“Ngươi cũng thông minh đấy. Ta chỉ là dẫn độ quan, kéo hồn ngươi ra khỏi thân xác. Chút nữa Ngân Tỏa tướng quân sẽ đón ngươi đi từ trong tay ta. Đến lúc đó chính là giờ phút ngươi phải đền tội.” Lăng Đồng hoàn toàn không có ý định giấu giếm tôi. Gã chỉ chịu trách nhiệm đòi mạng.
Tên Lăng Đồng này là thủ lĩnh của bọn quỷ đòi mạng. Thủ đoạn quả nhiên rất lợi hại. Gã không giống như những Quỷ sai bình thường, phải đứng bên cạnh đợi người ta chết tự nhiên. Gã trực tiếp kéo thẳng tôi vào đường hoàng tuyền. Nếu không Tích Quân và Tống Uyển Nghi chắc chắn sẽ phát hiện ra.
Chẳng qua điều này cũng làm tôi nghĩ đến một khả năng. Nếu tôi có thể nghĩ ra cách thông báo cho Tích Quân và Tống Uyển Nghi, có lẽ tôi vẫn còn cơ hội hoàn dương. Bằng không thì tôi thật sự phải đi đến chỗ Thành hoàng bên kia rồi. Tới đó rồi muốn trốn thoát cơ bản là chuyện không thể nào.
Hơn nữa, đã đòi mạng tôi mà còn phải dùng đến dẫn độ quan, vậy chẳng phải chứng tỏ âm ty bên dưới cũng e sợ Quỷ sai không bắt nổi tôi hay sao? Nếu hiện tại tôi nhân cơ hội này móc nối quan hệ với dẫn độ quan, sau khi gã đồng ý rồi quay về báo cáo dẫn độ thất bại, tôi chẳng phải sẽ có cơ hội hoàn dương ư? Đến lúc đó tôi tăng cường phòng ngự, biết đâu gã sẽ không thể bắt tôi được nữa.
“Này Lăng đại ca. Tôi thấy ngoài anh ra có thể nói chuyện đàng hoàng, đám Quỷ sai khác đều có vẻ như không có ý thức. Lẽ nào bọn họ đều đang hành sự theo bản năng?” Bởi vì đám Quỷ sai đến từ chỗ lão già họ Triệu lúc trước cũng không có ý thức gì. Chúng cứ bắt lấy người là dẫn độ về hoàng tuyền, sau đó đi thẳng về hướng Thành hoàng. Điều này khó trách làm tôi nảy sinh suy nghĩ như vậy.
“Ngươi cũng thông minh đấy. Nếu không biết thì ta còn tưởng ngươi thường xuyên đến đây. Ta cũng không giấu gì ngươi. Những tên Quỷ sai này cầm lệnh phù đi dẫn độ âm hồn, âm ty sợ bọn họ sinh ra dị niệm rồi biến thành cô hồn dã quỷ, nên đã khóa đi quá nửa hồn thức. Bởi vậy bọn họ mới biến thành những thây hồn thi thể biết đi, trong mình chỉ mang theo bản năng và mệnh lệnh mà thôi. Còn những dẫn độ quan như ta thì không phải lo lắng về điểm này. Cho nên hồn thức lúc trước vẫn còn tồn tại.” Lăng Đồng thấy tôi mở lời, lại không có chút e dè nào, nên gã cũng có chút tò mò.
“Thì ra là thế. Không giấu gì Lăng đại ca, nhà tôi cũng có chút tài sản mọn. Thế nhưng vợ tôi đang phải phòng không chiếc bóng, em gái cũng sống hiu quạnh ở dương gian. Anh xem có khả năng châm chước một chút, cho tôi được nói lời từ biệt với bọn họ không? Sau khi quay về, tôi cũng tiện bề báo lại tên của anh, để bọn họ ngày ngày thắp nhang bái lạy, đốt vàng mã cho anh? Hoặc là anh có yêu cầu gì thì cũng có thể nói với tôi, tôi sẽ gộp chung lại báo qua luôn một thể. Chuyện này cũng chỉ chốc lát là xong. Tôi dặn dò xong xuôi, anh lại cứ như lúc trước kéo tôi xuống tiếp?” Tôi lặng lẽ quan sát sắc mặt gã. Thấy biểu cảm gã đã dịu lại, tôi liền định đút lót. Suy cho cùng Hải lão cũng đã dặn, nếu âm ty đến đòi mạng thì cứ tạm thời đáp ứng mọi yêu cầu của đối phương đã rồi tính sau.
Lăng Đồng nhìn tôi, nét mặt không một chút biểu cảm. Hồi lâu sau, gã bỗng lấy ra một cây gậy khóc tang màu trắng bên hông, bổ thẳng xuống đầu mặt tôi!
Mỗi một roi giáng xuống đều đánh cho hồn thể tôi bốc khói. Cơn đau dữ dội khiến tôi lăn lộn trên mặt đất!
“Này! Mẹ kiếp nhà ngươi, Lăng Đồng! Ngươi đánh vừa phải thôi! Không đồng ý thì thôi đi! Ngươi chỉ là một tên dẫn độ quan, lén lút đánh ta thì tính là cái loại gì? Đừng để ta thoát khỏi chỗ này, nếu không lão tử nhất định sẽ từ từ vờn chết con chó như ngươi!” Tôi lớn tiếng chửi rủa. Nhưng tên Lăng Đồng kia vẫn trợn trừng mắt. Gã chẳng thèm để ý đến tiếng gầm thét của tôi, cứ nhắm thẳng vào tôi mà đánh lấy đánh để.
Lăng Đồng hoàn toàn không bận tâm đến việc tôi chửi gã. Gã quất thêm mấy gậy nữa mới chịu dừng tay. Tôi đau đến mức nhăn nhó mặt mày, toàn thân rã rời.
Tôi vùng vẫy bò dậy. Quần áo trên người đã rách bươm thành từng mảnh, da thịt phơi bày. Lăng Đồng không hề có ý định đưa cho tôi bộ quần áo mới. Tôi đành phải ăn mặc như một gã ăn mày đi lang thang.
"Còn dám lấy tiền mua chuộc ta một lần nữa, ta sẽ đánh cho ngươi hồn xiêu phách tán! Âm ty bắt người xưa nay luôn công bằng chính trực, huống hồ ngươi phạm phải trọng tội tày đình. Văn thư âm ty ở ngay đây. Nếu ngươi còn dám giở trò gì khác, đừng trách ta lập tức dụng hình!" Lăng Đồng lạnh lùng nhìn tôi. Gã rút một tờ tội chiếu màu trắng ném xuống trước mặt tôi, đồng thời vẫy tay gọi.
Bốn năm tên Quỷ sai đứng chắn phía sau liền luống cuống khiêng đồ nghề ra. Bọn chúng vén tấm vải trắng phủ trên chiếc vạc đen lên, bên trong lại là chảo dầu đang sôi sùng sục. Bọn chúng còn lấy thêm một bộ dụng cụ kẹp lưỡi rất tinh xảo, bày ra bộ dạng chuẩn bị xông lên nhổ lưỡi tôi.
Tôi sợ tới mức suýt ngã bệt xuống đất.
Tôi nhặt tờ tội chiếu trên mặt đất lên xem. Trên đó toàn là những từ như "nhữ", "ngô" mà gã vừa đọc lúc nãy. Bên trên còn dán rất nhiều tờ niêm phong kỳ lạ.