Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 165. Mệnh Thế Thần Thông 165

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Thì ra là thế.

Trang Vô Đạo khẽ cười, y đã hiểu rõ thiện ý của Bắc Đường Uyển Nhi. Chẳng qua trận quyết đấu hôm nay, y vốn không có ý định vắng mặt. Trang Vô Đạo khẽ ừ một tiếng rồi liếc nhìn sắc trời, thấy đã đến giờ Ngọ liền vội vàng tắm gội, tẩy sạch lớp mồ hôi đen kịt hôi hám trên người và thay một bộ y phục mới. Cảm thấy toàn thân khoan khoái, y tức tốc lên đường.

Vừa bước ra khỏi cổng lớn đường khẩu, y cũng vừa lúc gặp đoàn người Tần Phong và Vương Ngũ rẽ từ đầu phố vào ngõ hẻm này. Theo sau họ là ba mươi thành viên bang hội, đều là cao thủ cảnh giới Luyện Huyết, ai nấy y phục chỉnh tề, cưỡi ngựa khỏe, mang theo khí giới oai hùng. Nét mặt Tần Phong và Vương Ngũ đan xen vẻ lo âu cùng phẫn nộ, còn Mã Nguyên và Lâm Hàn lộ rõ vẻ buồn bực.

Trang Vô Đạo biết những người này hôm nay cùng nhau xuất thành thị sát mấy khu mỏ khoáng mà Trang Tầm đã chỉ điểm. Trong lòng tò mò, y sải bước đón lấy. Tần Phong chẳng đợi y lên tiếng đã cười khổ: "Trang Tầm nói không sai, nơi đó toàn là mỏ giàu. Có điều tình hình quanh đó không mấy khả quan, nếu muốn tự mình khai thác e là không tránh khỏi phiền phức, chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn."

Trang Vô Đạo lòng dạ sáng tỏ, biết Trang Tầm tung ra mấy khu mỏ này quả nhiên không có hảo ý. Ngày đó Tần Phong đồ sát cả tộc Trang thị tuy có phần tàn nhẫn, nhưng Trang Đồng chết cũng không oan.

"Ta đã cố dò hỏi qua, các hầm mỏ lân cận đều do mấy gia tộc có thế lực trong thành chiếm giữ. Có điều xem tình hình thì dường như bọn họ vẫn chưa hay biết Trang gia đã tìm ra mạch khoáng Uẩn Nguyên Thạch này. Công phu giữ bí mật của Trang Tầm quả thực không tệ, ngay cả mấy quản sự thân cận tại Việt Thành cũng chẳng tường tận. Ta phải hao tổn không ít tâm sức mới tìm ra một lão thợ mỏ năm xưa Trang gia từng thuê bấy giờ mới rõ cơ sự."

Tần Phong vừa nói vừa cười nhạt: "Kỳ thực Trang Tầm đã ngấm ngầm khai thác suốt năm năm qua. Nhưng kể từ một năm trước, phu mỏ nơi đó bắt đầu liên tiếp mất tích. Ban đầu y chỉ ngỡ là tai nạn, sau mới tìm ra manh mối, đoán rằng bên dưới mấy khu mỏ ấy có lẽ là sào huyệt của Phệ Địa Kim Thử. Trang Tầm bất đắc dĩ mới phải niêm phong bốn khu mỏ này lại."

"Phệ Địa Kim Thử?"

Trang Vô Đạo khẽ kêu lên một tiếng, toàn thân bất giác rùng mình.

Phệ Địa Kim Thử là loại dị thú mà y đã sớm nghe danh. Phẩm cấp của chúng thực ra không cao, khi trưởng thành cũng chỉ tương đương thực lực tu sĩ Luyện Khí tầng thứ nhất, thuộc loài yêu thú nhất giai sơ kỳ. Chỉ có vài con chuột chúa đặc biệt mới có thể tiến lên nhị giai, thậm chí là tứ, ngũ giai. Song, Phệ Địa Kim Thử lại cực kỳ thích sống bầy đàn, trong một sào huyệt thường có tới hàng ngàn con, những sào huyệt lớn có đến một hai vạn con cũng không phải chuyện lạ.

May là loài yêu thú này thường ngày sợ ánh sáng, không xuất đầu lộ diện trên mặt đất. Hơn nữa tập tính của chúng cũng khá ôn hòa, chỉ cần không kinh động đến thì chẳng cần lo ngại.

Thế nhưng, tâm tính báo thù của lũ tiểu yêu này lại cực lớn. Một khi xâm phạm địa bàn của chúng, lũ Phệ Địa Kim Thử ắt sẽ hợp sức công kích, không chết không thôi, ngay cả Trấn Nam tướng quân trong thành cũng khó mà toàn mạng trở ra.

Dĩ nhiên, nếu lũ Phệ Địa Kim Thử này chỉ bảo vệ tổ thì cũng không đáng ngại lắm. Nhưng khoảng sáu mươi năm trước, tại Việt Thành có hai chủ mỏ không biết thế nào lại chọc giận một bầy Phệ Địa Kim Thử, gây ra một trận thử triều.

Trận tai kiếp đó khiến hơn mười vạn người bỏ mạng thê thảm, mấy đại gia tộc trong thành tổn thất nặng nề, thậm chí có cả một tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng vong mạng, phải mất mười năm sau họ mới hồi phục được nguyên khí. Còn hai kẻ chủ mỏ gây ra thử triều năm đó cũng chuốc lấy cơn thịnh nộ của cả thành, cả nhà già trẻ đều bị phanh thây.

Nếu đúng như lời Trang Tầm, kẻ này quả thực lòng lang dạ sói, không tường tận sự tình đã vội vàng khai thác, không chừng sẽ rước lấy họa diệt môn.

"Ngươi nói khẽ một chút!"

Tần Phong lạnh lùng liếc nhìn Trang Vô Đạo: "Hắn cũng là kẻ lòng dạ hiểm độc. Khi đó Trang Tầm đã định bụng diệt khẩu, giết hại mấy trăm phu mỏ cùng gia quyến lớn nhỏ. Chỉ có lão thợ mỏ kia cơ trí, thấy tình thế bất ổn đã sớm cao chạy xa bay. Lão trốn trong thành mấy tháng trời, biết Trang gia không còn nữa mới dám ra ngoài làm lụng."

Trang Vô Đạo thầm nhếch mép, bàn về lòng dạ hiểm ác thì Tần Phong với Trang Tầm cũng cùng một phường, y quả thực còn kém xa.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑