Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 69. Mệnh Thế Thần Thông 69

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trang Đồng dùng ánh mắt sắc như dao quét về phía giáo đầu đao thuật Ngụy Khuyết. Kẻ này vừa rồi rõ ràng có thể ngăn cản nhưng lại khoanh tay đứng nhìn, quả thật đáng chết. E là hắn không muốn sống nữa rồi.

Ly Trần Tông thế lực hùng mạnh, uy danh vô song ở vùng Đông Nam, nhưng điều đó không có nghĩa là một gã đệ tử ký danh còn chưa bước vào Luyện Khí cảnh cũng được tông môn che chở. Nếu không phải có Giám Sát sứ trấn giữ ở đây, hắn có vạn cách khiến Ngụy Khuyết không thấy được mặt trời ngày mai. Hơn nữa thủ đoạn của hắn vô cùng kín kẽ, bất cứ ai cũng không thể tra ra hung thủ.

Chỉ cần biến thành một vụ án không đầu không cuối, trong Ly Trần Tông nào có ai để tâm đến sự sống chết của kẻ này?

Ngụy Khuyết toàn thân run rẩy, sắc mặt tái mét. Trang Đồng lại hoàn toàn không để tâm, chỉ lắc đầu nói: "Sư huynh nói đùa rồi, vừa rồi ta chỉ thu lực không kịp, bất cẩn làm Mã Nguyên sư đệ bị thương mà thôi, sao có thể cố ý làm vậy được? Mã sư đệ, ngươi không sao chứ?"

Mã Nguyên nghiến răng ken két, trong mắt như muốn tóe lửa. Trang Đồng tuy miệng hỏi han thương thế nhưng giọng điệu chẳng có chút áy náy nào, ngược lại còn tràn đầy vẻ tiếc nuối, dường như đang hận một cước vừa rồi không thể đá hắn tàn phế.

"Rốt cuộc ta có sao không, chẳng lẽ trong lòng ngươi lại không rõ nhất ư? Còn phải đa tạ ngươi đã hạ thủ lưu tình!"

Ánh mắt Trang Đồng lóe lên, rồi lại mỉm cười an ủi: "Sư đệ không sao là tốt rồi! Bằng không sư huynh là ta đây thật sự sẽ áy náy khôn nguôi. Lát nữa sư đệ có thể đến chỗ quản gia của ta lĩnh mười lạng bạc, cứ nói là ta dặn, coi như tiền thuốc thang bồi dưỡng. Ngươi biết đường chứ?"

Nghe những lời này, không chỉ Mã Nguyên mà ngay cả Lâm Hàn cũng tức đến mức mặt mày tái mét.

Trang Vô Đạo đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát, tâm thần dần bình tĩnh lại. Y dùng giọng điệu phức tạp hỏi: "Ngươi có biết Thanh Y Đường của Sử Hổ hai ngày trước đã bị xóa sổ rồi không?"

Trang Đồng nhướng mày, cẩn thận ngẫm lại, hai ngày nay ra vào Học Quán quả thực không thấy người của Thanh Y Đường. Nhưng việc này thì liên quan gì đến chuyện trước mắt?

Nghĩ mãi không thông, hắn bèn tò mò hỏi: "Thanh Y Đường bị xóa sổ rồi ư? Ta không rõ, cũng chẳng liên quan gì đến ta, chỉ là đôi bên có chút giao tình sơ sơ mà thôi. Phải rồi, sư huynh từ khi bắt đầu hành tẩu vẫn luôn chiếm cứ Ngọc Uyển Nhai, Thanh Y Đường không còn, đây chẳng phải là cơ hội để các ngươi vươn lên sao?"

Trang Vô Đạo thầm thở dài trong lòng. Không phải ai cũng có được tin tức nhanh nhạy như Bắc Đường Uyển Nhi. Nàng không chỉ biết Thanh Y Đường đã bị diệt, Tần Phong bắt đầu gầy dựng Kiếm Y Đường, mà còn biết cả Sử Hổ và Hổ Đào cùng hai vị Luyện Tủy cảnh khác đều đã chết dưới tay y.

Tin rằng nếu Trang Đồng biết sớm hơn, hôm nay ắt hẳn sẽ suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Còn việc Ngụy Khuyết có dám thiên vị hay không cũng là điều khó nói.

Y lại khẽ lắc đầu, trên đời này làm gì có nhiều "nếu như" đến thế. Dẫu hắn ra tay nặng với Mã Nguyên hay chạm đến giới hạn của y, thì từ nay về sau đôi bên chính là tử địch, không cần phải nể nang gì nữa.

"Thôi vậy! Chuyện hôm nay ta đã ghi nhớ, sư đệ liệu mà làm, chỉ mong sau này ngươi đừng hối hận."

Nói đoạn, Trang Vô Đạo không muốn phí lời thêm, trực tiếp đỡ Mã Nguyên dậy đi về phía ngoại viện. Mã Nguyên tuy vết thương không nặng nhưng nội phủ bị chấn động, khó tránh khỏi khí huyết ngưng trệ. Trong Học Quán có y quan chuyên môn, y thuật tuy không cao minh nhưng lại giỏi trị thương tích trật đả. Sau khi uống thuốc, biết đâu lát nữa hắn vẫn kịp tham gia tranh hạng.

Trang Đồng phá lên cười lớn, chỉ coi mấy lời đó của Trang Vô Đạo là lời nói suông để giữ thể diện, chẳng hề để tâm.

Ba tháng trước trong kỳ tiểu thí, hắn tuy bại dưới tay y trong vòng năm mươi chiêu nhưng thực ra chênh lệch không lớn. Thứ hắn thực sự thua kém chỉ là kinh nghiệm thực chiến và sự vận dụng cước pháp chưa đủ hỏa hầu, không bằng một kẻ quanh năm lăn lộn nơi đầu đao mũi kiếm, quyền pháp được tôi luyện qua vô số trận tử chiến như Trang Vô Đạo.

Lúc này hắn tự nhủ thực lực của mình đã vững vàng hơn y một bậc. Hai người giao đấu, dù không thể thắng thì hắn cũng có thể giữ thế bất bại.

Lần này Mã Nguyên vận khí không tệ, nhờ có nội giáp hộ thân nên chỉ bị thương nhẹ, không thể làm rối loạn tâm thần của Trang Vô Đạo. Nhưng cũng chẳng sao, đường đường chính chính phân thắng bại, hắn không hề sợ hãi.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑