Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Năm 1989, đó là một thời kỳ thời tiết thất thường. Mẹ trên đường vội vã đến bệnh viện lại đi lạc, giữa đêm hôm khuya khoắt đã sinh ra tôi ngay tại bãi tha ma.
Người đời thường bảo, kẻ sinh ra mang cái mạng hèn mọn như chó bãi rác, về sau ắt sẽ hóa rồng hóa hổ.
Thế nhưng sau khi chào đời, tôi lại liên tục ốm đau bệnh tật một cách khó hiểu. Ngay cả những bệnh viện lớn cũng đành bó tay. Giấy báo bệnh nguy kịch nhiều đến mức tôi có thể xếp lại, đóng thành vở bài tập.
Để giữ lại mạng sống cho tôi, mẹ đã đi lạy lục khắp nơi, thử đủ mọi phương thuốc dân gian, mẹo vặt, mãi mới tìm được một thầy phong thủy biết bấm đốt ngón tay.
Thầy phán rằng, ngay từ trước khi chào đời, tôi đã bị kẻ khác rắp tâm tính kế hãm hại. Năm âm, tháng âm, giờ âm, đất âm, lại thêm lệ quỷ đỡ đẻ, bẩm sinh âm khí mù mịt, dễ bề chiêu gọi tà ma. Thầy còn bảo cái mạng này gọi là Âm thi quỷ mệnh, hoàn toàn vô phương cứu chữa. Dẫu có dốc cạn mọi cách thì tôi cũng tuyệt đối không sống qua nổi bảy tuổi. Chết đi rồi, kẻ mang tâm thuật bất chính kia sẽ nuôi dưỡng tôi thành Huyết y tiểu quỷ, sai khiến đi hại người.
Mẹ nghe xong thì chết lặng. Nghĩ đến cảnh đứa con dứt ruột đẻ ra sau khi chết lại biến thành ác quỷ đi hại người, bà uất nghẹn, toàn thân run rẩy sởn gai ốc, vội vàng dập đầu van xin ông thầy cứu mạng. Gã thầy bói kia vốn còn chút lòng trắc ẩn, nhưng vừa bấm đốt ngón tay tính toán xong bèn vội vã xách tay nải cắm cổ bỏ chạy như ma đuổi.
Mẹ khóc đến mức ngất lịm đi không biết bao nhiêu lần. Hồi lâu sau, bà mới chợt nhớ đến bà ngoại - người mang bản lĩnh xua đuổi tà ma, trừ bệnh vãn tật.
Bà ngoại từng là một thần bà tiếng tăm lẫy lừng. Năm xưa, khi phong trào Cách mạng Văn hóa nổ ra nhằm càn quét mọi thế lực ngưu quỷ xà thần, để tránh né làn sóng đấu tố, bà đã trốn biệt vào chốn rừng thiêng nước độc, bặt vô âm tín.
Tính mẹ vốn quật cường. Chẳng chút chần chừ, bà bế thốc đứa con đang thoi thóp trên tay, lần theo con đường mòn năm xưa bà ngoại từng đi để tiến vào rừng sâu núi thẳm. Suốt ba ngày ba đêm nếm đủ mọi đắng cay khổ cực, may mắn thay trời cao có mắt, mãi mới tìm được nơi bà ngoại nương thân.
Bà ngoại đón lấy đứa cháu trai từ tay mẹ, mừng rỡ đến mức nước mắt tuôn rơi lã chã. Thế nhưng ngay sau đó, vừa bấm đốt ngón tay tính toán, bà lập tức dậm chân chửi ầm lên:
“Thằng súc sinh khốn khiếp phương nào, dám hại mạng đứa cháu ngoại bảo bối của ta!”
Mẹ còn tưởng bà ngoại đang chửi mình, sợ hãi đến mức ngã bệt xuống đất, bật khóc nức nở uất nghẹn. Dĩ nhiên, đó chỉ là lời mẹ kể lại sau này. Với tính cách trầm ổn thường ngày của bà ngoại, sự thật có đúng như vậy hay không thì chẳng ai kiểm chứng được. Thế nhưng, mỗi lần nghe mẹ thêm mắm dặm muối kể chuyện, trong lòng tôi lại dâng lên một sự sùng bái mãnh liệt dành cho người bà uy dũng năm xưa. Có lẽ, đó cũng chính là lý do khiến tôi luôn thích gần gũi với bà ngoại.
Biết rõ tôi đã bị kẻ gian hạ ác chú, bà ngoại lập tức lập đàn làm phép. Dẫu vậy, mục đích của việc này chẳng phải để xua đuổi tà ma hay chữa bệnh, mà là bà đã “tự ý quyết định” cưới cho tôi một cô dâu nuôi từ bé.
Mặc kệ phương pháp của bà ngoại đúng hay sai, kể từ đó tôi quả thực không còn ốm đau bệnh tật gì nữa, trôi qua những tháng ngày sống yên ổn.
Chắc hẳn nhiều người sẽ mắng tôi không biết điều, cớ sao lại dùng cụm từ “tự ý quyết định” vô ơn như thế. Phải biết rằng giữa thời buổi này, đàn ông ba bốn chục tuổi đầu còn chưa từng nắm tay phụ nữ nhan nhản ra đấy. Thằng oắt con nhà cậu lông cánh còn chưa mọc chỉnh tề đã có sẵn vợ rước tận cửa, còn tư cách gì mà đòi oán thán?
Thực ra tôi cũng có nỗi cay đắng dằn vặt riêng. Người cô dâu nuôi từ bé này hoàn toàn khác biệt so với những gì mọi người mường tượng. Chẳng phải vì cô ấy xấu xí, cũng chẳng phải do thân tàn ma dại già nua cằn cỗi, mà nguyên nhân sâu xa là suốt ngần ấy năm trời... tôi căn bản chưa từng nhìn thấy diện mạo của cô ấy!
Thế nhưng bà ngoại lại bảo: Cô ấy vẫn luôn ở ngay bên cạnh tôi.
Mãi về sau, khi nhà hàng xóm lắp ăng-ten chảo, bắt được tín hiệu của vài ba đài truyền hình, nhờ xem nhiều phim cổ trang nên tôi mới dần hiểu rõ cái danh phận cô dâu nuôi từ bé rốt cuộc là như thế nào.
Cô dâu nuôi từ bé vốn là hệ quả của một cuộc hôn nhân sắp đặt đầy méo mó thời phong kiến. Những gia đình bần nông không nuôi nổi con gái đành ngậm đắng nuốt cay bán đi cho những gia đình phú hộ để làm vợ những đứa trẻ vắt mũi chưa sạch. Khoảng cách tuổi tác thường rất lớn, thân phận vừa như vợ lại vừa như chị gái. Tuy vậy, những đứa trẻ được cưới cô dâu nuôi từ bé thường sẽ được chăm sóc cực kỳ chu đáo.
Nhưng vị cô dâu nuôi từ bé mà tôi cưới lại tàng hình, chuyện này quả thật quá sức tà môn!
Một thằng nhóc mới bảy tám tuổi đầu như tôi lúc bấy giờ đã mơ hồ cảm thấy: Nếu bản thân thực sự có một tức phụ tỷ tỷ, thì dù thế nào đi chăng nữa, bà cũng phải cho cháu được nhìn thấy mặt mũi chứ?
Thế là tôi bèn bám riết lấy bà ngoại, gặng hỏi đủ thứ chuyện xoay quanh vị tức phụ tỷ tỷ vô hình kia. Ngặt nỗi, bà ngoại chẳng bao giờ chịu trả lời thẳng, chỉ hướng ánh mắt về khoảng không vắng lặng bên cạnh tôi mà mỉm cười dịu dàng, khiến người ta hoàn toàn không thể mò ra manh mối.
Chính vì uất ức chuyện trượt ngã sứt đầu mẻ trán mà chẳng có ai thèm đỡ dậy, có lần tôi đã ấm ức cằn nhằn với bà:
“Bà ngoại, bà cứ bảo cháu có cô dâu nuôi từ bé, là người vợ cháu cưới hỏi đàng hoàng, thế nhưng thực tế cháu còn chưa từng được nhìn thấy một lần. Cháu ngã sấp mặt xuống đất cũng chẳng có ai đỡ. Rõ ràng chỉ là cái danh bù nhìn! Sau này nếu cháu tìm được người mình thích, cháu nhất định sẽ cưới người đó làm vợ thật sự!”
Tôi vẫn nhớ như in, sắc mặt bà ngoại khi đó bỗng dưng biến đổi trầm trọng. Bà vội vàng quát tôi không được ăn nói xằng bậy, còn dặn dò thêm rằng sau này dẫu có gặp được người mình yêu thương đi chăng nữa, tôi cũng chỉ được phép nạp thiếp, tuyệt đối không được rước về làm vợ chính thức.
Bản tính bướng bỉnh trỗi dậy, tất nhiên tôi làm sao cam lòng chịu đựng điều đó:
“Chỉ được nạp thiếp chứ không được cưới làm vợ, vậy thử hỏi trên đời này có cô gái nhà đàng hoàng nào lại tình nguyện làm thiếp cơ chứ?”
Bà ngoại vốn luôn hiền từ điềm tĩnh, thấy tôi cứng đầu cãi lại bèn lập tức dọa cho tôi một phen sững sờ.
Ngay sau đó tôi đã lập tức nếm mùi đau khổ. Chẳng hiểu từ đâu, từng trận âm phong buốt lạnh như cắt da cắt thịt đột ngột rít gào thổi thốc về phía tôi. Giờ phút này nhớ lại, quả thật ngày hôm ấy tôi suýt chút nữa đã bị dọa đến hồn xiêu phách lạc, chỉ biết co giò bỏ chạy đến ôm rịt lấy bà ngoại.
Mãi đến khi bà ngoại bắt tôi phải thốt lên câu “Tôi chỉ đùa thôi”, cái cảm giác lạnh lẽo u ám rợn người ấy mới chịu tan biến.
Vậy nên kể từ ngày định mệnh đó, tôi bắt đầu nhận thức rõ ràng được rằng, sát ngay bên cạnh mình thực sự đang tồn tại một “thứ” mà mắt thường không thể nhìn thấy. Sự chấn động tâm lý nặng nề ấy đã dằn vặt tôi, khiến tôi trằn trọc mất ngủ suốt bao nhiêu đêm ròng rã.
Về phần lần đầu tiên thực sự nhìn thấy cô ấy, trong ký ức của tôi, có lẽ đó là vào năm tôi mười hai tuổi, ngay lúc mới lên thị trấn nhập học.
Cái nóng rực lửa của mùa hè phương Nam bao trùm lấy không gian. Khu thị trấn nhỏ bé ngột ngạt chẳng khác nào một cái lồng hấp. Đám nhóc học sinh chúng tôi sau mỗi buổi tan trường thường thích lén lút rủ nhau ra mấy con sông, con suối quanh vùng để tắm mát.
Ngày hôm ấy, Trương Nhất Đản và tôi, tụ tập thêm sáu bảy đứa trẻ lớp bên cạnh, nghe theo lời xúi giục của một cậu nhóc tên là Hoàng Đông để ra con sông nhỏ gần nhà cậu ta thi bơi.
Trương Nhất Đản cũng giống hệt tôi, đều là những đứa trẻ xuất thân từ Tiểu Nghĩa Thôn - nơi bà ngoại đang sinh sống. Tên khai sinh của cậu ta vốn là Trương Nguyên Nghĩa. Thuở nhỏ vì tính nết bựa bựa, lại rất khoái tồng ngồng cởi truồng chạy khắp xóm, đám bạn nối khố phát hiện một bên “trứng” của cậu ta to bất thường, che khuất cả bên còn lại nên mới đặt luôn biệt danh là Trương Nhất Đản tức là một trứng. Dẫu vậy, cậu ta chẳng những không hề cảm thấy xấu hổ mà còn tỏ ra vô cùng tự hào với cái tên ấy.
Bản tính ngốc nghếch vô tư lự cũng mang lại không ít lợi ích, giúp Trương Nhất Đản kết giao được với rất nhiều bạn bè cùng khối.
Trái ngược hoàn toàn với cậu ta, tôi kế thừa trọn vẹn sự bướng bỉnh khó thuần từ mẹ. Dẫu vậy, nhờ được bà ngoại cưu mang nuôi nấng và uốn nắn, phong thái làm việc của tôi đã phai nhạt đi phần nào sự bốc đồng, thay vào đó là sự điềm tĩnh, không kiêu không vội. Chính vì sự già dặn trước tuổi ấy, tôi và đám bạn bè đồng trang lứa gần như chẳng có lấy một tiếng nói chung.
Thế nhưng Trương Nhất Đản lại cực kỳ lanh lợi. Sống cạnh nhau từ thuở cởi truồng tắm mưa, tai nghe mắt thấy đủ điều kỳ dị, cậu ta thừa hiểu bản thân tôi nổi tiếng là một kẻ mang số mệnh tà môn, gặp phải tai ương hiểm nghèo đến mấy rồi cũng phùng hung hóa cát. Do đó, cậu ta cứ bám dính lấy tôi không buông. Mấy chuyện đi bơi lội phá làng phá xóm thế này, hiển nhiên cậu ta tuyệt đối không thể bỏ tôi ở lại.
Băng qua khu vườn cây ăn quả rậm rạp um tùm, đám trẻ ranh chúng tôi đã đặt chân đến bờ con sông nhỏ nằm cách nhà Hoàng Đông không xa.
Dòng suối này vốn là một nhánh tẻ bắt nguồn từ phía Việt Nam chảy sang. Mặt nước tĩnh lặng êm đềm nhưng dòng chảy lại cực kỳ rộng lớn và thâm sâu cùng cốc. Thế nhưng chừng đó sự hiểm nguy cũng chẳng đủ sức làm khó lũ rái cá bơi lội giỏi giang như chúng tôi.
Vừa mới đến nơi, cả đám đã nhanh nhẹn lột sạch sành sanh quần áo trên người.
Tôi cũng lụi cụi cởi đồ chuẩn bị lội xuống sông. Thế nhưng quần áo mới cởi được một nửa, một luồng âm phong lạnh toát bất chợt thốc thẳng vào gáy khiến tôi rùng mình run rẩy.
Kể từ khi biết nhận thức đến nay, những hiện tượng kỳ quái thế này hiếm khi xuất hiện. Nhưng mỗi khi có biến, toàn thân tôi lại vô thức dựng đứng gai ốc, thần kinh căng như dây đàn để đề phòng nguy hiểm.
Đưa mắt nhìn thấy hai ba đứa nhóc đã nhảy ùm xuống nước, hò hét nô đùa cực kỳ sảng khoái giữa dòng sông phẳng lặng, dưới cái nắng hầm hập cháy da cháy thịt thế này, dẫu cho tính tình tôi có điềm đạm đến mấy cũng đành phải sinh lòng bực bội nóng nảy.
Trương Nhất Đản lúc này đã trần truồng không mảnh vải che thân. Cậu ta lôi kéo tay tôi, hối thúc:
“Anh Thiên, tụi mình cũng xuống đi!”
Nếu đổi lại là trước kia, mỗi khi có gió lạnh rít qua gáy, tôi sẽ lập tức quay đầu rời đi không một chút do dự. Nhưng hôm nay trong lòng mình lại bừng bừng tức tối. Mới mười hai mười ba tuổi đầu, thầy cô trên lớp vẫn hay ra rả rằng cái tuổi này chính là thời kỳ nổi loạn. Tại sao mình lại không thể buông thả, tự tung tự tác một lần cho thỏa nỗi lòng cơ chứ?
Hoàng Đông vốn là đại ca nhí của lớp bên cạnh. Vừa thấy Trương Nhất Đản - gã đầu sỏ của lớp tôi - lại cứ một câu “Anh Thiên”, hai câu “Anh Thiên”, cậu ta lập tức tỏ thái độ khinh khỉnh, ra mặt coi thường cái dáng vẻ chần chừ mãi không dám xuống nước của tôi:
“Hạ Nhất Thiên, mày bị sao thế? Là không biết bơi, hay là loại hèn nhát rùa rụt cổ sợ chết đuối đấy?”
“Hoàng Đông, mày thích kiếm chuyện đúng không? Anh Thiên của tao mà thèm sợ chết à?” Trương Nhất Đản trừng mắt mắng lại, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn dè dặt lén đưa mắt nhìn sang tôi.
Trong đầu thầm nhủ quyết không thể nào tỏ ra hèn mạt, tôi chần chừ quay đầu liếc nhìn ra sau lưng một cái, thế rồi quả quyết lột sạch quần áo, lẽo đẽo theo đuôi Trương Nhất Đản nhảy xuống sông. Dẫu vậy, tôi chẳng hề bơi lội ngay mà chỉ đứng lặng yên ở khúc cạn ngang bắp chân, đưa mắt theo dõi đám ranh con kia đang đùa nghịch.
“Mẹ kiếp, thằng oắt con này thực chất là sợ chết, đúng không anh Đông? Vẫn là anh Đông gan hùm mật gấu nhất.”
“Hắc hắc, chuyện đó còn phải nói.” Hoàng Đông ném về phía tôi một ánh mắt khinh miệt rẻ rúng, bèn dẫn đầu đám bạn loi choi bơi ra khu vực nước sâu hơn. Tiện thể, cậu ta còn ngoái cổ lại buông lời khiêu khích: “Trương Nhất Đản, mới ra khỏi địa bàn của mình đã sợ run vòi rồi à? Có giỏi thì cùng anh Thiên của mày lập tổ đội thi bơi qua sông với bọn tao không?”
“Đồ thiểu năng, dám rủ tao với anh Thiên thi bơi qua sông á?” Trong lòng Trương Nhất Đản nhen nhóm ngọn lửa uất ức. Cậu ta vốn nổi danh khắp làng với biệt hiệu Cá chuồn nước, tốc độ bơi lội phải nói là nhanh như chớp. Còn tôi cũng là tay sành sỏi bơi lội chẳng kém cạnh gì, hai người mà bắt cặp bơi qua sông thì chưa từng nếm mùi thất bại. Thế là cậu ta lập tức rủ rê tôi tiến tới đọ sức một phen sống mái với bọn chúng.
Tôi vừa mới định bước theo chân Trương Nhất Đản, đúng lúc này, một luồng lực lượng quỷ dị lạnh lẽo đột ngột lôi giật mạnh lấy tôi. Tôi thậm chí có thể cảm nhận rõ mồn một cảm giác rùng rợn khi những ngón tay buốt giá như băng đang cấu xé, kéo giãn chiếc quần lót mỏng manh trên người đến mức biến dạng.
Tôi hoảng hốt đưa cả hai tay ra sau lưng che chắn hai bờ mông trần sắp sửa phơi bày ra ánh sáng. Kết quả “xoạc” một tiếng gãy gọn, chiếc quần lót mỏng manh suýt chút nữa đã rách toạc làm đôi. Tức điên máu, tôi phẫn nộ quay phắt đầu lại định mắng chửi kẻ nào dám chơi khăm mình, thế nhưng đập vào mắt chỉ là khoảng không trống rỗng vắng lặng như tờ, hoàn toàn chẳng có lấy một bóng ma nào ở đó.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc tôi quay đầu nhìn về phía trước mặt, đập vào mắt tôi lại là hình ảnh phản chiếu lập lòe trên mặt nước - một bóng người vận y phục đỏ rực đang lù lù hiện ra ngay sau lưng lôi kéo tôi. Chẳng qua, mặt sông lúc này đang vỡ vụn bởi sự quẫy đạp nô đùa của lũ trẻ, từng gợn sóng dập dềnh khiến tôi hoàn toàn không thể nhìn rõ diện mạo thực sự của bóng người ấy. Dẫu vậy, chừng đó thôi cũng đã dư sức khiến tôi hoảng loạn tột độ.
Chẳng chút do dự, tôi lao lên níu chặt lấy Trương Nhất Đản, kiên quyết cản đường không cho cậu ta bước xuống sâu hơn nữa:
“Nhất... Nhất Đản, đừng qua đó nữa, nhanh, mau lên bờ thôi.”
Trương Nhất Đản vốn đã bơi được một quãng, bắt gặp nét mặt tôi tái mét tím tái thì vội vã lội ngược trở lại:
“Sao vậy anh Thiên, anh không sao chứ?”
“Tôi cảm giác có chuyện chẳng lành, cậu xem con sông này có phải tĩnh lặng quá mức rồi không?” Cố nén hơi thở nghẹn ngào bấn loạn, tôi bịa bừa ra một lý do, rồi phóng ánh mắt đảo quanh bốn phía bờ sông, rốt cuộc vẫn chẳng nhìn ra thực thể nào đang ngáng đường không cho mình xuống nước.
Tiểu Nghĩa Thôn dân cư vốn thưa thớt, hiển nhiên Trương Nhất Đản nắm rõ mồn một những sự tích quỷ dị xoay quanh bà ngoại tôi. Cũng chính vì thế, cậu ta luôn tuân lệnh nhất mực phục tùng tôi. Nghe vậy, sắc mặt cậu ta liền biến đổi, khiếp hãi thì thầm:
“Anh Thiên, vậy... anh đã nhìn thấy thứ gì sao?”
“Tôi không biết, dù sao thì bọn mình cứ lên bờ ngay lập tức là tốt nhất.” Tôi nặng nề lặp lại từng chữ.
“Này, mấy anh em trong lớp! Tất cả lên bờ cùng tao!” Trương Nhất Đản lập tức vung tay gào lên với hai cậu nhóc học chung lớp còn lại.
“Ha ha, cái bọn lớp 138 toàn là một lũ nhát cáy!” Hoàng Đông vừa thấy đám người lớp tôi lục đục kéo nhau lên bờ, bèn phá lên cười cợt nhả nhạo báng.
“Đã thế còn bày đặt đòi thi bơi với bọn tao á? Thi cái mả mẹ gì, mau về nhà bú tí mẹ đi.” Đám tép riu đi theo Hoàng Đông cũng hùa vào mỉa mai chúng tôi không thương tiếc.
Hai cậu nhóc cùng lớp tuy vì chuyện này mà cũng sinh lòng khinh thường tôi đôi chút, nhưng lại chẳng có gan cãi lời Trương Nhất Đản, đành vội vã lóp ngóp bò lên bờ sông.
Tôi hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời gièm pha móc mỉa ấy. Mãi đến khi đôi chân đứng vững trên bờ cạn, cái cảm giác lạnh lẽo thấu xương kia mới thực sự vơi đi ít nhiều. Tôi há miệng thở dốc, mang theo sự bàng hoàng uất nghẹn hướng ánh mắt nhìn chằm chằm ra giữa dòng sông tĩnh lặng. Chết lặng thay, ẩn sâu dưới mặt nước cách vị trí Hoàng Đông không xa, một đôi bàn tay trắng bệch trương phình như xác chết tựa hồ đang làm động tác giơ tay đầu hàng, cứ thế chập chờn trôi nổi lờ đờ giữa dòng nước lạnh lẽo.