Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Dứt lời, Bắc Đường Thương Tuyệt nhấc chén trà, ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ vành chén. Ánh mắt gã thoắt tỏ thoắt mờ như đang suy tư điều gì, đoạn cười nhạt một tiếng rồi không nghĩ thêm nữa.
※※※※
Khi Cổ Nguyệt Minh về tới phủ đệ, Cổ Nguyệt Thiên Phương và Cổ Nguyệt Khánh Vinh đều đã trở về từ trước.
Cả hai ngồi trong sảnh đường u tối, trời đã sẩm tối mà đèn vẫn chưa thắp. Một người nhắm mắt trầm ngâm vuốt râu không nói một lời, người kia vẻ mặt hoảng hốt, sắc diện nhợt nhạt.
"Tổ phụ, phụ thân!"
Cổ Nguyệt Minh hành lễ, đoạn cất giọng áy náy: "Là do con bất tài khiến hai người phải lo lắng."
"Can hệ gì tới ngươi?"
Cổ Nguyệt Khánh Vinh bực dọc đáp: "Cổ Nguyệt gia ta dốc hết sức đối phó mà chẳng làm gì nổi tên tiểu tử đó, huống hồ là ngươi? Thực lực của kẻ này, ta và tổ phụ ngươi còn không lường được, nói gì đến ngươi? Đừng nói mấy lời sáo rỗng ấy nữa, việc cần kíp bây giờ là tìm cách xoay xở thế nào!"
Cổ Nguyệt Thiên Phương cũng mở mắt, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như cũ: "Là phúc chẳng phải họa, việc đời chỉ e không phòng bị trước. Hôm nay tuy thất bại nhưng biết được lai lịch của kẻ này, cũng xem như có chút thu hoạch. Thật chờ đến lúc đại hội tỷ thí, e rằng trở tay chẳng kịp. Ta hỏi ngươi, đối với Trang Vô Đạo kia, hôm nay ngươi nắm chắc mấy phần thắng?"
"Trước trận hôm nay, con nắm bảy phần. Sau trận này, nếu chia sáu bốn, thì con sáu phần, y bốn phần."
Cổ Nguyệt Minh không chút e dè thừa nhận mình có thể không phải là đối thủ của Trang Vô Đạo. Y trầm ngâm một lát rồi lại nói: "Nếu y ngưng tụ được Chân Nguyên, đặt chân vào Luyện Khí cảnh thì lại khác, khi đó con chỉ còn bốn phần nắm chắc."
Cổ Nguyệt Khánh Vinh cau mày: "Ta nghe nói Trang Vô Đạo hôm nay chỉ bằng đôi tay trần đã liên tiếp đánh chết hơn một trăm bảy mươi người. Sáu vị Luyện Khí cảnh có mặt thì bỏ mạng hết năm, nếu không phải kẻ còn lại trúng độc bất tỉnh, e rằng cũng khó toàn mạng. Minh nhi, ngươi thật sự tin mình có ba bốn phần nắm chắc sao?"
Cha nào hiểu con nấy, Cổ Nguyệt Khánh Vinh dù có hơi chậm lụt nhưng cũng biết với cục diện hiểm nghèo nhường ấy, nếu đổi lại là Cổ Nguyệt Minh thì tuyệt đối không có đường sống. Dù chỉ đơn độc cầm cự nửa canh giờ cũng vô cùng khó khăn.
Cổ Nguyệt Minh dường như đã sớm đoán được, y mỉm cười giải thích: "Phụ thân, đại hội tỷ thí khác với giao tranh nơi sa trường. Đại Suất Bi Thủ cùng Lục Hợp Hình Ý Quyền của Trang Vô Đạo đều cương mãnh, nhanh nhẹn, thiên về cận chiến và tấn công trực diện, cực kỳ phù hợp để lấy một địch nhiều. Y lại có thể chống lại được độc tính, nếu giao đấu trực tiếp trên chiến địa, con e rằng ba mươi hiệp cũng khó lòng cầm cự. Nhưng nếu ở trên võ đài, tình thế sẽ khác."
Cổ Nguyệt Khánh Vinh chăm chú suy nghĩ, quả đúng như vậy. Nếu ở nơi thoáng đãng hơn một chút, nhóm Mạc đại tiên sinh chưa chắc đã dễ dàng bỏ mạng dưới tay Trang Vô Đạo như thế.
"Bốn phần quá ít!"
Cổ Nguyệt Thiên Phương gõ ngón tay nhịp nhịp lên bàn trà, quả quyết nói: "Viên Cửu Luyện Bồi Tâm Đan quý giá của gia tộc có thể dùng đến rồi. Nhưng dẫu Minh nhi có tăng thêm hai tầng Trọng Lâu tu vi, mà chưa thể tiến vào Luyện Khí trung kỳ, thì khả năng thắng cùng lắm cũng chỉ bảy phần, vẫn còn kém xa. Vẫn cần tính kế khác cho vẹn toàn..."
Nói đến đây, Cổ Nguyệt Thiên Phương lại cất giọng như dò hỏi: "Hôm nay đã rút dây động rừng, kế hoạch phục kích không thể dùng được nữa. Minh nhi, ngươi có phương sách nào giải quyết hiểm họa của Cổ Nguyệt gia ta lúc này?"
Cổ Nguyệt Minh không chút do dự đáp: "Con có bốn kế. Kế thứ nhất, rút lui khỏi đại hội tỷ thí lần này, xin Ngô Kinh chân nhân của Ly Trần Tông đặc cách thu nhận. Nhưng nếu không phải là đệ tử chân truyền, thì với gia tộc ta mà nói, chẳng giúp được gì nhiều. Kế thứ hai, khuấy đục hoàn toàn vũng nước này, hoặc nhờ người ngoài giúp sức, hoặc tìm cách lèo lái trong đại hội Ly Trần, khi đó con chưa chắc phải đối đầu với Trang Vô Đạo trước khi định ra Tam Giáp. Nhưng cách này cũng sẽ khiến Cổ Nguyệt gia ta trở thành mục tiêu công kích của các thế gia ở Việt Thành."
"Kế này tuy khó thực hiện, nhưng có thể dùng để dọa dẫm. Dù là Bách Binh Hạ thị hay Lâm Hòa Khổng gia đều không muốn thấy Nội Đường thị của Việt Thành một nhà làm bá chủ. Sắp đặt cho Trang Vô Đạo kia một đối thủ xứng tầm hẳn không khó. Kế thứ tư là trong vòng ba tháng tới, con sẽ cố gắng hết sức mở thêm một Linh Khiếu. Đó là chút suy nghĩ nông cạn, kính xin tổ phụ chỉ bảo."
Vẻ tươi cười cuối cùng cũng hiện lên trên gương mặt Cổ Nguyệt Thiên Phương, ánh mắt ngập tràn vẻ khen ngợi: "Nếu cả bốn kế này đều không thành? Ngươi tính thế nào?"
"Trong người con chảy dòng máu Cổ Nguyệt gia, tuyệt không biết sợ hãi!"
Giọng Cổ Nguyệt Minh vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự cương quyết không gì lay chuyển nổi. Khí cơ lạnh lẽo tỏa ra, y thản nhiên cười: "Có đối thủ như thế, con ở Việt Thành mới không thấy cô đơn!"
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑