Kim Cương Bất Hoại Đại Trại Chủ

Chương 17. Đến điểm phục sinh bắt người

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Nếu bị bắt lên sơn trại, liệu có thê thảm lắm không? Hay là chúng ta cứ tự sát quách cho xong."

"Đúng thế, tự sát đi, cũng chỉ đau một cái chớp mắt thôi, lỡ bị tóm lên núi chịu tra tấn hành hạ sống không bằng chết thì tính sao?"

"Biết đâu lại có nhiệm vụ ẩn gì đó thì sao? Tao thấy hay là để hai đứa ở lại đừng tự sát, theo lên xem tình hình thế nào, thấy không ổn rồi tự sát cũng chưa muộn."

"Vậy cũng được, tao ở lại."

"Tao cũng ở lại!"

Đám người chơi thấy lũ sơn tặc như hung thần ác sát lao tới, sau một chút hoang mang liền nhanh chóng bình tĩnh lại, giao lưu một hồi đã đưa ra quyết định.

Đối với bọn họ mà nói, đằng nào cũng chỉ là trò chơi, chết thì chết thôi.

Ngoài việc rớt đồ trên người ra thì căn bản không thiệt hại gì, nên cũng chả có gì gọi là sợ chết cả.

Vì thế, khi Giang Đại Lực ra lệnh đám sơn tặc lao tới bắt người, lũ người chơi bắt đầu giở trò thao tác mù mắt, trực tiếp ra tay với nhau, kẻ dùng đoản đao gỉ sét, kẻ dùng đoản kiếm chẳng khác nào thanh sắt vụn, đâm chết thẳng cẳng đồng đội tiễn nhau lên đường.

Nhìn đám người chơi thi nhau tàn sát nhau kêu la thảm thiết rồi gục chết, chỉ sót lại đúng hai mống, còn thi thể của đám người chơi vừa ngã xuống lại biến mất tăm, chỉ còn lại một mớ quần áo rách rưới trên mặt đất.

Vài tên sơn tặc từng chứng kiến cảnh tượng này, dẫu sao cũng còn có thể tiếp thu, nhưng những kẻ lần đầu nhìn thấy, đều đứng ngây như phỗng, sắc mặt trắng bệch như vừa gặp ma.

Lúc này, hai người chơi còn sót lại lại cười hì hì chẳng chút sợ hãi, chủ động sáp lại gần.

Một kẻ ra vẻ nịnh nọt nói: "Chào các vị lão đại, thực ra bọn tiểu nhân đã sớm mong muốn được làm sơn tặc, cái gọi là thức thời mới là trang tuấn kiệt, đặc biệt là vị Đại đương gia này, ta vừa nhìn ngài đã biết ngài là rồng trong loài người tuyệt không phải vật trong ao, ta quyết định sau này sẽ theo ngài xông pha giang hồ giành giang sơn."

Người chơi kia vội vàng hùa theo: "Đúng đúng, ta cũng nghĩ như thế."

Đám sơn tặc tay cầm đao rìu đều ngẩn người ra.

Hai tên này có vẻ cũng khá thức thời đó chứ, tình nguyện muốn gia nhập Hắc Phong Trại của bọn họ, dường như có khả năng trở thành đồng bạn?

Cả đám sơn tặc đều nhìn về phía Giang Đại Lực.

"Trói chặt hai tên này lại cho ta, không để chúng nó tự sát."

Giang Đại Lực phất mạnh tay, mặt lạnh tanh ra lệnh.

Hai người chơi đực mặt ra.

Tên Đại đương gia sơn tặc này khó nói chuyện quá, không lẽ định bắt bọn hắn lên sơn trại tra tấn thật sao?

Lập tức có một người chơi toan tự sát.

Thế nhưng một đám sơn tặc đã ùa lên như ong vỡ tổ, tóm gọn hai kẻ đó, thậm chí còn bẻ trật khớp cằm để ngăn chúng cắn lưỡi tự sát.

Mặc dù người bình thường nếu có cắn đứt lưỡi thì đa phần cũng không chết được, chỉ có xác suất rất nhỏ mất máu quá nhiều mới dẫn đến cái chết, nhưng phòng hờ như vậy cũng là việc bắt buộc phải làm.

"Ngươi, dẫn theo một số huynh đệ đến ngôi miếu Thành Hoàng gần đây, đám khốn kiếp vừa chết sẽ hồi sinh ở miếu Thành Hoàng, trói cổ hết về đây cho ta!"

Giang Đại Lực chỉ vào một tên tiểu đầu mục sơn tặc, ra lệnh.

"Đại, Đại, Đại đương gia, đám người vừa chết kia thật sự sống lại được sao? Thế, thế chẳng phải thành quỷ rồi sao?"

Tên tiểu đầu mục lắp bắp sợ hãi nói.

Đám sơn tặc xung quanh nghe vậy cũng thi nhau đổi sắc.

Hai người chơi bị bắt cũng sửng sốt.

Tên trùm sơn tặc này thật quỷ dị, thế mà lại biết người chơi bọn họ sẽ hồi sinh ở miếu Thành Hoàng, còn muốn bắt về một mẻ nữa chứ.

Rốt cuộc là ân oán thâm thù sâu nặng cỡ nào vậy?

"Đồ phế vật!"

Giang Đại Lực hừ lạnh, mắt tóe lên tia u quang, lang cố ưng thị quát: "Đám người này đều là dị nhân, lúc nãy nhìn như là tự tương tàn sát chết đi, nhưng thực ra đều dùng một loại bí pháp đào tẩu vô cùng đặc biệt để chạy trốn, chỉ là giả chết mà thôi. Thế gian này làm quái gì có quỷ?

Có quỷ còn phải sợ chúng ta sao?

Lập tức đi đến miếu Thành Hoàng bắt người cho ta! Bằng không ta sẽ cho ngươi gặp ma gặp quỷ."

"Vâng, vâng. Đại đương gia! Đại đương gia ngài bớt giận!"

Tên tiểu đầu mục sơn tặc liếc nhìn bắp tay thô kệch cùng thanh đại đao của Giang Đại Lực, nuốt nước bọt gật đầu cái rụp, dẫn theo một đám sơn tặc thành thật như chim cút đi làm nhiệm vụ.

Hai tên người chơi bị tháo khớp hàm, muốn nói cũng không thành tiếng, chỉ đành trừng mắt nhìn chòng chọc Giang Đại Lực, thần sắc kinh ngạc tột độ.

Đây mới là NPC cổ quái đầu tiên mà hai người bọn họ chạm trán.

Thế mà dường như lại hiểu rõ bọn họ như lòng bàn tay.

Lại còn đổ thừa cái chết của bọn họ cho một loại bí pháp chạy trốn đặc thù nào đó, quả thực nực cười hết sức.

Chỉ trong chớp mắt.

Hai tên này cũng không màng đến chuyện tự sát nữa.

Một NPC quái đản như thế, thực lực lại siêu phàm, còn là Boss thủ lĩnh của thế lực hắc đạo lớn nhất khu vực quanh đây suốt trăm dặm, mặc dù chỉ là Tiểu Boss giai đoạn đầu, nhưng nói không chừng lại có thể kích hoạt được nhiệm vụ gì đó độc đáo thì sao.

...

Sau khi quay về sơn trại.

Giang Đại Lực bèn sai người nhốt trực tiếp hai người chơi cùng Hồ Lệnh vào hắc lao, còn những người chơi khác bị bắt từ miếu Thành Hoàng về cũng lần lượt nhốt chung vào đó.

Kế hoạch tiếp theo của hắn là nhào nặn tất cả những người chơi bắt được này thành thành viên của Hắc Phong Trại, thu nhận nguồn máu mới.

Thông qua đó hoàn thành nhiệm vụ khuếch trương Hắc Phong Trại, thu về lượng lớn điểm tu vi và điểm tiềm năng.

Thế nhưng hắn cũng quá hiểu những bản tính xấu xa gốc rễ của đám người chơi, đó là không sợ trời không sợ đất, tham lam, to gan, và cũng rất ngỗ nghịch.

Cho nên trước khi thu thập đám người này, vẫn phải tạo lập uy thế cho bản thân, khắc sâu trong tâm trí bọn chúng sự uy nghiêm không thể chọc phạm của Đại đương gia Hắc Phong Trại.

Tránh tình trạng đám đâm lê này gia nhập rồi mà không biết trân trọng, muốn tới thì tới muốn đi thì đi, khinh nhờn phép tắc.

...

Cùng lúc đó.

Bên trong miếu Thành Hoàng nằm ngoài huyện Mông Âm.

Mười người chơi gần như chỉ còn mỗi manh áo lót mỏng manh hồi sinh ở miếu Thành Hoàng, ai nấy đều câng câng vênh váo nghênh ngang bước ra khỏi miếu Thành Hoàng với vẻ đắc ý.

"Mẹ nhà nó chứ, đau chết đi sống lại. Cải game này cái quần què gì cũng tốt, có mỗi tội quá mức chân thật, mỗi lần tự tử cứ như một cơn ác mộng ấy."

"Đủ rồi. Dù sao bây giờ chết cũng chưa có trừng phạt gì, chỉ hơi suy nhược một chút, giống như kiểu xả cạn sức lực liên tục nhập trạng thái thánh nhân tới ba lần thôi, mức độ này cũng coi như tạm ổn, có thể chấp nhận được."

"Hắc hắc hắc, cái thằng gọi là chó má Đại đương gia của Hắc Phong Trại kia, muốn bắt sống tiểu gia ta sao? Ba cái hạng rác rưởi tiểu Boss tân thủ, chờ tiểu gia ta học được võ công xịn, xem ta quay về dần hắn nhừ tử hàng ngàn hàng vạn lần, đánh cho phọt cả não ra ngoài."

"Nói ra cũng lạ, lão già Hồ đại sư phó võ quán kia cũng hớ quá đi, vốn dĩ chúng ta còn định lân la học võ từ lão, nào ngờ còn chưa chịu nổi một kích của thủ lĩnh sơn tặc."

Một đám người chơi chửi rủa ầm ĩ từ miếu Thành Hoàng bước ra, bộ dáng hừng hực tựa như vừa được hồi sinh khí khái hào hùng, bô lô ba la chuyện trên trời dưới biển, chẳng thèm coi ai ra gì.

Đột nhiên, cả đám đồng loạt nghe thấy tiếng hò hét chém giết cùng tiếng bước chân rầm rập.

Ngay sau đó, đập vào mắt bọn họ là cảnh tượng một đám sơn tặc cầm đoản rìu và đoản đao rầm rập chạy dọc con đường lao thẳng tới với khí thế hung hãn.

Tên tiểu đầu mục vừa thấy bóng dáng một đám người chơi từ miếu Thành Hoàng ló mặt ra, mừng rỡ hô hoán như bắt được vàng: "Các huynh đệ lôi đồ nghề lên, chém gục mấy thằng khốn kiếp này rồi xách cổ về! Tiên sư nhà chúng nó sao mà giỏi chạy trốn thế, tóm được thì thưởng mỗi thằng một ngụm rượu ủ thơm nồng."

Lũ người chơi biến sắc, sợ đến mức muốn són đái ra quần.

"Đệch!"

"Cái quái gì thế này? Lũ sơn tặc sao lại biết chúng ta hồi sinh ở miếu Thành Hoàng chứ?"

"Chạy nhanh, chạy mau đi."

"Chạy cái búa, liều mạng với chúng nó! Chúng ta dù sao cũng đâu có chết được, làm thịt chúng nó, nói không chừng giết được một tên còn rớt ra thứ tốt."

Đám người chơi ban đầu luống cuống tay chân, nhưng ngay sau đó lại nảy sinh lòng tham, gầm rú điên cuồng vung tay chân xông vào đám tặc.

Kết cục là bị một bầy sơn tặc lao vào như sói giữa bầy cừu, chém ngã rạp xuống đất như thái rau.

Kẻ chưa chết thì bị trói nghiến lại khống chế, kẻ đã chết thì càng thêm phần suy yếu, vừa mới hiện hồn ở miếu Thành Hoàng xong lại bị lũ sơn tặc xông thẳng vào đánh gục ép giải đi.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao lại ra cớ sự này?"

"Lũ NPC này không ra bài theo kịch bản gì cả, làm sao mà chúng nó lại biết được điểm hồi sinh của chúng ta chứ?"

"Game này nhằn quá rồi đấy? Cả NPC cũng biết cắm trại rình mồi ở điểm hồi sinh rồi sao?"

Đám người chơi bị tóm gọn mặt đầy dấu chấm hỏi, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Mà trong tình thế hiện tại, ngoài trò bồ câu truyền thư ra thì bọn họ cũng chỉ có thể thông qua Diễn đàn giang hồ để hỏi han tình hình cũng như cầu cứu mà thôi...