Đoạn này cho thấy sự vui mừng của bà ngoại, nhưng cũng chỉ là ghi chú bổ sung mà thôi. Bởi ở phần trước, khi bà ngoài hai mươi tuổi, còn có một đoạn viết rằng:
"Đạo Tông truyền thừa, thiên chi cửu nữ, từ khi có được, trăm lần cầu thỉnh không một lần ứng đáp, không rõ nguyên do, than ôi buồn thay."
Điều này chứng tỏ Cửu công chúa vô cùng cao ngạo. Dưỡng Quỷ đạo từ thế hệ Đạo Tông thật ra vẫn luôn truyền thừa Cửu Công Chúa. Cô ấy không những nửa thần nửa quỷ, bất tử bất diệt, mà dường như còn vô cùng lợi hại. Thế nhưng trải qua bao đời nay, những ghi chép về chiến tích của cô ấy lại gần như bằng không. Xem ra vị này vô cùng khó thỉnh, lúc bà ngoại còn trẻ từng cố gắng thỉnh Cửu công chúa ra nhưng vẫn không thể thành công.
Mãi cho đến cuối cùng nàng mới chịu nhận lời hạ giá làm cô dâu nuôi từ bé cho tôi. Có lẽ đến chính bà ngoại cũng không thể hiểu thấu được đạo lý này.
Có điều, trong nhật ký cũng ghi lại chuyện sau khi bà ngoại rời núi đã đi đến những nơi có âm khí và oán khí cực nặng, trải qua muôn vàn gian khổ để thu phục và nuôi dưỡng lệ quỷ. Sau đó còn ghi lại một số câu chuyện về việc bà đeo mặt nạ quỷ đi hành hiệp trượng nghĩa.
Nhớ đến chiếc mặt nạ quỷ, tôi lập tức mở vali da ra. Quả thực đã tìm thấy nó. Chiếc mặt nạ này có thể che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ để trống một phần ở bên phải. Nhìn vào những vết xước thì dường như nó đã bị đánh nứt.
Một khi bà ngoại phải bước vào quyết chiến đấu pháp, hoặc bước đến những nơi không muốn lộ thân phận, có lẽ bà sẽ đeo chiếc mặt nạ quỷ này lên. Trông nó vô cùng âm u đáng sợ, hệt như món đồ tà ác của những kẻ phản diện. Thảo nào người ngoài lại gọi bà ngoại là "Chu Lão Ma". Mang thứ này lên rồi thì e rằng đến giới tính nam nữ cũng chẳng thể phân biệt nổi.
Những hoa văn được vẽ trên chiếc mặt nạ rất đơn giản và rõ nét nhưng lại dữ tợn vô cùng. Nhìn sơ qua thì có vẻ như nó có từ thời Tiên Tần. Phía trên còn hằn lại vô số vết xước lộn xộn, hẳn đây là một món đồ cổ. Thế nhưng ở thời đại bây giờ mà mang nó ra đường thì e rằng người ta sẽ mắng là đồ dở hơi. Nếu đem ra chợ đồ cổ thì khéo lại bán được kha khá tiền.
Nghĩ ngợi một lát, tôi cất nó trở lại vào trong vali. Mặc dù không đến mức phải mang đi bán nhưng tôi cũng chẳng có ý định sẽ đeo nó lên. Sau đó, tôi lại tiếp tục lục lọi cuốn vở bài tập để tìm kiếm manh mối về Tiểu Lệ Quỷ.
Mãi cho đến khi tôi đọc được một đoạn ghi chép ở giai đoạn tuổi trung niên của bà ngoại, ngón tay tôi cuối cùng mới dừng lại: "Thị trấn Dẫn Phượng, từng có phượng lai, giấu đóa sen côi, gợi lòng thương xót, nửa đời về sau, tịch liêu bầu bạn."
Cũng đúng vào khoảnh khắc này, Tiểu Lệ Quỷ bỗng nhiên nín khóc mỉm cười. Dường như nó biết đoạn ghi chép kia chính là đang nhắc đến bản thân.
Thị trấn Dẫn Phượng...
Rốt cuộc Thị trấn Dẫn Phượng là ở đâu? Trên bản đồ căn bản làm gì có địa danh này?
Xâu chuỗi lại với độ tuổi của bà ngoại ở thời điểm đó, tôi thầm nghĩ: Có khi Thị trấn Dẫn Phượng này chính là tử trấn. Vậy chẳng hóa ra Tiểu Lệ Quỷ đến từ tử trấn sao?
"Ngươi là người ở Thị trấn Dẫn Phượng sao? Hay nói cách khác chính là người của tử trấn?" Tôi dò hỏi.
Tiểu Lệ Quỷ gật gật đầu, sau đó lại lắc lắc đầu.
"Từng có phượng lai, nói như vậy có nghĩa là ngươi không phải người của Thị trấn Dẫn Phượng, nhưng lại chết ở đó sao? Sau đó được bà ngoại phát hiện rồi mang về nhà?" Tôi tiếp tục hỏi.
Nghĩ lại thì, Tiểu Lệ Quỷ quả thực đã được bà ngoại nuôi dưỡng từ mấy chục năm trước. Nó không phải là loại lệ quỷ dùng cho thực chiến, mà chỉ là được bà đưa về nhà để bầu bạn trong những năm tháng cô liêu nửa đời về sau. Khoảng thời gian đó cũng vừa lúc bà ngoại chuẩn bị về ở ẩn tại Tiểu Nghĩa Thôn, chắc hẳn bà đã cảm thấy vô cùng cô đơn hiu quạnh.
Lần này Tiểu Lệ Quỷ gật đầu thật mạnh, xem ra là đang ngầm thừa nhận những phán đoán của tôi.
Từ đó, tôi cũng nảy sinh ra vô vàn suy đoán về thân thế của Tiểu Lệ Quỷ. Dĩ nhiên, nếu muốn tìm hiểu được những thông tin xác đáng, có lẽ tôi phải đợi đến khi mình học được quỷ ngữ mới có hi vọng. Trong bí thuật Dưỡng Quỷ, bước tu luyện quan trọng nhất chính là học quỷ ngữ.
Những sự việc được ghi chép trong nhật ký từ sau khi bà trở về từ Thị trấn Dẫn Phượng đã ít đi rất nhiều, khoảng cách thời gian cũng ngày một dài thêm. Đa phần nội dung chỉ viết về việc sau khi bà ngoại tìm thấy Tiểu Nghĩa Thôn bỏ hoang thì bắt đầu lục tục có người vì mến danh mà lặn lội đường sá xa xôi vất vả tìm đến bà. Sau đó lại vì lý do cá nhân mà cam tâm tình nguyện ở lại Tiểu Nghĩa Thôn.
Nhìn đồng hồ, đã quá 12 giờ đêm. Tôi mở máy tính, xem và tìm kiếm một vài thông tin liên quan đến Dưỡng Quỷ đạo. Suy cho cùng, tôi vẫn chưa đặc biệt hiểu rõ về lịch sử của Dưỡng Quỷ đạo.
Sau khi gõ từ khóa “dưỡng quỷ” trên công cụ tìm kiếm, một loạt trang web hiện ra nhưng lại chẳng có bất kỳ kết quả nào tôi muốn. Đa phần các bài viết đều đề cập đến sự kiện cũ về cái chết ly kỳ của một cậu bé mặc áo đỏ.