Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 40. Mệnh Thế Thần Thông 40

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Lâm Hàn tính tình thẳng thắn, tò mò hỏi trực tiếp: "Vô Đạo, rốt cuộc ngươi đang tìm thứ gì?"

Trang Vô Đạo không định giấu giếm, y vừa đi vừa phóng tầm mắt quan sát bốn phía: "Ta đang tìm một Nguyên Từ địa mạch, chắc ở loanh quanh đâu đây."

Lâm Hàn ngẩn người, gã cùng Mã Nguyên đưa mắt nhìn nhau, vẫn không hiểu Nguyên Từ địa mạch rốt cuộc là thứ gì.

Trong lòng ai nấy đều nôn nóng muốn quay về. Hôm nay là ngày trọng đại Kiếm Y đường dựng cờ, xong việc này nhất định phải cùng huynh đệ tụ tập một bữa ra trò, rượu thịt ê hề, ăn uống no say.

Nhưng lúc này bọn họ đành chịu, chỉ có thể lẳng lặng bám theo sau Trang Vô Đạo, tiếp tục lượn vòng trong rừng như ruồi nhặng mất đầu.

Trang Vô Đạo không hẳn là không có manh mối. Nghe đồn phần lớn Nguyên Từ địa mạch đều có khả năng làm sai lệch địa thế cảnh vật xung quanh. Người thường đứng từ bên ngoài không những không thể nhìn thấy, mà còn thường vô thức đi chệch hướng, vòng qua khu vực có địa mạch.

Thông thường, chỉ có tu sĩ Trúc Cơ cảnh hậu kỳ mới có thể phát hiện vị trí của Nguyên Từ địa mạch. Nếu chỉ để một mình Trang Vô Đạo tìm kiếm, dù biết rõ vị trí cụ thể, e rằng mất hai ba trăm năm cũng chẳng mong thấy được.

May mắn là sau lưng y còn đeo thanh kiếm Khinh Vân. Từ khi tiến vào khu vực này, thanh kiếm rỉ sét không ngừng rung nhẹ trong vỏ, tỏa ra hơi nóng âm ỉ.

Trang Vô Đạo hiểu rõ đây là kiếm linh đang nhắc nhở. Mỗi khi tiến lại gần thêm một chút, biên độ rung của thân kiếm lại tăng lên, nhiệt lượng truyền đến cũng theo đó mà nóng hơn.

Từng bước thăm dò, từng chút một tiếp cận, trước mắt dần xuất hiện làn sương trắng mỏng manh, phảng phất như lạc vào ảo cảnh. Nơi này rõ ràng chỉ rộng vài dặm vuông, vậy mà lại biến ảo khôn lường.

Sắc mặt của Lâm Hàn và Mã Nguyên cũng trở nên nghiêm nghị. Bọn họ đã đi hơn trăm dặm đường trong khu rừng này, nhưng cảm giác vẫn như đang loanh quanh tại chỗ.

Cuối cùng, Trang Vô Đạo dứt khoát nhắm mắt lại, bịt tai chặn mọi giác quan, chỉ dựa vào sự chỉ dẫn của Khinh Vân kiếm mà tiến về phía trước.

Chẳng bao lâu sau, Mã Nguyên chợt kinh ngạc thốt lên: "Đây là nơi nào, sao trước đây ta chưa từng đến?"

Trang Vô Đạo lúc này mới mở mắt, bất ngờ nhìn thấy một thung lũng nhỏ hiện ra trước mặt. Ba người bọn họ đang đứng ngay lối vào nơi khe núi của thung lũng.

Nơi này cỏ cây um tùm hơn hẳn bên ngoài, xanh tươi mơn mởn, nhưng chủng loại lại vô cùng hiếm thấy. Trang Vô Đạo vốn kiến thức uyên bác nhưng cũng chỉ nhận ra được vài loại dược liệu cần thiết để luyện chế Luyện Khí Dưỡng Tủy đan và Dưỡng Khí đan.

Bên trong thung lũng còn ẩn chứa một luồng lực lượng cuộn trào khiến người ta kinh tâm động phách. Bản thân y không cảm nhận được rõ ràng, nhưng thanh Khinh Vân kiếm sau lưng từ khi tiến vào nơi này lại như một xoáy nước không đáy, điên cuồng hấp thu linh khí trôi nổi xung quanh. Thế hút cuồng mãnh này còn gấp mười lần lúc ở Ly Trần học quán.

So với thung lũng, thanh Khinh Vân thần kiếm sau lưng y rõ ràng là vật đáng kính sợ hơn nhiều.

"Đây chính là Nguyên Từ chi địa!"

Ánh mắt Trang Vô Đạo lóe lên, y quả quyết bước vào. Chỉ đi vài chục bước, tầm nhìn trước mắt đột nhiên quang đãng.

Bên trong thung lũng rộng chừng ba ngàn trượng vuông, rìa ngoài cây cối rậm rạp nhưng chính giữa lại là một vùng đất trắng không một ngọn cỏ. Ở đó có một cái hố sâu vuông vức mười trượng, hình xoắn ốc, sâu hun hút không thấy đáy, liếc mắt nhìn xuống chỉ thấy một mảng tối om.

Trang Vô Đạo còn đang nghi hoặc chưa biết làm gì tiếp theo thì nghe thấy Mã Nguyên và Lâm Hàn đồng loạt chửi ầm lên.

"Gặp quỷ rồi! Đây rốt cuộc là cái chốn quái quỷ gì thế này?"

"Bạc của ta bị hút chặt rồi, ta chỉ có bấy nhiêu tiền riêng thôi đó!"

Trang Vô Đạo ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy binh khí trên lưng hai người đều rung lên bần bật, bị một lực lượng bí ẩn kéo giật về phía hố sâu kia. Không chỉ binh khí, ngay cả bạc vụn và tiền đồng cũng bị lực lượng đó hút mạnh. Mã Nguyên và Lâm Hàn cố sống cố chết ghì lại, ngược lại khiến bản thân không đứng vững, bị kéo lê về phía mép hố.

Thấy không thể chống đỡ, hai người đành quả quyết buông bỏ bốn cây nỏ thép cùng tên và ám khí các loại, lúc này mới giữ lại được những thứ còn lại để đứng vững.

"Hai tên khốn này, lại dám giấu những hai ba mươi lạng bạc quỹ đen, rốt cuộc tích góp từ bao giờ không biết?"

Trang Vô Đạo thầm mắng một câu, rồi y cũng thấy đau đầu. Nguyên Từ chi địa đã tìm được, nhưng bước tiếp theo phải làm sao? Vân Nhi trong mộng không hề nói cho y biết pháp môn tốc thành Ngưu Ma Huyền Bá Thể.

Khoảnh khắc tiếp theo, bên tai y lại vang lên giọng nói quá đỗi quen thuộc, tựa như tiên nhạc: "Vận khí của ngươi không tệ, đây là Nguyên Từ địa nhãn, cao hơn địa mạch thông thường một bậc."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑