Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lâm Hàn lắc đầu, tỏ vẻ không đồng tình: "Ngươi tưởng Trang Vô Đạo giống ngươi sao? Chỉ cần có tiền là thứ gì cũng bán được ư? Vô Đạo ca chí lớn tài cao, bao năm nay luôn tâm niệm bái nhập đại tông môn để trở thành danh môn tu sĩ. Trong đám huynh đệ chúng ta, mấy năm qua chỉ có y là khổ luyện võ công nhất. Ngôi vị thủ tịch đệ tử này, bao nhiêu tiền tài cũng không đổi được."
"Lâm Hàn à, đúng là ngươi chỉ biết một mà không biết hai. Chẳng lẽ ngươi thực sự trông mong vào ba vị trí đứng đầu kia sao? Trừ phi Kiếm Y đường chúng ta có năm ba vị tu sĩ Luyện Khí, chiếm được vài con phố thì may ra mới có chút hy vọng. Thành tựu năm đó của Nhan Quân không hề thua kém Trang Vô Đạo, vậy mà vẫn chật vật vô cùng, suýt nữa không giữ nổi mạng trở về. Tấm gương còn đó, Vô Đạo ca sao có thể đi vào vết xe đổ của hắn ta được? Cái chức thủ tịch Học Quán này, chắc chắn y chưa từng để tâm."
Mã Nguyên nói đến đây liền khẽ thở dài não nề, nhưng rồi trên mặt lại nhanh chóng nở nụ cười: "Không nhắc chuyện này nữa! Hay là chúng ta đoán xem Trang Đồng này chống đỡ được mấy hiệp? Ta cược năm lạng bạc, trong vòng năm mươi hiệp y sẽ thắng."
Lâm Hàn liếc xéo Mã Nguyên một cái, thầm nghĩ tên huynh đệ này đúng là hạng vô tâm vô tính. Nhưng gã cũng thấy hứng thú hơn hẳn, trầm ngâm nói: "Trang Đồng có đôi Viêm Phong Ngoa này, tu sĩ Luyện Khí cảnh nhất Trọng Lâu bình thường cũng chưa chắc thắng nổi hắn. Nhưng Trang Vô Đạo đã tu luyện Hàng Long Phục Hổ đến mức sơ khuy môn kính, đến hạng nữ nhân hung dữ kia còn bị y chế ngự, một Trang Đồng cỏn con này e rằng y chẳng thèm để vào mắt. Ta cược hai mươi hiệp! Ả đàn bà kia sáu mươi tám hiệp mới bại, Trang Đồng này chẳng lẽ còn lợi hại hơn ả ta sao?"
Hai người nói chuyện không hề hạ giọng, khiến mấy chục đệ tử Học Quán gần đó đều nghe rõ mồn một. Sắc mặt ai nấy đều trở nên kỳ quái, thậm chí có kẻ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Hai mươi hiệp mà đòi thắng sao? Đang nói đùa à? Ba tháng trước trong cuộc tỷ thí nhỏ, ta thấy thực lực của Trang Vô Đạo và Trang Đồng sư huynh cũng chỉ ngang ngửa nhau. Nay thực lực Trang Đồng sư huynh đã tiến bộ vượt bậc, thối pháp đạt đến cảnh giới cương nhu tương tế, lại có Hỏa Phong Ngoa trợ giúp, nếu còn thua nữa thì đúng là vô thiên lý. Ta thấy Trang Vô Đạo chèo chống không nổi hai mươi hiệp mới đúng!"
"Trang Vô Đạo được mệnh danh là Mãnh Hổ, lần này e rằng phải biến thành hổ bệnh rồi."
"Tuy Trang Đồng sư huynh có hơi ti tiện, nhưng cũng khó trách hắn. Trang Vô Đạo chẳng qua chỉ là một tên vô lại đầu đường xó chợ, xuất thân ăn mày, vậy mà chèn ép Trang Đồng suốt ba năm, liên tiếp giữ chức thủ tịch, quả là chuyện lạ đời. Nếu ta là Trang Đồng sư huynh, e rằng cũng không nhịn nổi!"
"Y cũng có ngày hôm nay sao? Một tên du côn đầu đường lại có thể đường đường chính chính trở thành người đứng đầu chúng đệ tử, thực sự là nỗi sỉ nhục của Học Quán chúng ta! Dựa vào cái gì chứ?"
Giữa những lời mỉa mai, vẫn có vài tiếng nói lẻ tẻ bênh vực: "Vô Đạo sư huynh thực ra không tệ! Mấy năm nay hễ có kẻ đến cửa khiêu khích, đều là Vô Đạo sư huynh xuất chiến chèo chống môn đình, giữ gìn uy danh cho Ly Trần Học Quán. Người y vốn khoan dung, chưa từng cậy quyền ép người, khi có người thỉnh giáo cũng tận tình chỉ điểm..."
Lâm Hàn và Mã Nguyên nghe vậy liền nhìn nhau cười lạnh. Sau đó cả hai cùng im bặt, không tranh cãi thêm lời nào. Họ hiểu rõ lúc này có nói gì cũng vô ích, chỉ cần đợi kết quả trận đấu ngã ngũ, sự thật sẽ thay cho ngàn vạn lời biện giải.
Khi bên ngoài võ đài đang bàn tán xôn xao, chiếc khăn lụa cuối cùng cũng rơi xuống. Trong mắt Trang Đồng lóe lên tinh quang, thân hình lao vút ra như quỷ mị. Đôi Viêm Phong Ngoa tỏa ra hồng quang lấp lóe, khiến trong phạm vi mười trượng nổi lên một trận cuồng phong.
Tốc độ của Trang Đồng vốn cực nhanh, thân pháp lại linh hoạt, lúc này nương theo thế gió càng trở nên không thể cản phá. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã lao đến trước mặt Trang Vô Đạo. Vừa ra tay đã mang theo thanh thế bất phàm, chân như lưỡi đao sắc bén chém thẳng vào đầu đối thủ. Giữa không trung, trên đùi hắn bùng lên một ngọn lửa đỏ rực, nhiệt độ nóng bỏng bức người.
Trang Vô Đạo thầm cười lạnh, trên mặt không chút sợ hãi. Nếu là ba ngày trước, y nhất định sẽ chọn cách lấy cứng đối cứng, gắng gượng chống đỡ đợt tấn công cuồng bạo này để tránh bị áp đảo khí thế.
Nhưng lúc này, y chỉ khẽ lùi một bước. Động tác chuẩn xác đến từng phân ly, suýt soát tránh được cú đá của Trang Đồng, thậm chí còn cảm nhận rõ luồng viêm kình nóng rực từ đôi Viêm Phong Ngoa lướt qua trước mặt.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑