Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trang Vô Đạo biết rõ lúc này không thể phân tâm dù chỉ một chút, tuy thấy kỳ lạ nhưng y tạm thời không rảnh để ý tới.

Ánh mắt Sử Hổ bị đôi bao tay bằng kim loại trên tay Trang Vô Đạo thu hút, sau khi nhìn kỹ một chút, gã lại tỏ vẻ không quan tâm. Hai nắm đấm siết chặt vang lên tiếng răng rắc, giọng nói phát ra tựa như từ Cửu U địa ngục, tiếng cười lạnh không dứt.

"Linh khí ư? Chẳng trách ngươi lại dám cả gan làm loạn! Đệ đệ ta mệnh vong, nó chết thảm thế nào, chắc chắn Trang Vô Đạo ngươi không để trong lòng. Nhưng ta, kẻ làm huynh trưởng này, lại không thể không quan tâm. Những ngày này ta đêm không thể ngủ, ngày nào cũng nghĩ đến lúc Báo nhi chết, rốt cuộc nó đã phải chịu nỗi đau đớn thê thảm đến mức nào! May mà ông trời có mắt, không để kẻ thù nhởn nhơ. Sử Hổ ta hôm nay nhất định sẽ nghiền nát từng khúc xương của ngươi! Từng miếng thịt đều phải băm ra cho chó ăn, để ngươi sống không được, chết không xong—"

Lời còn chưa dứt, Trang Vô Đạo đã đột ngột lao tới. Toàn thân y như một con mãnh hổ, không chỉ thân pháp nhanh nhẹn mà khí thế cũng vô cùng hung hãn. Chỉ trong nháy mắt, y đã vượt qua khoảng cách mười trượng.

Sử Hổ vẫn đứng bất động, nhưng từ mái nhà và các ô cửa sổ phía sau, hơn hai mươi cây cung nỏ đã được giương lên. Hàn quang lóe lên, dây cung vang lên tiếng "vù" xé gió, những mũi tên sắt rời dây, rít lên trong đêm tối.

Tam Tí Đại Nỏ!

Trang Vô Đạo hít một hơi khí lạnh, may mà y cũng sớm liệu được kẻ mai phục trong nhà không thể chỉ có một mình Sử Hổ nên đã giữ lại vài phần sức lực. Lúc này y không lùi mà tiến, hai tay nhanh chóng vung ra phía trước, thân hình đột ngột uốn lượn. Dựa vào hộ uyển, y gạt bay ba mũi tên nỏ, sau đó uốn éo theo một tư thế không thể tưởng tượng nổi để xuyên qua làn mưa tên.

Tốc độ của y lại tăng vọt, trước khi loạt tên nỏ thứ hai kịp bắn ra, y đã lao đến trước mặt Sử Hổ.

Ngoài bản thân, y còn có hơn mười huynh đệ từng cùng nhau vào sinh ra tử cần phải tiếp tục sống sót trên cõi đời này. Nếu đã phải chết, sao không làm một việc tốt cho huynh đệ mình? Sử Hổ là trụ cột của Thanh Y đường, nếu kẻ này chết, đám lâu la còn lại dựa vào đâu để độc chiếm một con phố? Thanh Y đường không có Sử Hổ, đừng nói báo thù, liệu có thể trụ được nửa ngày ở Việt Thành này hay không cũng là một vấn đề.

Trong bóng tối của Việt Thành luôn có vô số chó dữ rình mò, chực chờ xé xác con mồi. Một khi có sơ hở, chúng sẽ như cá mập khát máu xúm lại bao vây. Vì thế, dù ở đây có tới bốn cao thủ Luyện Tủy kỳ, y vẫn không chút do dự chọn kẻ mạnh nhất là Sử Hổ làm mục tiêu.

Hàng Long Phục Hổ — Chấn Long Thức!

Khi quyền thế đánh ra, quanh người Trang Vô Đạo vang lên từng tràng khí bạo, mơ hồ có tiếng rồng gầm vang vọng.

"Không ngờ ngươi đã luyện đến mức Long ngâm, chẳng trách đệ đệ ta lại chết trong tay ngươi!"

Sử Hổ cũng lập tức hành động, không tránh không né mà trực tiếp tiến lên đối quyền. Cơ bắp gã cuồn cuộn, khí thế phát ra như mãnh thú vồ mồi. Khi quyền lực va chạm, đất đá dưới chân hai người lập tức vỡ vụn từng mảng, thân hình cường tráng của Sử Hổ lại bị đẩy lùi nửa bước. Thế nhưng nắm đấm to như bát tô kia khi đối đầu trực diện với Phá Giáp Trùy trên tay Trang Vô Đạo lại không hề hấn gì.

Thân hình Trang Vô Đạo chỉ dừng lại nửa nhịp thở, quyền trái đã tức thì lóe lên.

Thứ Long!

Quyền xuất từ dưới sườn, hai tay y như đang nắm giữ mãng xà khổng lồ, một luồng khí kình hình rồng mơ hồ lưu chuyển quanh thân. Chỉ trong nháy mắt đột ngột phát lực, thanh thế còn mạnh mẽ hơn lúc trước, tiếng rồng gầm càng thêm hùng hồn, bi tráng.

Sử Hổ sắc mặt nghiêm nghị, không nói thêm lời nào. Gã cố gắng giữ vững thân hình rồi lại tung ra một quyền. Kim Giáp Huyền Cương thể không chỉ là một môn hoành luyện công pháp mà còn có thể tăng cường khí lực. Gã đã khổ luyện công pháp này suốt hai mươi năm, sức lực toàn thân có thể địch lại hai con trâu. Vậy mà vừa rồi dùng tới tám thành lực lại suýt chút nữa không chống đỡ nổi uy lực một quyền kia của Trang Vô Đạo.

Nhưng khi quyền thế của hai người lại một lần nữa va chạm, Sử Hổ lại sững sờ. Cú đấm kia dường như đánh vào hư không, hoàn toàn không chịu lực. Lúc này, thân hình Trang Vô Đạo lại đột ngột lùi nhanh về phía sau, mượn toàn bộ lực đạo của gã để đâm sầm vào bức tường gạch sau lưng.

Chỉ trong nháy mắt hoàn hồn, Sử Hổ đã hiểu ra ý đồ của Trang Vô Đạo, ánh mắt lộ vẻ chế giễu: "Ngươi định trốn sao?"

‘Thanh Câu’ Lưu Hạc vốn đang phi thân trên mái nhà, lúc này thấy vậy lập tức phá lên cười ha hả. Chân phải hắn mạnh mẽ đạp xuống khiến mái nhà bên dưới sụp đổ một mảng lớn. Cả người Lưu Hạc cũng đột ngột rơi vào trong nhà. Nếu Trang Vô Đạo không phá tường xông vào thì thôi, một khi đã vào trong, đó chính là tự tìm đường chết.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑