Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Tiềm năng bộc phát? Đốn ngộ ư? Vậy thì không có gì lạ, Sử Hổ tên này cũng thật là mệnh số đã định, vận khí quá tệ rồi..."
Tần Phong bật cười, vẻ mặt đã tỏ ra tin tưởng, sau đó đột nhiên dừng bước, đứng yên tại chỗ.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới trước một tòa trạch viện rộng lớn. Chỉ riêng tường ngoài đã chiếm trọn một phần ba phố Ngọc Hoán. Trên cửa lớn, nổi bật tấm biển đề bốn chữ "Ly Trần Học Quán".
Truyền thuyết kể rằng tấm biển do một vị tu sĩ Trúc Cơ cảnh đích thân đề bút, chữ viết như rồng bay phượng múa, khí thế hùng vĩ vô cùng.
Đây là một trong tám trăm Học Quán dưới sự quản hạt của Ly Trần Tông. Dù xếp hạng chót bảng, vẻ ngoài vẫn không hề tầm thường, còn thực chất bên trong thế nào, người ở Việt Thành ai nấy đều rõ.
Tần Phong không phải đệ tử Ly Trần Học Quán nên chỉ có thể dừng bước tại đây. Gã tiện tay ném qua hai chiếc túi gấm quý giá, một lớn một nhỏ.
Trang Vô Đạo vừa cầm lấy đã biết bên trong chứa một ít bình đan dược cùng các loại ngân phiếu, đều là những vật gọn nhẹ.
"Đây là những thứ hôm qua ta cùng mấy huynh đệ tịch thu được từ sào huyệt của bọn Sử Hổ. Mấy thứ địa khế, phòng khế cũng đã tìm được, có điều bốn tên này chắc hẳn đều có của riêng cất giấu, e là không tìm lại được nữa."
Tần Phong nói, vẻ mặt dần trở nên nghiêm nghị: "Mấy ngày tới ta sẽ cố gắng chiêu binh mãi mã, tập hợp thêm một ít huynh đệ. Chuyện còn lại giao cho ngươi, hiện giờ trong tay ngươi chính là toàn bộ gia sản của chúng ta."
Trang Vô Đạo khẽ gật đầu. Hai chiếc túi gấm lớn nhỏ này, một chiếc dành cho y, chiếc còn lại chắc là để lo liệu cho người khác.
Y cũng không có ý từ chối, chỉ tùy ý vẫy tay rồi bước vào cổng lớn của Học Quán.
Tần Phong ở phía sau đột nhiên lên tiếng gọi: "Nói ra thì huynh đệ chúng ta cũng nên lập một danh hiệu rồi. Gọi là Kiếm Y Đường thế nào? Mười mấy người chúng ta, ngoài ngươi và ta ra thì đa phần đều dùng kiếm..."
Trang Vô Đạo lười đáp lời, trực tiếp bước thẳng vào trong. Chí của y không đặt ở đây nên chẳng hơi đâu bận tâm đến tên gọi của bang phái, chỉ cần không phải là "A Miêu Đường" hay "A Cẩu Đường" là được.
Ly Trần Học Quán chiếm diện tích cực rộng. Trăm năm trước khi xây thành, vị Quán chủ đời đầu đã dựa vào danh tiếng của Ly Trần Tông để chiếm giữ đến sáu trăm mẫu đất tại trung tâm thành. Nơi này có tới bảy lớp sân trong cùng hai võ trường rộng trăm mẫu, quy mô vô cùng hoành tráng, khiến tất cả Học Quán khác trong thành đều phải lu mờ.
Nhưng đến ngày nay, vì thiếu kinh phí tu sửa, phần lớn các sân viện đều đã đổ nát, chỉ còn giữ được vẻ hào nhoáng bề ngoài.
Vừa vào trong, Trang Vô Đạo đã thấy có hai người đang đứng tấn mã bộ ở cửa sân, hai tay giơ ngang.
Thấy y đến, cả hai đều sáng mắt lên, vội liếc mắt ra hiệu.
Một người đầu đội khăn vuông, khí chất khá giống thư sinh. Người còn lại vóc dáng thấp bé, gầy gò như khỉ.
Hai người này nằm trong số hơn mười huynh đệ chờ y trong sân sáng nay. Một người tên là Lâm Hàn, tuy thích đọc sách, vẻ ngoài văn tĩnh nhưng lại giỏi kiếm pháp, sử dụng môn Bát Phong Kiếm với khí thế cuồng mãnh. Người kia tên là Mã Nguyên, thân pháp đứng đầu trong đám đông, lại giỏi về ám khí, chỉ xếp sau Tần Phong.
Trong phạm vi năm mươi bước, gã ta dùng phi đao đánh người, chưa từng phát nào trượt.
Mười bảy huynh đệ bọn họ vốn bái nhập vào các Học Quán khác nhau để luyện võ. Chỉ riêng Lâm Hàn và Mã Nguyên là giống y, đều là đệ tử của Ly Trần Học Quán, có thể xem như đồng môn sư huynh đệ.
Vừa rồi vì đói bụng muốn ăn, lại bận mua vỏ kiếm và bàn chuyện với Tần Phong nên y đã chậm trễ một chút thời gian.
Hoàn toàn không ngờ rằng ngay khi vừa trở lại Học Quán, y đã thấy hai huynh đệ của mình bị phạt đứng tấn trước cửa sân như vậy.
Trang Vô Đạo đưa mắt nhìn quanh, lập tức phát hiện ra mấy ánh mắt đầy ẩn ý đang dõi theo từ sau những khung cửa sổ kia.
Trong lòng cười lạnh một tiếng, y đi thẳng tới trước mặt Lâm Hàn và Mã Nguyên.
"Đứng đây làm gì? Chẳng lẽ không biết đại hội sắp bắt đầu rồi sao? Còn không mau đứng dậy theo ta vào trong?"
"Tất nhiên là biết!"
Mã Nguyên thản nhiên đứng dậy: "Nhưng vừa rồi có kẻ mượn oai hùm, phạt chúng ta đứng tấn mã bộ suốt bốn canh giờ! Ta không dám trái lệnh, buổi đại tháo này đành phải trì hoãn thôi..."
Lâm Hàn cũng tiện tay phủi áo bào, cười khổ thu lại thế đứng: "Là tên Trang Đồng kia, hắn luôn hận ngươi thấu xương, hai người chúng ta coi như bị ngươi liên lụy nên mới gặp vận rủi này. Hiếm khi có cơ hội gây khó dễ, sao hắn có thể bỏ qua cho được?"
Trang Đồng mà gã nhắc tới tuy cũng họ Trang nhưng chẳng có chút quan hệ nào với Trang Vô Đạo. Một người là quý tử của đại phú gia giàu nứt đố đổ vách, người còn lại là kẻ lưu manh lăn lộn đầu đường xó chợ từ nhỏ.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑