Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Mã Nguyên còn chưa kịp thốt ra lời nhận thua, đã bị cước phong gào thét ép lui, buộc phải liên tục nghiêng người né tránh. Ánh mắt gã không ngừng hướng về phía vị giáo đầu đao pháp cầu cứu, nhưng hoàn toàn vô ích.
Cước pháp của Trang Đồng quét tới mỗi lúc một nhanh, tựa như búa tạ liên tiếp giáng xuống, nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Không khí xung quanh bị chấn động mạnh, tiếng rít gào khiến màng nhĩ rung động bần bật. Thân pháp của Mã Nguyên tuy không tồi, thậm chí có thể coi là xuất sắc trong đám đồng giai, nhưng trước những cước ảnh tựa sóng cuồng của Trang Đồng, gã cũng ứng phó vô cùng khó khăn, phải dốc toàn lực mới miễn cưỡng né tránh được.
Chỉ trong vòng chưa đầy hai hơi thở, Mã Nguyên đã bị Trang Đồng công kích đến mức tay chân luống cuống.
Trang Vô Đạo đứng trên bậc thềm nhìn xuống, sắc mặt dần trở nên âm trầm. Vị giáo đầu đao pháp kia tên là Ngụy Khuyết, là người có thực lực yếu nhất trong mười vị giáo đầu của học quán. Y sớm biết người này đã bị Trang Đồng mua chuộc, thế nhưng việc gã bất chấp quy củ, làm càn lộ liễu ngay trong cuộc tiểu bỉ thế này thì đây mới là lần đầu tiên.
Còn tên Trang Đồng kia rốt cuộc muốn làm gì? Đây đâu còn là tỷ thí võ nghệ, rõ ràng là muốn giết người.
"Thì ra cước pháp Trang Đồng tu luyện chính là Cuồng Phong Diễm Tuyệt?"
Ánh mắt của vị Giám sát sứ họ Ngụy kia dần trở nên lạnh lẽo, nhưng trong đó lại hiện rõ vẻ bất đắc dĩ nhiều hơn.
"Đáng tiếc ra tay quá tàn nhẫn, lệ khí có phần quá nặng. Sư huynh đệ luận bàn, hà tất phải như vậy?"
Lý Hướng Nam nghe vậy liền cười một tiếng: "Tiểu tử Trang Đồng này khi tỷ thí với người khác trước nay đều rất nghiêm túc. Trình độ cước pháp của hắn đã rất cao siêu, lại biết chừng mực, Giám sát sứ không cần phải lo lắng."
Trang Vô Đạo đứng bên cạnh nghe thấy vài câu, trong lòng đã lạnh đi một nửa. Vị Giám sát sứ này tuy công chính, có ý muốn can thiệp, nhưng vì thân phận nên có phần bất tiện.
Chiếc khăn lụa kia dù chưa rơi xuống đất, nhưng Ngụy Khuyết hoàn toàn có thể bao biện rằng mình nhìn nhầm, không thể trừng phạt. Còn Lý Hướng Nam, trong lời nói đều tỏ rõ ý bao che cho Trang Đồng, đối với ám thị của vị Giám sát sứ kia lại càng xem như không nghe thấy.
Trong lòng Trang Vô Đạo càng thêm kinh ngạc. Vị Quán chủ này tuy có thiên vị nhưng xưa nay vẫn giữ được sự công chính trong những việc đại sự. Việc thiên vị Trang Đồng một cách mù quáng như hôm nay quả thực khó mà tưởng tượng nổi, thậm chí ông ta còn không tiếc đắc tội với Giám sát sứ đến từ Ngô Kinh đạo quán. Lẽ nào ngôi vị Quán chủ này ông ta không muốn ngồi nữa rồi?
Nhưng lúc này Trang Vô Đạo lại quan tâm đến an nguy của huynh đệ mình hơn. Thấy Mã Nguyên tuy tình thế chật vật nhưng đang tìm cách lùi về một góc võ đài, lòng y mới hơi thả lỏng. Dưới áp lực như vũ bão của Trang Đồng, Mã Nguyên mặc dù không thể mở miệng nhận thua, nhưng chỉ cần an toàn lui ra khỏi vạch đỏ trên võ đài thì cũng coi như kết thúc trận đấu. Nhìn thì như bị dồn vào góc, nhưng thực chất lại là kế thoát thân.
"Không đúng!"
Thấy Mã Nguyên sắp hóa giải được nguy cục, tim Trang Vô Đạo lại thịch một tiếng, phát hiện tình hình có điểm bất thường.
Lúc này cước của Trang Đồng như búa tạ, thế mạnh lực trầm, nhưng Trang Vô Đạo lại mơ hồ nhận ra vị sư đệ này không chỉ đơn thuần là tấn công dồn dập. Mỗi khi tung ra một cú đá nặng đều kèm theo vài tia nhu kình khó phát hiện, khiến từng tầng khí cương quấn quanh người Mã Nguyên, ẩn mà không phát, còn Mã Nguyên thì hoàn toàn không hay biết.
Nếu không phải mấy ngày nay đêm đêm được Kiếm Linh Vân Nhi chỉ điểm, võ đạo tu dưỡng đột nhiên đại tiến, e rằng y cũng suýt chút nữa bị qua mặt.
"Không ngờ đã đạt đến cảnh giới cương nhu tương tế!"
Trang Vô Đạo hít một hơi khí lạnh. Y đoán rằng Trang Đồng mấy tháng nay ắt đã có tiến cảnh không nhỏ, nhưng không ngờ Cuồng Phong Diễm Tuyệt cước pháp của hắn lại tiến triển đến mức độ này.
Mã Nguyên e rằng có nguy hiểm đến tính mạng, dù không chết cũng sẽ bị trọng thương.
Trong lòng Trang Vô Đạo vừa lo lắng vừa căm hận, hận không thể lập tức bay qua đó. Nhưng y biết khoảng cách quá xa, đợi đến khi tới nơi thì e rằng hai người đã sớm phân định thắng thua.
Giám sát sứ bên cạnh lúc này không trông cậy được, Trang Vô Đạo tâm niệm vừa chuyển liền dứt khoát vận lực, gầm lên một tiếng như sư tử hống: "Trang Đồng, ngươi dám?"
Tiếng rống như sấm vang dội khắp diễn võ trường. Trang Đồng rõ ràng có phần bất ngờ, thân hình hơi khựng lại, ánh mắt liếc nhanh về phía bậc thềm trước chính điện. Sau khi nhìn thấy Trang Vô Đạo, một nụ cười khẩy lạnh lẽo liền hiện lên trên mặt hắn.
Việc Trang Vô Đạo nhìn ra được thủ đoạn mưu tính của hắn quả thực khiến hắn kinh ngạc, nhưng hắn có gì mà không dám?
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑