Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 32. Mệnh Thế Thần Thông 32

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Theo ta thấy, đây chính là môn mà hiện tại ngươi dễ tu thành nhất. Nơi có nguyên từ không khó tìm, phần lớn đều nằm ở những mạch khoáng hội tụ, ta cảm ứng được gần đây có một nơi như vậy. Khó nhất là việc mượn địa khí từ lực để luyện thân, vốn phải mất hàng chục năm mới xong."

Nghe đến đây, Trang Vô Đạo thầm nhủ quả nhiên là vậy. Xem ra môn Ngưu Ma Nguyên Bá Thể này y không có duyên chạm tới.

Nào ngờ Vân Nhi lại nói tiếp: "Nhưng ta có thể giúp ngươi. Khinh Vân Kiếm đã ngưng tụ linh khí mấy nghìn năm, tuy chưa hoàn toàn phục hồi nguyên khí nhưng cũng đủ sức giúp ngươi một tay. Tốt nhất trong vòng ba ngày này, ngươi phải nhanh chóng luyện thành môn hoành luyện công pháp này. Trước khi uẩn kiếm cần phải cường thân, việc luyện thể không thể trì hoãn. Có điều, việc đốt cháy giai đoạn như vậy cũng chỉ có một lần này thôi, trừ phi ngươi tìm đủ Thiên Địa Nguyên Linh để giúp ta hồi phục."

Trang Vô Đạo lập tức sững sờ. Trong vòng ba ngày mà đòi tu thành Ngưu Ma Nguyên Bá Thể, Vân Nhi này lẽ nào đang nói đùa với y?

Nhưng nhìn vào mắt đối phương, y chỉ thấy một vẻ nghiêm túc chưa từng có. Dù lúc này nàng có lừa y thì chỉ sau ba ngày ngắn ngủi kết quả sẽ rõ, thực chẳng cần thiết phải làm vậy.

Vậy là chỉ trong ba ngày, y đã có thể sở hữu Ngưu Ma Bá Thể được mệnh danh đao thương bất nhập, linh khí khó tổn sao? Đó là thượng thừa công pháp có thể trấn áp hơn chín thành võ học trên thế gian, sánh ngang với Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ mà thiếu nữ kia tu luyện.

Dù vẫn chưa dám tin nhưng y mơ hồ cảm thấy chuyện này có liên quan đến môn Uẩn Kiếm Quyết mà Vân Nhi đã dạy. Hôm nay chỉ mới tu luyện một canh giờ, y đã thấy nội mạch âm ỉ nhói đau, vô cùng khó chịu.

"Không biết ngày mai Kiếm chủ có thể ra ngoài được không? Địa mạch Từ Nguyên mà ta cảm ứng được cách đây khoảng một trăm dặm."

Trang Vô Đạo cau mày, ngày mai sao? Ngày mai chính là đại sự chiếm trọn con phố Ngọc Hoán của Kiếm Y Đường bọn họ, một tổ chức thậm chí còn chưa chính thức dựng cờ hiệu.

Nhưng chỉ suy nghĩ một lát, Trang Vô Đạo liền gật đầu: "Vậy chọn ngày mai."

Lần này y vắng mặt tuy có phần đáng tiếc, nhưng so với Ngưu Ma Nguyên Bá Thể thì việc sau quan trọng hơn nhiều. Có Nhan Quân và vị Hoàng đại tiên sinh kia làm hậu thuẫn, chắc hẳn không có gì nguy hiểm. Trước khi đám người đó điều tra rõ ràng cái chết của Sử Hổ, chúng nhất định sẽ không hành động hấp tấp. Y chỉ rời thành ba ngày, lúc trở về vừa kịp thu món lợi nhỏ kia.

Vân Nhi nghe vậy, khóe môi thoáng hiện ý cười hài lòng: "Còn Lục Hợp Hình Ý và Đại Suất Bi Thủ ta đã xem qua. So với ký ức của ta thì đại khái tương tự, chỉ thiếu một phần nội dung, phần chú giải cũng không đúng. Quả nhiên chúng đã thất truyền trong đại kiếp thiên địa. Lát nữa ta sẽ diễn giải cho ngươi xem, sau này ngươi có thể luyện hai bộ quyền pháp này cùng với Hàng Long Phục Hổ."

Trang Vô Đạo nhíu mày im lặng, cuối cùng vẫn cắn răng lấy hết dũng khí mở lời: "Hai môn quyền pháp này nhất định phải tu luyện sao?"

Võ học đỉnh cao chỉ cần tu thành một môn là đủ. Rõ ràng trong vòng chưa đầy một tháng y có thể bước vào cảnh giới Luyện Khí, vậy mà cứ phải vì thế mà trì hoãn, Trang Vô Đạo thực sự không cam lòng trước sự cám dỗ của việc thực lực tăng vọt. Y không chỉ muốn trở thành Luyện Khí Sư trong vòng ba tháng mà còn muốn ổn định hoàn toàn cảnh giới này.

Vân Nhi trầm mặc một hồi rồi hỏi ngược lại: "Kiếm chủ đã từng nghe nói qua Bản Mệnh Huyền Thuật chưa?"

"Bản Mệnh Huyền Thuật?"

Trang Vô Đạo lắc đầu: "Có nghe nói nhưng chưa từng thấy qua."

Theo kinh điển ghi chép, đó là thuật pháp thần thông uy lực vô biên, yêu cầu phải luyện một môn võ học đến cảnh giới nhập môn trước khi đạt tới Luyện Khí cảnh. Thế nhưng cực ít người có thể tu thành, ví như Hàng Long Phục Hổ của y phải đạt tới trình độ Long ngâm hổ khiếu mới được. Có lẽ vì muốn giữ bí mật nên các điển tịch trong võ quán viết không tường tận, y lại ít tiếp xúc với tu sĩ nên khó lòng biết rõ chi tiết.

Vân Nhi suy tư một lát rồi trực tiếp đưa tay nắm lấy cánh tay y, kéo mạnh một cái.

Trang Vô Đạo chỉ cảm thấy dưới chân đột nhiên hụt hẫng, thân thể chúi xuống. Ngay lúc kinh hãi, y thấy trước mắt đã biến ảo thành một khung trời khác hẳn. Không còn không gian tràn ngập khí ngũ sắc mờ ảo, mà là một mặt biển rộng bao la bát ngát.

Vân Nhi đứng bên cạnh y, chỉ tay về phía trước: "Ngươi nhìn kỹ bên kia."

Trang Vô Đạo nhìn theo hướng tay nàng, vừa hay thấy một thanh niên tướng mạo thanh tú đang thi triển một thế quyền kỳ ảo khôn lường. Người nọ mặc áo trắng, đứng ngạo nghễ giữa hư không, khí chất phiêu dật xuất trần.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑