Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Mọi người muốn đưa tôi đi, ít ra cũng phải cho tôi mang theo hành lý chứ. Cứ thế này mà rời đi, sau này tôi chết đói giữa đường mất?” Tôi nhớ lại hành lý của mình cùng chiếc vali lấy từ phòng ngủ của bà ngoại.

“Lúc nào rồi mà cậu còn nhớ nhung mấy vật ngoài thân này? Không nghe em gái tôi bảo nơi này rất nguy hiểm sao!” Triệu Hợp tức giận chỉ trích tôi.

Tôi mỉm cười đáp: “Mọi người đã cất công đến tận đây, còn tiếc gì chút thời gian này chứ? Hơn nữa bây giờ đang là ban ngày, tôi và cô bé này đã ở đây suốt một đêm. Nếu anh sợ chết, cứ mau chóng chạy lấy mạng đi.”

“Tôi sợ chết? Cậu...”

Triệu Hợp không giận mà lại cười. Anh ta đang định mở miệng mỉa mai thì bị Triệu Thiến xua tay cản lại.

“Được rồi anh, họ chỉ lấy hành lý thôi mà. Dù sao chúng ta cũng đã vào tận đây, thắp nén nhang cho linh vị của Chu Tiên cũng tốt. Đội trưởng Hoắc, ông thấy sao?”

Dẫu Triệu Thiến ra vẻ dò hỏi, nhưng với bản lĩnh mà cô vừa bộc lộ, bây giờ dù có đuổi, Đội trưởng Hoắc cũng chẳng chịu rời đi.

Đội trưởng Hoắc cười khà khà đáp: “Tôi cũng thấy làm vậy tốt hơn. Tiểu Triệu là người thật thà, hiểu lễ nghĩa. Nhân tiện để họ đi lấy hành lý rồi hẵng đi.”

Thống nhất ý kiến xong, chúng tôi lập tức chạy đến nhà bà ngoại.

Đợi anh em Triệu gia cùng Đội trưởng Hoắc thắp nhang xong, tôi chỉ tay vào chiếc vali da đã khóa chặt và đống hành lý trước đó của mình.

Triệu Thiến bèn bảo Triệu Hợp xách vali giúp tôi, còn tôi vác chiếc túi du lịch của mình. Cả nhóm không gặp chuyện gì trắc trở, cứ thế bước ra cửa.

Úc Tiểu Tuyết vẫn là học sinh lớp mười một, quần áo phần lớn đều để ở trường, chẳng có đồ đạc gì mấy. Khi về đến nhà, em ấy chỉ cõng theo một chiếc cặp sách chứa đầy khoai lang, khiến Triệu Hợp cười nghiêng ngả.

Vốn dĩ em ấy còn định lấy thêm hai cây mía, nhưng phát hiện tay mình vẫn đang bị trói nên đành từ bỏ.

Triệu Thiến mím môi suýt thì bật cười. Đội trưởng Hoắc thấy Úc Tiểu Tuyết ngoan ngoãn thật thà đến mức này, lập tức tự ý cắt đứt dây trói nhựa, để em ấy thuận lợi chặt hai cây mía.

Đội trưởng Hoắc không dám tháo còng tay cho tôi, có lẽ ông ta sợ tôi sẽ bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng để lấy lòng, ông ta cũng cho phép tôi chuyển tay từ phía sau ra đằng trước rồi còng lại. Tôi liền cảm thấy thoải mái hơn hẳn, trong lòng cũng sinh ra chút hảo cảm với ông ta.

Úc Tiểu Tuyết thức trắng một đêm không ăn uống gì, vừa mệt mỏi vừa đói lả. Trong lúc chúng tôi đang đi đường, em ấy bèn lấy mía ra cắn.

Em ấy tỉ mỉ cắn bỏ lớp vỏ, sau đó còn định đút cho tôi: “Anh Thiên, anh cũng ăn một chút đi.”

Tôi nhìn cây mía em ấy vừa cắn vẫn còn vương lại chút nước bọt đã kề sát mép môi mình, lập tức nuốt khan một cái. May mà không để em ấy đi làm thuê. Một cô bé ngây thơ nhường này, chắc tôi chỉ cần lơi mắt đi một giây là đã bị người ta bắt đi bán mất. Bán xong khéo khi còn ngồi đếm tiền hộ kẻ xấu.

Tôi ngượng ngùng nhìn Úc Tiểu Tuyết một cái rồi đáp: “Em ăn đi, anh vẫn chưa đói. Ban nãy anh vừa ăn chút bánh quy rồi.”

Thấy tôi không ăn, Úc Tiểu Tuyết hậm hực nói: “Dạ, được rồi. Vậy em tự ăn.”

Thấy em ấy thực sự tự mình ăn, trong lòng tôi chợt trào dâng nỗi hối hận: ‘Tiểu Tuyết à, sao em không hỏi anh thêm vài lần nữa chứ?’

Đến cửa thôn, Triệu Thiến cầm la bàn phong thủy, kim chỉ nam vẫn xoay tít mù. Dẫu vậy, dọc đường cô vẫn có thể hướng về những nơi có âm khí yếu mà tiến bước. Khi đi qua cầu Tư Kiều và những khu vực âm khí nặng nề, Triệu Hợp sẽ đảm nhận việc thắp nhang và rải tiền vàng mã để mở đường.

Tên Triệu Hợp kia cũng coi như lanh lợi. Cậy vào bát tự mạng lớn, dương khí cực thịnh của bản thân, anh ta lúc nào cũng xông xáo đi phía trước, quả không hổ danh là kẻ chuyên làm chân sai vặt.

Triệu Thiến hẳn là một sư phụ phong thủy am hiểu âm dương. Tuy tôi không rành những thứ thuộc về Đạo môn, nhưng sự vững vàng khi gặp chuyện của cô ta thì tôi đã nhìn thấu. Cô gái này quả thật có chút bản lĩnh.

Điều này giúp tôi có thêm chút niềm tin để thoát khỏi Tiểu Nghĩa thôn. Suy cho cùng, trước đó tôi còn định dùng tiểu quỷ mình nuôi để mở đường. Bây giờ đã có người làm thay, cớ sao lại không vui vẻ chấp nhận?

Nhưng con đường từ Tiểu Nghĩa thôn đến Kháng Long thôn vừa có những khu rừng rậm rạp, lại vừa có vách đá cheo leo, chẳng hề dễ đi chút nào. Nếu không thì ô tô đã chạy thông tuyến từ lâu rồi.

Thêm vào đó, bà ngoại từng dặn: “Sinh môn ở đây đã hóa thành tử môn, đi vào thì dễ, nhưng muốn thoát ra e rằng vô phương.”

Lúc đi ngang qua bãi tha ma, nhìn thi thể Trương Nhất Đản vẫn chưa được hạ huyệt, trong lòng tôi dâng lên một nỗi nghẹn ngào chua xót. Tôi lên tiếng:

“Trương Nguyên Nghĩa là anh em của tôi, tôi không muốn để cậu ấy phơi thây ngoài đồng hoang. Mọi người có thể giúp tôi chôn cất cậu ấy rồi hẵng đi được không?”

Trương Khai Phú vẫn đang được Đội trưởng Hoắc vác trên vai. Ông ta nhíu mày, mồ hôi nhễ nhại, đáp lời:

“Người anh em, nói thẳng với cậu thế này nhé. Không phải tôi không muốn nể mặt cậu, mà là luật lệ không cho phép làm vậy. Hơn nữa cũng chẳng giấu gì cậu, lần này tôi đến đây chính là để xử lý vụ báo cáo mất tích của cậu ta. Bây giờ cậu ta chết rồi, chuyện này đã biến thành một vụ án mạng nghiêm trọng. Tôi chỉ có thể hứa với cậu, khi đến Kháng Long thôn, tôi sẽ lập tức gọi điện xin viện trợ. Họ sẽ vào đây thu dọn thi thể cho người anh em đã khuất của cậu.”

Triệu Thiến buông lời an ủi tôi: “Người chết không thể sống lại, anh nén bi thương nhé. Dẫu sao Đội trưởng Hoắc cũng đã nói vậy rồi, anh cứ nghe theo ông ấy đi.”

Tôi thở dài một hơi u uất. Xem ra ước nguyện chôn cất Trương Nhất Đản đã chẳng thể thành hiện thực. Đành phải tới đâu hay tới đó vậy.

Khi đến trước khu rừng rậm rạp, la bàn phong thủy của Triệu Thiến lập tức xoay tít mù.

Tức phụ tỷ tỷ giật nhẹ vạt áo tôi. Tôi hiểu ngay rằng, bước vào khu rừng này ắt hẳn có thứ gì đó đang chờ đợi chúng tôi, nguy hiểm đã cận kề.

Chỉ là nơi đây chẳng còn con đường nào khác để thoát thân. Bốn bề đều là núi cao hiểm trở, dẫu có hung hiểm vạn phần cũng đành cắn răng xông pha.

Triệu Thiến là một người con gái có chủ kiến. Cô gật đầu dứt khoát, để Triệu Hợp dẫn đường tiến vào trong rừng.

Không gian trong rừng âm u lạnh lẽo. Ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy những bóng cây loang lổ đan xen. Giữa thanh thiên bạch nhật mà trời đất tối tăm u ám hệt như lúc chạng vạng.

Đi mãi chẳng biết đã bao lâu. Triệu Thiến tay cầm chiếc la bàn phong thủy bằng đồng, bàn tay đã run lẩy bẩy, thế mà chúng tôi vẫn chưa thể thoát khỏi khu rừng. Đáng lý ra la bàn dùng để định vị phương hướng, không thể nào đi mãi không ra. Quả nhiên mọi thứ ở đây thật sự quá mức tà môn.

Tôi biết chúng tôi đã gặp phải quỷ đả tường, giờ chỉ còn chờ xem Triệu Thiến giải quyết chuyện này ra sao.

Triệu Thiến cũng đã nhận ra vấn đề, cô nói: “Khá khen cho trò quỷ đả tường!”

Cô lập tức lấy vải đỏ, gạo trắng, lập thành hương án, bắt đầu thắp nhang làm phép.

Triệu Hợp đứng cạnh phụ giúp bày biện bàn thờ, sắp xếp tiền vàng mã và dâng lên đồ cúng tế.

Úc Tiểu Tuyết nép sát vào người tôi, gắt gao nắm chặt tay tôi không buông. Em ấy bĩu môi hất cằm về phía cách đó không xa, ra hiệu cho tôi nhìn:

“Anh... anh Thiên... anh nhìn kìa...”

Tôi đưa mắt nhìn theo hướng Úc Tiểu Tuyết chỉ, trong lòng chợt lạnh toát, giật thót một cái. Một người đàn bà mặc áo đỏ, xõa mái tóc đen dài đang đứng lặng lẽ giữa rừng cây, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, trái tim đập thình thịch liên hồi. Giữa ban ngày ban mặt mà lại gặp quỷ, thứ này rốt cuộc hung ác đến nhường nào cơ chứ?

Triệu Thiến và Triệu Hợp đều không nhìn thấy, Đội trưởng Hoắc lại càng mù tịt. Giờ phút này, ông ta chỉ mượn cớ đặt Trương Khai Phú xuống để tranh thủ nghỉ ngơi.

Đôi mắt của ả nữ quỷ áo đỏ trắng dã đến đáng sợ, trên khuôn mặt gầy guộc chằng chịt những vết chém rách toác. Tôi không biết ả đã chết thê thảm thế nào, nhưng dám chắc trước khi tắt thở, ả đã phải chịu vô vàn sự tra tấn dằn vặt.

Nữ quỷ tiến đến đứng ngay trước mặt Đội trưởng Hoắc. Ả dò xét ông ta từ trên xuống dưới, hồi lâu sau mới chậm rãi bước về phía tôi và Úc Tiểu Tuyết.

Tim tôi đập loạn xạ, nhưng vẫn cố nén nỗi sợ, giả vờ quay mặt đi hướng khác. Đôi chân Úc Tiểu Tuyết run lẩy bẩy, em ấy gần như rúc hẳn vào trong vòng tay tôi.

Có lẽ do tôi bẩm sinh mang âm khí nặng nề nên khuôn mặt nữ quỷ kề sát rạt vào mặt tôi. Tôi thậm chí có thể nhìn rõ từng vết thương rỉ máu kinh tởm trên mặt ả, nhưng vẫn cố cắn răng nuốt ngược nỗi kinh hoàng vào trong, tuyệt nhiên không phát ra nửa tiếng động.

Úc Tiểu Tuyết đã sợ hãi nhắm nghiền hai mắt từ lâu, dứt khoát rúc chặt vào lòng tôi, điều này cũng gián tiếp giúp dương khí của tôi tăng lên không ít.

Thấy tức phụ tỷ tỷ không kéo vạt áo mình, tôi hiểu ngay bản thân sẽ không gặp nguy hiểm. Hơn nữa, Úc Tiểu Tuyết đang nép trong vòng tay tôi, thân hình thiếu nữ mềm mại, cảm giác chân thực này đâu phải lúc nào cũng có diễm phúc được trải nghiệm?

Hồi lâu sau, dường như cũng chẳng có hứng thú gì với tôi, nữ quỷ xoay người, dán mắt vào Trương Khai Phú đang nằm bất tỉnh.

Khi ả từ từ tiến lại gần Trương Khai Phú, tình hình liền xoay chuyển đột ngột.

Tức phụ tỷ tỷ bắt đầu giật mạnh vạt áo tôi.

Tôi lập tức cảm thấy tức phụ tỷ tỷ đang thiên vị: ‘Ban nãy nữ quỷ dí sát mặt ta, cô không thèm kéo, bây giờ đến lượt Trương Khai Phú thì cô lại cuống cuồng lên. Ta thật sự muốn xem xem chuyện gì sẽ xảy ra.’

Thực ra Trương Khai Phú chỉ bị âm hồn dưới đáy sông câu mất một tia hồn phách nên mới hóa điên. Hiện tại gã chỉ đang ngất lịm đi. Phỏng chừng tìm một nơi nắng gắt phơi khoảng một tiếng đồng hồ là gã sẽ tỉnh lại, mặc dù sau này chắc chắn gã chẳng thể nào làm một người bình thường được nữa.

Nhưng nhìn dáng vẻ của nữ quỷ lúc này, rõ ràng ả đang muốn mượn xác. Trên người phàm luôn mang nặng dương khí. Giữa ban ngày ban mặt, quỷ mượn xác là chuyện không tưởng. Cách thức đơn giản nhất hiện giờ, đương nhiên chẳng có gì ngoài việc nhắm vào những kẻ đang hôn mê hoặc ngủ say.

Triệu Thiến và Triệu Hợp đương nhiên không biết chúng tôi có Thông Âm Phù, có thể nhìn thấy âm hồn lệ quỷ. Lúc này họ đang dồn hết tâm trí vào việc làm phép nên chẳng hề hay biết gì.

“Cạch... cạch...”

Trương Khai Phú phát ra một âm thanh quỷ dị, đôi tay đang bị còng cũng khẽ vặn vẹo. Động tĩnh này khiến Đội trưởng Hoắc bừng tỉnh trong chớp mắt. Ông ta vội bước tới kiểm tra tình hình của gã.

Nhưng Đội trưởng Hoắc vừa mới đứng dậy, toàn thân Trương Khai Phú đã bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Gã điên cuồng rút tay khỏi còng số tám. Một lần, hai lần... đến lần thứ ba, một vết rách đẫm máu kinh hoàng hiện ra.

Triệu Thiến chết lặng. Đội trưởng Hoắc cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Con người... lại có thể tàn nhẫn với chính bản thân mình đến mức này sao?

“Rắc!”

Bàn tay Trương Khai Phú rơi phịch xuống đất! Máu tươi nháy mắt tuôn trào như suối!

“Á!” Úc Tiểu Tuyết kinh ngạc kêu lên, sợ hãi nhắm nghiền đôi mắt.

Đội trưởng Hoắc trợn trừng hai mắt. Cảnh tượng trước mắt đã vượt xa khỏi sức tưởng tượng của ông ta.

Triệu Hợp sững sờ, tôi cũng sững người theo. Ả nữ quỷ này thật sự quá tàn độc. Ban đầu tôi còn tưởng ả chỉ mượn xác tạm thời. Dưới sự trói buộc của còng tay, chắc chắn ả sẽ chẳng làm gì được chúng tôi. Nào ngờ ả lại tàn nhẫn bẻ gãy luôn cả bàn tay của thi thể.

“Khẹc... khẹc... khẹc... khẹc...”

Trương Khai Phú thở hắt ra từng ngụm khí trắng xóa. Thân hình gã vặn vẹo một cách quỷ dị, xoắn lại như bánh quẩy. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên trong suốt quá trình khiến đám người chúng tôi dựng đứng cả tóc gáy.

Ngay sau đó, gã lại khôi phục hình người. Nhưng đôi mắt lúc này đã trợn trừng, chỉ còn lại một màu trắng dã.

Tôi biết, Trương Khai Phú đã chết. Thứ kia tuyệt đối không phải là loài quỷ mượn xác thông thường.

Trương Khai Phú lao lên như một mũi tên, nhào thẳng về phía Đội trưởng Hoắc đang đứng ngay bên cạnh!

Vốn dĩ Đội trưởng Hoắc vẫn còn đang thẫn thờ, nhưng vừa chứng kiến cảnh Trương Khai Phú vặn vẹo như bánh quẩy ban nãy, bảo rằng gã chưa chết, có đánh chết ông ta cũng chẳng tin. Ông ta dứt khoát rút súng, lên nòng, nhắm chuẩn, rồi “Đoàng” một tiếng, bóp cò!

Phát súng găm thẳng vào ngực Trương Khai Phú. Lực đạn khiến gã lùi lại một bước.

Quả không hổ danh là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, chuỗi động tác của Đội trưởng Hoắc mượt mà như nước chảy mây trôi. Thế nhưng, Trương Khai Phú hiện tại đã không còn là người. Cho dù ngực bị đục thủng một lỗ, tổn thương ấy cũng chỉ càng kích phát thêm sự khát máu tàn bạo của gã!

Chỉ trong chớp mắt, gã đã nhào tới quật ngã Đội trưởng Hoắc, há miệng ngoạm một phát, cắn đứt lìa một mảng thịt trên cổ ông ta!

Máu tươi tuôn trào như đê vỡ, bắn tung tóe nhuộm đỏ rực mặt Trương Khai Phú, càng tô điểm thêm vẻ tà dị rợn người cho gã!

Triệu Hợp bừng tỉnh, anh ta vớ lấy tấm ván gỗ dùng để chèn hương án, lao vút tới.

“Bốp! Bốp!”

Lần này Triệu Hợp đã có kinh nghiệm. Hai cú nện trời giáng phang thẳng xuống, đập nát bét sọ Trương Khai Phú. Đỏ có, trắng có, óc văng tung tóe dính đầy trên mặt và người anh ta.

Cảnh tượng tàn nhẫn máu me ấy dọa cho hai người con gái là Triệu Thiến và Úc Tiểu Tuyết chết sững tại chỗ.

Trương Khai Phú dẫu đã bị đập nát đầu, thế mà gã vẫn từ từ vặn cổ quay lại. Hé hàm răng nhuốm đầy máu tươi, gã nở một nụ cười quỷ dị lạnh lẽo.

Tôi run rẩy cả người. Đập đến mức này mà Trương Khai Phú vẫn chưa chịu chết. Xem ra nếu nữ quỷ không bị tiêu diệt, cục diện một mất một còn này sẽ chẳng thể nào dừng lại.

Vốn dĩ chỉ vì một phút uất nghẹn hờn giận trong lòng, chính tôi đã gián tiếp tạo nên thảm kịch ngày hôm nay. Giờ khắc này, một nỗi ân hận tột cùng đắng chát đang cấu xé tâm can tôi.