Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Có ‘Vân nhi’ chỉ dạy, y e rằng không cần đến những đại tông môn kia để tìm kiếm công pháp truyền thừa thượng thừa nhất.
Còn về tư cách đệ tử nội môn Ly Trần Tông mà Bắc Đường Uyển Nhi đã hứa, ngay từ đầu y đã không dám mơ tưởng. Trước khi giao đấu, Trang Vô Đạo vốn không trông mong vị đại tiểu thư Bắc Đường gia này sẽ thực hiện lời hứa.
Xem ra, thuận thế đáp ứng lời mời gia nhập Bắc Đường gia dường như cũng không tệ.
Song ý nghĩ này vừa nảy sinh đã bị Trang Vô Đạo quả quyết gạt đi. Y nhớ lại vụ ám sát xảy ra ở bến tàu ven sông cách đây không lâu.
Việt Thành Đông Ngô này nói không chừng chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành nơi thị phi, lặp lại câu chuyện của sáu năm về trước. Y trốn còn không kịp, sao có thể chủ động nhảy vào?
Nhị đẳng cung phụng của Bắc Đường gia cố nhiên địa vị tôn quý, hàng năm cũng lãnh được đan dược không thua kém đệ tử đại tông phái. Nhưng nếu Bắc Đường gia gặp nguy biến, cần y phải liều mạng thì phải làm sao?
Trang Vô Đạo là kẻ từ vũng bùn vươn lên, lăn lộn ở Việt Thành hơn mười năm nên hiểu rõ trên đời này chẳng có miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống, cái giá bỏ ra bao giờ cũng tương xứng với thứ nhận lại. Y càng biết rõ thủ đoạn tàn độc của Bắc Đường gia, nếu thời cuộc hiểm nghèo cần y đi chịu chết, người của Bắc Đường gia tuyệt đối sẽ không do dự.
Ngược lại là Ly Trần Tông, Đạo Nghiệp Thiên Đồ kia tuy hung hiểm nhưng dưới cây lớn dễ hóng mát. Ly Trần Tông là đại phái đương thời đã tồn tại hơn vạn năm, thế lực vững như bàn thạch. Tựa như một bức màn sắt che phủ vững chắc vùng đất Đông Nam, địa vị siêu việt, trong các nước Thiên Nhất không ai dám động vào. Bất kể phương diện nào, nơi đó đều không phải thứ Bắc Đường gia có thể so bì. Chỉ cần nhập môn là có thể yên tâm tu hành.
Vậy nhưng, lời mời chào này của Bắc Đường Thương Tuyệt, y phải phúc đáp thế nào đây?
Trang Vô Đạo đang lựa lời từ chối, Bắc Đường Uyển Nhi ở cách đó không xa đã đứng dậy. Ánh mắt nàng phức tạp, khẽ lắc đầu với Bắc Đường Thương Tuyệt: "Bá phụ không cần phải như vậy! Ta và ngươi trước đó đã định giao ước. Nay ta đã thua, không thể cứ thế cho qua chuyện được."
Bắc Đường Thương Tuyệt nghe vậy ngạc nhiên nhướng mày, rồi mỉm cười: "Uyển Nhi, ngươi từ nhỏ đã có chủ kiến, cứ theo ý ngươi là được! Ta thấy chí hướng của ngươi cao xa, không phải vật trong ao, e rằng Bắc Đường gia nhỏ bé này không lọt vào mắt ngươi đâu."
Tuy đối phương đang cười, nhưng toàn thân Trang Vô Đạo bất giác rịn một tầng mồ hôi lạnh. Y nghe ra được sự bất mãn và sát ý ngầm chứa trong lời nói của vị cường giả thứ hai Việt Thành này.
Còn đối với lời của Bắc Đường Uyển Nhi, y lại càng thấy bất ngờ. Lẽ nào vị này thật sự định thực hiện lời hứa, dùng đến lực lượng của Bắc Đường gia bất chấp mọi giá để đưa y vào Ly Trần Tông?
Nữ tử này hôm nay không trở mặt tại chỗ, giữ lời thả ba người bọn họ rời đi, nhân phẩm đã xem như rất tốt rồi.
Bắc Đường Uyển Nhi hoàn toàn không hay biết suy nghĩ của y, lúc nhìn lại Trang Vô Đạo, thần sắc nàng đã khôi phục như thường: "Trang sư huynh, Ly Trần Tông là đại tông đương thời. Ta và ngươi tuy đã định giao ước, nhưng suất đệ tử nội môn kia thực sự không phải Bắc Đường gia ta có thể chi phối. Hay là chúng ta thương lượng một chút? Sư muội ta bất lực nhưng không muốn làm kẻ thất tín. Suất đó ta không thể cho ngươi, nhưng bằng lòng cho Trang sư huynh ngươi một cơ hội!"
"Cơ hội? Cơ hội gì?"
Trang Vô Đạo ngạc nhiên hỏi lại, thầm dùng sức siết chặt nắm tay. Bụng bảo dạ trên đời này quả nhiên không có chuyện tốt đến vậy, nữ tử này nói cho y một cơ hội e rằng cũng chẳng phải chuyện gì hay ho, nhưng cứ nghe thử xem sao cũng không hại gì.
——————————
Phu thuyền trên đò sớm đã nhảy xuống sông tẩu thoát, thuyền không người điều khiển nên càng thêm rách nát tả tơi. Đáy thuyền bị Phá Giáp Tiêm Phong Chỉ của Bắc Đường Uyển Nhi đánh thủng mấy lỗ, nước sông cuồn cuộn chảy vào, xem chừng chẳng bao lâu nữa sẽ chìm hẳn.
Nhưng nhờ có Bắc Đường Thương Tuyệt, vị tu sĩ Luyện Khí cảnh hậu kỳ này dùng linh lực điều khiển dòng nước, con thuyền đò mới vững vàng cập vào bờ bắc.
Nơi đây đã có mấy chiếc xe ngựa của người Bắc Đường gia chờ sẵn. Mã Nguyên và Lâm Hàn vừa xuống thuyền liền bị người ta áp giải, riêng Trang Vô Đạo lại được mời lên chiếc xe ngựa sang trọng của Bắc Đường Cầm.
Trên xe chỉ có ba người, ngoài Bắc Đường Uyển Nhi ra còn có Bắc Đường Cầm và Bắc Đường Thương Tuyệt. Hai người sau đều không nói gì, chỉ có Bắc Đường Uyển Nhi là hứng chí nhìn Trang Vô Đạo từ trên xuống dưới một lượt như thể lần đầu gặp mặt, đối với thất bại trước đó dường như hoàn toàn không để tâm.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑