Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Đúng lúc lùi sát đến bức tường sau viện, hạ bàn của Vương Ngũ bắt đầu lảo đảo, bước chân dần trở nên không vững.
Trong mắt Trang Vô Đạo lóe lên tinh quang, y cố nén ý cười, đột ngột đạp mạnh vào chân tường sau lưng mượn lực. Thân hình y trong thoáng chốc đã dừng thế lùi, lao vút về phía trước như mũi tên rời cung.
Vương Ngũ thấy vậy, trong mắt thoáng qua một tia hối hận kinh hoàng, nhưng đến lúc này gã đã không cách nào dừng lại được nữa, chỉ đành tung hai tay về phía trước như mưa rền gió dữ. Chiêu thức Xuyên Hoa Lược Ảnh trong nháy mắt đã tung ra liên tiếp mấy chục đạo chưởng ảnh dày đặc, không chỉ bảo vệ triệt để hạ bàn mà còn phối hợp với đà lao tới, khiến khí thế càng thêm uy mãnh như núi.
Trang Vô Đạo hoàn toàn không sợ hãi. Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, y đột nhiên vươn tay tóm lấy một cánh tay của Vương Ngũ.
"Thập Nhị Hàng Long Kích chi Cầm Long!"
Đây là kỹ năng cầm nã cận thân duy nhất trong Hàng Long Kích, một khi bị tóm được thì đối phương gần như không thể thoát thân.
Thực ra Trang Vô Đạo vốn không dễ dàng thành công đến vậy, nhưng chỉ vì Vương Ngũ quá chú trọng bảo vệ hạ bàn nên chưởng thế của Xuyên Ảnh Thủ trở nên quá dễ đoán. Ngay khoảnh khắc tóm được cánh tay đối phương, y lập tức khóa chặt rồi ấn giữ cổ tay của Vương Ngũ. Như nắm lấy một con mãng xà khổng lồ, y dồn hết toàn lực trong nháy mắt, nhấc bổng gã lên rồi chấn mạnh một phát.
Các khớp xương trên toàn thân Vương Ngũ phát ra những tiếng "răng rắc" ghê người. Lực đạo của Trang Vô Đạo còn thiếu một chút nên cuối cùng vẫn không thể khiến toàn bộ khớp xương của gã trật khớp. Có điều, cả người Vương Ngũ vì hạ bàn không vững, lại bị Trang Vô Đạo mượn lực lao tới mà nhấc bổng lên, quật mạnh ra phía sau.
Thân thể nặng mấy trăm cân lộn nhào trên không trung, xoay liên tiếp hơn chục vòng, bay xa mười trượng mới rơi xuống. Lần này gã rơi thẳng vào sân nhà bên cạnh, đè sập thêm một bức tường.
May mà chỗ đó không có người nên không ai bị thương, chỉ có một mảng bụi mù lớn bốc lên cùng tiếng kêu gào thảm thiết như sói tru quỷ khóc của Vương Ngũ: "Trang Vô Đạo, mẹ kiếp nhà ngươi, ngươi nhớ kỹ cho ta! Lạ thật, chẳng lẽ hôm nay ngươi uống nhầm xuân dược hay sao mà khỏe thế?"
Nhưng vì ngã quá nặng, gã nhất thời không gượng dậy nổi. Tần Phong đứng bên cạnh không nhịn được cười, phải cố gắng kìm lại. Còn hai vị võ giả Luyện Tủy cảnh khác thì mang theo vài phần e dè, cảnh giác nhìn về phía trước.
Trang Vô Đạo đăm chiêu suy nghĩ. Cùng một bộ quyền pháp, nhưng nhờ cách sử dụng và kỹ xảo khác nhau mà chiến lực mang lại hoàn toàn khác biệt.
Y vẫn là Trang Vô Đạo của ngày hôm qua, Hàng Long Phục Hổ cũng chỉ có thể phát ra mười hai tiếng long ngâm, vậy mà "núi thịt" Vương Ngũ thường ngày vốn khắc chế y đến chết đi sống lại, nay lại liên tiếp hai lần bị y đánh gục dễ dàng.
Ngay sau đó, Trang Vô Đạo cảm nhận được hai luồng hung quang bắn ra từ phía Vương Ngũ trong làn bụi mù. Gã đã lồm cồm bò dậy, vẻ mặt đầy bi phẫn: "Tiên sư nhà ngươi, Vương Ngũ ta hôm nay không tha cho ngươi!"
Trang Vô Đạo khẽ thở dài. Y tuy đánh ngã được Vương Ngũ, nhưng lực sát thương của Hàng Long Quyền này vẫn chưa thay đổi, thậm chí còn có phần yếu đi. Liên tiếp hai lần ra đòn đều chỉ khiến đối phương bị thương nhẹ, đối với gã da dày thịt béo này vốn dĩ không đáng để tâm.
Đây không phải kẻ thù sinh tử nên y không thể dùng đến bao tay "Phá Giáp Trùy". Một quyền đánh trúng người Vương Ngũ lúc này chẳng khác nào gãi ngứa. Nếu không phải đối phương quá nặng cân, tiêu hao thể lực nhiều hơn, thì cứ kéo dài thế này Vương Ngũ cũng có thể bào chết y.
Trong thoáng chốc, Trang Vô Đạo cảm thấy hứng thú tan biến, không còn tâm tư tiếp tục đấu với Vương Ngũ nữa. Thay vào đó, y bắt đầu mong đợi Ngưu Ma Huyền Bá Thể nhanh chóng luyện thành, tâm tình cũng dần trở nên nóng rực, nôn nao khó tả.
"Truyền thuyết nói rằng Ngưu Ma Huyền Bá Thể sau khi đạt tới Nhất trọng thiên sẽ có được lực lượng của mười con trâu. Ta không cầu mười trâu, chỉ cần có được lực lượng của bốn năm con trâu rừng cũng đủ để một quyền đánh gục tên này."
Ngưu Ma Huyền Bá Thể có thể tăng cường lực lượng, khi đó một quyền tung ra, uy lực tuyệt đối không phải như thế này.
Thấy Vương Ngũ lại muốn làm thế lao tới, Trang Vô Đạo không còn chiến ý, cũng biết nếu tiếp tục đánh nữa sẽ làm tổn thương tình cảm huynh đệ. Trước đó gã khiêu khích chẳng qua là muốn tranh giành vị thế cao thấp trong đường khẩu sau khi lập cờ, còn lúc này là vì cảm thấy mất mặt nên mới muốn gỡ gạc thể diện.
Y lập tức cười một tiếng, vỗ vai Tần Phong: "Nơi này giao cho huynh. Ta đi lánh mặt một chút. Lần này võ đạo tiến triển không nhỏ, ta định sẽ bế quan vài ngày ở ngoài thành, có lẽ nhất thời chưa về kịp."
Nói xong, thân hình y đã nhanh chóng lao ra khỏi cổng viện. Vừa mới ra khỏi con hẻm nhỏ, y đã nghe thấy phía sau vang lên từng tràng gầm gừ không cam lòng của Vương Ngũ.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑