ áo trắng bất ngờ tách làm hai nửa, đổ rạp sang hai bên. Vân Nhi xuất kiếm thu kiếm chỉ trong nháy mắt, mắt thường không thể nhìn rõ. Vậy mà một kiếm này đã bổ đôi kiếm sĩ áo trắng Luyện Khí cảnh đối diện!
Mọi người gần đó đều sững sờ, rõ ràng bị một kiếm của Trang Vô Đạo dọa sợ, rối rít lùi lại tản ra xung quanh. Sau lưng kiếm sĩ áo trắng, một gã lùn tay cầm tử kim bát lăng chùy cũng đầy kinh ngạc nhìn thi thể Phí Thành đổ gục. Hắn kinh hãi liếc nhìn Trang Vô Đạo rồi không chút do dự lùi nhanh để kéo xa khoảng cách.
Cách đó mấy chục trượng, Phong Tam phun ra một ngụm máu tươi, mắt trợn trừng kinh hãi: "Tên tiểu tặc trời đánh này! Ta đồ sát tổ tông nhà ngươi! Phí Thành, Phí Thành ——"
Giọng nói đau đớn đến tột cùng khiến Hồ Lễ bên cạnh cũng thất thần kinh hãi. Hắn đã nhìn rất rõ, sau hai kiếm của Phí Thành, đối phương chỉ hơi bị ngăn lại trong chốc lát, sau đó liền rút kiếm bổ đôi thân thể Phí Thành!
Sắc mặt Trang Vô Đạo vô cùng khó coi. Y không chắc nếu có kẻ dùng kiếm thuật tương tự chém tới, liệu bản thân có đỡ nổi không: "Đây rốt cuộc là kiếm pháp gì?"
"Không phải kiếm pháp, là Bạt Kiếm Thuật, thuật rút kiếm!"
"Bạt Kiếm Thuật? Thuật rút kiếm?"
Trang Vô Đạo nhẩm lại, lòng nghi hoặc không thôi. Thuật rút kiếm thế nào mà lại có thần uy đến vậy?
"Chính xác! Đây là môn kiếm thuật duy nhất ngươi có thể học trước Trúc Cơ cảnh. Khớp cổ tay của ngươi cứng đờ, không giỏi biến hóa, vì vậy kiếm pháp càng đơn giản càng tốt, Bạt Kiếm Thuật này vô cùng thích hợp. Khi kiếm xuất ra là có thể định đoạt sinh tử!"
Trang Vô Đạo thầm than một tiếng, kiếm linh Vân Nhi này chẳng lẽ đang dụ dỗ y? Kiếm uy như vậy sao có thể không động lòng? Vốn không mấy hứng thú với kiếm thuật, lúc này y cũng có vài phần tâm đắc. Có thêm một môn bản lĩnh phòng thân luôn là chuyện tốt.
"Ngươi đừng nghĩ nhiều, ta chỉ là đã lâu không cùng người khác so kiếm, nhất thời ngứa nghề mà thôi."
Kiếm linh Vân Nhi lại ung dung nói: "Nhớ khi xưa lúc ta toàn thịnh, tiên nhân thế gian, ngoại trừ vài vị hiếm hoi kia thì không ai dám xuất kiếm trước mặt ta! Kẻ này thật to gan lớn mật."
Trang Vô Đạo cạn lời, thầm nghĩ ngươi cũng chỉ là một kiếm linh mà thôi. Người khác không dám xuất kiếm e rằng không phải vì ngươi, mà là vì chủ nhân của Khinh Vân Kiếm thời toàn thịnh chứ? Điều này cũng đáng để đắc ý sao?
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑