Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 15. Mệnh Thế Thần Thông 15

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Là kiếm ý! Ý hợp với kiếm..."

Vẫn kiệm lời như vàng, nhưng Trang Vô Đạo nhận ra ánh mắt của Vân Nhi có phần lơ đãng, rõ ràng là đang trầm tư điều gì đó. Xem ra câu nói vừa rồi phần lớn chỉ để đối phó theo bản năng.

Kiếm ý? Ý hợp với kiếm? Rốt cuộc những lời này có nghĩa là gì?

Trong lòng càng thêm thắc mắc, Trang Vô Đạo lại hỏi: "Ngươi nói ta theo ngươi luyện kiếm, vạn năm sau sẽ trở thành tuyệt đại Tiên Vương. Nhưng con người sao có thể sống lâu đến thế? Theo ta được biết, ngay cả tu sĩ Nguyên Thần cũng chỉ có thọ nguyên từ sáu trăm đến một ngàn năm. Hơn nữa, thế gian này thật sự có Tiên sao?"

"Ngu muội!"

Lạc Khinh Vân dường như đã hoàn hồn, khẽ hừ một tiếng, khí tức lạnh lẽo tức thì bao trùm toàn bộ mộng cảnh.

Khi ánh mắt ấy một lần nữa chiếu tới, Trang Vô Đạo cảm thấy toàn thân lạnh buốt, tựa như có một thanh kiếm sắc lạnh đang chĩa thẳng vào mi tâm mình.

"Trên cảnh giới Nguyên Thần còn có năm đại cảnh giới là Luyện Hư, Hợp Đạo, Quy Nguyên, Đại Thừa và Đăng Tiên. Sau khi vượt qua năm cảnh giới này là có thể thành Tiên, hưởng thọ ba vạn năm! Còn tuyệt đại Tiên Vương chính là kẻ xuất chúng nhất trong hàng ngũ Tiên Nhân. Nếu ngươi theo ta luyện kiếm, sáu bảy ngàn năm sau nếu không chết, ắt sẽ đạt được trường sinh tiêu dao!"

Trang Vô Đạo ngẩn người, nhất thời chưa thể tiếp nhận những điều này. Trong ấn tượng của y, một tu sĩ Luyện Khí cảnh từ Lục Trọng Lâu trở lên đã là đại nhân vật đáng sợ.

Còn cảnh giới Kim Đan hay Nguyên Thần trong truyền thuyết lại càng giống như thần tiên, chỉ một vị thôi cũng đủ sức hủy diệt cả một quốc gia.

Như Đông Ngô quốc nơi y sinh sống, nhờ có một vị Kim Đan lão tổ trấn giữ hoàng thất nên mới có thể xưng bá một phương tại vùng Đông Nam này. Xung quanh không thiếu những quốc gia có lãnh thổ và quốc lực tương đương, nhưng vì thiếu vắng tu sĩ Kim Đan nên đành phải nhìn sắc mặt Đông Ngô quốc mà sống qua ngày. Nếu không bị các đại quốc khác kìm hãm, Đông Ngô quốc đã sớm càn quét vùng Đông Nam, thôn tính chư quốc.

Dù trong lòng chấn động nhưng Trang Vô Đạo vẫn lắc đầu. Những thứ như Nguyên Thần, Luyện Hư hay Tiên Nhân đều quá xa vời, y không hiểu cũng chẳng sao. Hiện tại, ngay cả cảnh giới nhập môn là Luyện Khí cảnh mà y còn chưa chạm tới được.

"Vậy vừa rồi là ngươi khống chế thân thể ta? Tại sao lại làm thế?"

"Là ta!"

Vân Nhi gật đầu, thản nhiên đáp: "Ngươi là Khinh Vân Kiếm chủ mà ta lựa chọn trong suốt ngàn năm qua. Nếu để mặc ngươi chết đi, ta lại phải đợi thêm ngàn năm nữa mới tìm được chủ nhân kế tiếp, việc đó thực sự rất phiền phức. Chủ nhân, ngươi đã hiểu chưa?"

Ngữ khí của nàng không chút gợn sóng, như thể đang thuật lại một chuyện hiển nhiên.

Trang Vô Đạo bất giác chớp mắt. Ngàn năm một chủ? Nói cách khác, thanh Khinh Vân Thần Kiếm này không chỉ chọn một mình y làm chủ nhân. Vậy những Kiếm chủ trước đó giờ đang ở đâu? Chẳng lẽ họ đều đã phiêu diêu nơi miền cực lạc rồi sao?

"Cũng hiểu được đôi chút, nhưng Vân cô nương, liệu ngươi có đoạt xá thân xác của ta không?"

Đây mới là điều y quan tâm nhất. Trang Vô Đạo không đời nào muốn một ngày nào đó thân thể mình lại bị kẻ khác chiếm đoạt vô cớ.

"Ta là kiếm linh, kiếm chính là thân thể của ta, ta cần xác thịt của ngươi làm gì? Vừa rồi chỉ là tình thế cấp bách, ta mới tự ý dùng kiếm khống chế ngươi."

Nói đến đây, Vân Nhi liếc nhìn sắc mặt Trang Vô Đạo rồi lạnh lùng tiếp lời: "Nếu ngươi thấy khó chịu, sau này khi không có sự cho phép của ngươi, ta tuyệt đối sẽ không khống chế thân xác ngươi nữa. Thực ra ngươi không cần lo lắng, khi đó do chiến ý của ngươi cộng hưởng với tâm niệm của ta mới có thể làm vậy, còn bình thường ta không có năng lực đó."

Trang Vô Đạo thầm thở phào nhẹ nhõm. Tuy chưa thể hoàn toàn tin tưởng nhưng trong tình cảnh hiện tại, y cũng chỉ đành chấp nhận như vậy.

"Còn Ngô Tiểu Tứ..."

Y định hỏi vì sao nàng lại bất chấp ý muốn của y mà giết chết Ngô Tiểu Tứ, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt vào trong. Lúc này có chỉ trích thì còn ý nghĩa gì nữa? Ngô Tiểu Tứ đã chết, hơn nữa y cũng chẳng thể làm gì được vị kiếm linh tên Lạc Khinh Vân này.

Vân Nhi dường như thấu hiểu tâm tư của y, nàng lại khẽ hừ một tiếng, giọng đầy bất mãn: "Thật là nhân từ như đàn bà! Đã cắt áo đoạn nghĩa, đao kiếm đối đầu, cớ sao còn phải nương tay? Giữ hắn lại để làm gì, chờ ngày sau hắn tiếp tục bán đứng ngươi sao? Lẽ nào ngươi vẫn coi kẻ đó là bạn? Ngươi là Kiếm chủ của ta, nếu vì nhất thời mềm lòng mà gặp nguy hiểm, ta cũng sẽ phải chìm vào giấc ngủ sâu lần nữa!"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑