Chỉ sợ trong một thời gian ngắn mà liên tục tìm ra tội phạm truy nã trên khắp cả nước thì trong hệ thống của cảnh sát sẽ quá mức nổi bật.
Trong một khoảng thời gian ngắn mà có một lượng lớn tiền thưởng được phát ra, cuối cùng nhìn lại thì toàn bộ đều phát cho cùng một người.
Đến lúc đó khi hồ sơ được tổng hợp lại, người ta sẽ phát hiện ra cái người tên Mặc Cùng này, hôm qua vừa bắt được một tên ở miền Nam, hôm nay đã chạy sang miền Bắc tóm được một tên khác, hai ngày sau ở khu vực Tây Nam lại có ghi chép anh hỗ trợ cảnh sát bắt tội phạm truy nã, chẳng bao lâu sau lại làm một việc tương tự ở vùng Đông Bắc... Như vậy chẳng phải quá mức bắt mắt rồi sao? Thợ săn thám tử Conan chắc?
“Ma Cầu, trưa rồi, anh có đói không?” Tần Nhã ngồi bên cạnh một lúc lâu, thấy Mặc Cùng cứ trầm ngâm suy nghĩ mãi, cuối cùng không nhịn được bèn hỏi.
“A? À... Xin lỗi nhé, để em phải ngồi chờ lâu như vậy.” Mặc Cùng áy náy nói.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Nhã ửng hồng, khẽ nói: “Không sao đâu, không sao đâu ạ.”
Mặc Cùng suy nghĩ một chút rồi nói: “Ăn cơm hả... Được rồi, chúng ta cùng đi ăn đi.”
Lần này phải cảm ơn Tần Nhã rất nhiều, tiện thể mời một bữa cơm cũng là lẽ đương nhiên.
Hai người cùng nhau mang sách trả về chỗ cũ. Lúc này, Mặc Cùng hỏi: “Sao em lại đọc những cuốn sách này thế? Mấy cuốn sách này nếu không cố ý tìm kiếm thì bình thường sẽ chẳng ai đọc tới đâu.”
Tần Nhã cười nói: “Bố em mở tiệm đồ cổ, anh trai em là học viên cao học ngành khảo cổ, em từ nhỏ đã được nghe nhìn quen rồi, cho nên ở trong thư viện những lúc không muốn đọc sách chuyên ngành thì em lại đọc chút sách linh tinh. Đối với em mà nói, những cuốn sách này chính là sách đọc theo sở thích thôi.”
Mặc Cùng nghe vậy thì trong lòng khẽ động. Thảo nào tối qua khi nói chuyện với Tần Nhã về tàu đắm thời cổ đại, kho báu thất lạc trong lịch sử này nọ, cô không giống như phần lớn các cô gái khác cảm thấy những thứ khô khan này nhàm chán.
Ngược lại cô còn có hứng thú hơn, lúc đó lập tức không còn căng thẳng nữa mà nói chuyện thao thao bất tuyệt.
Hóa ra gia đình cô làm nghề này. Mở tiệm đồ cổ thì nền tảng lịch sử và khả năng giám định đều phải vững vàng, cô từ nhỏ đã coi mấy cuốn sách lịch sử ít người đọc thành sách giải trí thì cũng không khó hiểu.
Tuy nhiên, Mặc Cùng vẫn hỏi: “Vậy sao em lại học khoa Ngoại ngữ?”
Tần Nhã cười nói: “Nhà em có anh trai tiếp quản rồi, em thì thế nào cũng được mà, mọi người chẳng bao giờ hạn chế chuyện em học cái gì cả.”
“Đúng rồi, em thấy anh cũng rất thích những thứ này. Thực ra em còn biết rất nhiều chuyện về của cải thời cổ đại mà trong thư viện không tìm thấy đâu, em đều có thể kể cho anh nghe. Bố em, anh trai em, thậm chí cả ông nội em đều từng nghiên cứu những thứ này, ở nhà có rất nhiều tài liệu liên quan đã được chỉnh lý sẵn. Trong lịch sử không biết đã ghi chép bao nhiêu vụ đắm thuyền mà hậu thế chúng ta không tìm thấy di tích, không chỉ trên biển đâu, trên đất liền cũng có rất nhiều văn vật bị thất lạc, anh trai em nằm mơ cũng muốn tìm thấy chúng, vì thế anh ấy dự định cống hiến cả đời mình cho việc này đấy.”
“Từ nhỏ em đã được nghe lỏm một ít rồi, nếu anh có hứng thú thì em có thể kể hết những câu chuyện mà em biết cho anh nghe.”
Mặc Cùng trố tròn hai mắt, nhìn Tần Nhã mà cảm giác như đang nhìn một kho báu di động.
Anh dù có năng lực tìm kiếm bảo vật thì cũng phải biết chi tiết về tình hình mục tiêu mới được.
Nếu như không có Tần Nhã, chỉ riêng chuyện về tên đại hải tặc vương này thôi, không biết anh phải lục lọi trong thư viện bao lâu mới phát hiện ra.
Bởi vì anh không biết, thì sẽ không có manh mối, không biết bắt đầu tra cứu từ đâu.
Mà tìm xong cái này rồi thì cái tiếp theo sẽ là gì? Tìm cái gì? Rất nhiều ghi chép ít người biết đến thì trong các thư viện thông thường căn bản không thể tìm thấy.
Thế nhưng hiện tại, Tần Nhã lại nói trong nhà cô có rất nhiều tài liệu về các loại cổ vật thất lạc thời xưa, trong đó không thiếu những thứ đi kèm với vàng bạc châu báu.
“Hứng thú chứ! Tôi cực kỳ có hứng thú, bây giờ em có thể kể những câu chuyện đó được rồi.” Mặc Cùng mừng rỡ nhìn chằm chằm vào cô.
Tần Nhã bị ánh mắt của Mặc Cùng làm cho giật mình, khẽ nói: “Bây giờ luôn á? Không phải là đi ăn cơm sao?”
“À đúng rồi, đi thôi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.” Mặc Cùng nắm lấy tay cô, lao thẳng ra khỏi thư viện.
Bị nắm tay, Tần Nhã vốn định rút tay ra, nhưng thấy Mặc Cùng dường như chẳng hề hay biết gì nên cũng thôi.
Chỉ thấy Mặc Cùng dẫn cô chạy thẳng một mạch tới nhà ăn...
Đi được nửa đường, Mặc Cùng đột ngột khựng lại, chuyển hướng đi ra ngoài cổng trường.
Mặc Cùng đã quen ăn ở nhà ăn rồi, lúc này mới nhớ ra, nếu anh dẫn Tần Nhã ăn ở nhà ăn thì chắc chắn sẽ bị bạn học nhìn thấy.
Đến lúc đó nhất định sẽ bị hỏi này hỏi nọ rất phiền phức, chi bằng tìm một chỗ yên tĩnh bên ngoài vừa ăn vừa nói chuyện.
Rất nhanh sau đó, hai người đi tới một nhà hàng, chỗ này anh căn bản chưa từng đến bao giờ, lại càng chưa từng gọi món ở đây.
Trong phòng bao, anh để Tần Nhã gọi món, còn mình thì ngồi một bên nhìn.
Tần Nhã vui vẻ hỏi: “Anh muốn ăn gì nào?”
“Món gì tôi cũng ăn được.” Mặc Cùng nói.
“Món thích nhất ấy!” Tần Nhã gặng hỏi.
Mặc Cùng biết, vào lúc này mà nói một câu tùy ý thì quá mất lịch sự.
Thế là anh nói: “Cá, tôi thích ăn cá nhất.”
Quả nhiên, Tần Nhã nhanh chóng gọi một con cá nướng, một bát canh cá lớn và một đĩa rau xào.
Nhìn nụ cười của Tần Nhã, Mặc Cùng hơi thất thần một chút. Khung cảnh này, tình cảnh này, anh chưa từng được trải nghiệm bao giờ.
Cảm giác này khiến Mặc Cùng chìm đắm vào trong đó, vô tình trò chuyện vu vơ rất nhiều điều với Tần Nhã.
Một bữa cơm trôi qua, ngay cả những manh mối về những món đồ thất lạc khác mà ban đầu anh muốn biết cũng chẳng buồn hỏi tới.
Không phải là quên mất, mà là nhìn thấy Tần Nhã vui vẻ ngồi ở phía đối diện, anh không muốn nhắc tới những câu hỏi như vậy làm phá hỏng bầu không khí, bằng không lại giống như bữa cơm này không phải vì cảm ơn cô mà là vì nhắm vào đồ đạc trong nhà cô vậy.
Mình đến cả tiền ra khơi còn chưa bắt đầu gom góp nữa, tính xa xôi như vậy làm gì.
Bây giờ điều mình cần cân nhắc nhiều hơn là vấn đề nhận quá nhiều tiền thưởng trong thời gian ngắn sẽ quá mức gây chú ý.
Mặc Cùng vừa suy nghĩ vừa trò chuyện với Tần Nhã.
Vô tình, câu chuyện lại nhắc tới những chuyện thời thơ ấu.
Tuổi thơ của anh rất phong phú, là một tuổi thơ mà những đứa trẻ thành phố khó lòng trải nghiệm được.
Tần Nhã nghe rất say mê, thế nhưng dần dần, tâm trạng của cô lại chùng xuống.
Mặc Cùng thấy cô ngẩn ngơ thì biết chắc cô đã nhớ tới chuyện buồn gì đó rồi.
“Ơ, tôi nói sai cái gì sao?”