Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 64. Mệnh Thế Thần Thông 64

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Vị giám sát sứ kia vốn dĩ bất mãn, nhưng sau khi quan sát Trang Vô Đạo một lượt từ trên xuống dưới, thấy trong mắt y thoáng hiện vẻ kinh ngạc, thái độ cũng theo đó mà hòa nhã hơn đôi chút.

"Không sao!"

Trang Vô Đạo tuy đã cố gắng thu liễm tinh khí, nhưng khung xương vững chắc, cơ bắp cân đối hữu lực, khí huyết dâng trào hiện rõ nơi vầng trán, giữa mi tâm mơ hồ có một điểm đỏ tươi.

Rõ ràng y đã đạt tới Luyện Tủy đỉnh phong, chỉ còn cách Luyện Khí cảnh một bước ngắn, hoàn toàn có thể xưng hô sư huynh đệ. Tuổi đời chưa quá mười sáu mà tiền đồ vô lượng như vậy, dù không thích cũng chẳng việc gì phải đắc tội. Hắn vốn là người từng trải, chút đạo lý này đương nhiên hiểu rõ.

Trang Vô Đạo áy náy thi lễ một lần nữa rồi mới lui sang một bên, đứng ngay sau mấy vị giáo tập của Học Quán ở phía tay trái, bên cạnh chính là Trang Đồng.

Y vừa đứng vững, Trang Đồng đã khẽ cười nhạo một tiếng, giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Cậy sủng mà kiêu, ta xem ngươi đắc ý được bao lâu! Sau ngày hôm nay, Ly Trần Học Quán sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân đâu!"

"Nói miệng có ích gì? Lát nữa dưới tay tự khắc thấy rõ."

Trang Vô Đạo chắp tay sau lưng, nhàn nhạt đáp lại một câu. Ánh mắt y nhìn Trang Đồng có phần đồng tình.

Gã này có lẽ vẫn chưa biết chuyện có tu sĩ Kim Đan của Ly Trần mở cửa thu đồ đệ, vẫn còn ảo tưởng bản thân có thể bái vào môn hạ. Nhưng kẻ này hẳn là có chỗ dựa, nếu không chỉ bằng tài lực của Trang gia, dù nhà Cổ Nguyệt và nhà Bắc Đường không tham gia thì gã cũng còn khuya mới đủ tư cách.

Bắc Đường Uyển Nhi nói gã dường như được quý nhân chiếu cố, nhưng không rõ là vị nào?

---

Gương mặt Trang Đồng thoáng hiện thanh khí, nhưng rồi gã cũng nhanh chóng nở nụ cười phong khinh vân đạm: "Quả thật! Miệng lưỡi ngươi nói thì nhẹ nhàng lắm, chỉ mong lần này ngươi chống cự được đến cuối cùng. Ta nhất định sẽ khiến ngươi từ rồng hóa rắn, từ hổ hóa mèo."

Trang Vô Đạo bĩu môi, chẳng buồn để ý đến hắn nữa mà đưa mắt nhìn thẳng vào giữa sân. Đệ tử ghi danh tại Học Quán ước chừng năm trăm người, nhưng thực tế có mặt khoảng ba trăm ba mươi vị. Mười đệ tử đứng đầu Học Quán đều có đặc quyền; như Trang Đồng, chỉ khi chọn ra mười sáu người mạnh nhất gã mới phải hạ đài. Đãi ngộ của y còn tốt hơn, có thể đợi đến khi chọn ra tám người cuối cùng mới tham gia. Như vậy vừa tiết kiệm sức lực, dưỡng tinh súc nhuệ, lại có thể quan sát hư thực của các đối thủ khác.

Thế nhưng, đây cũng là kết quả mà những năm trước y phải dùng một quyền một cước, gắng gượng đánh từ vị trí chót bảng đi lên!

Diễn võ trường rộng trăm mẫu lúc này đã được sơn đỏ, chia thành tám khu vực ngay ngắn. Đợi Lý Hướng Nam ra lệnh, các đệ tử liền theo thứ tự tiến vào sân đấu.

Mã Nguyên cũng nằm trong số đó, hắn nháy mắt với Trang Vô Đạo đang đứng trên bậc thềm rồi tự tin bước vào khu Ất tự.

Lâm Hàn chuyên tu Bát Phong Kiếm, còn Mã Nguyên ngoài ám khí ra thì sở trường nhất là môn "Bạch Công Thập Tam Kiếm", vốn là một loại võ học thượng thừa. Bộ kiếm pháp này nổi danh không phải nhờ sự tinh diệu, mà bởi thân pháp linh hoạt như vượn cùng những đường kiếm quỷ quyệt khó lường.

Đối thủ của hắn tuy cũng là võ giả Luyện Tủy cảnh nhưng hoàn toàn không thể áp sát, chỉ sau vài đường kiếm đã bị Mã Nguyên kề mũi kiếm vào yết hầu.

Còn Lâm Hàn ngày thường trông như thư sinh yếu đuối, nhưng khi thi triển Bát Phong Kiếm lại mang khí thế cuồng mãnh, nhanh tựa gió lốc. Y không câu nệ chiêu thức, chỉ liên tục vung kiếm bổ tới tấp khiến đối thủ không kịp trở tay, nhanh chóng bại trận.

Thấy cả hai đều thắng như chẻ tre, gương mặt Trang Vô Đạo ánh lên vài phần ý cười. Sau khi dùng Địa Tủy, thực lực của Mã Nguyên và Lâm Hàn đã tiến bộ vượt bậc, không hề thua kém các tu sĩ Luyện Tủy cảnh. Mà tại Việt Thành Học Quán, số người đạt đến cảnh giới này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trước vòng mười sáu đội mạnh nhất, bọn họ sẽ không gặp phải đối thủ nào quá đáng ngại. Huống hồ cả hai đều đang giấu nghề, chỉ vận dụng sáu phần thực lực, lát nữa nhất định sẽ khiến mọi người kinh ngạc.

"Tiểu bỉ lần này quả thực là long tranh hổ đấu, cao thủ như mây, so với ba tháng trước tiến bộ hơn nhiều."

Trong mắt Trang Vô Đạo lóe lên một tia khác lạ. Cuộc so tài mới diễn ra chưa được một nửa mà y đã phát hiện không ít tài năng mới nổi. Những mầm non mà y chú ý trước đó đều có tu vi võ đạo tiến triển vượt bậc.

Học Quán lấy ba năm làm một kỳ, mỗi lần đại bỉ kết thúc lại có không ít đệ tử trưởng thành rời đi. Sông Tùng Giang sóng sau xô sóng trước, xưa nay vẫn vậy. Nay ba năm đã qua, chính là thời điểm thế hệ của bọn họ phân cao thấp!

Trang Vô Đạo thầm lắc đầu, thực ra trong số đệ tử ở đây, không ít người sở hữu tư chất vô cùng thượng thừa.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑