Cũng chính vì trong thời gian trốn chạy hắn vẫn luôn liên tục gây án, không hề có một môi trường sống ổn định, nên tinh thần cảnh giác của hắn lúc nào cũng ở mức cực kỳ cao, hễ có chút gì đó không đúng là lập tức đổi chỗ ngay.

Đêm qua, hắn ngủ trong căn nhà của một người bạn, đang nằm trên giường xem ti vi.

Đột nhiên nghe thấy tiếng cửa kính vỡ toang, ngay sau đó có một vật đập thẳng vào mặt hắn, khiến mặt hắn bầm tím một mảng.

Hắn giật bắn mình nhảy dựng từ trên giường dậy, ghé sát vào cửa sổ nhìn ra ngoài.

Nhưng nhìn sang trái nhìn sang phải cũng chẳng thấy bóng người nào.

Bản tính thận trọng khiến hắn mặc vội quần áo rồi lẻn ra khỏi nhà trước, trốn ở chỗ tối đợi một hồi lâu cũng không phát hiện ra động tĩnh gì, dường như chỉ đơn thuần là có người ném vỡ cửa kính mà thôi.

Bởi vì căn nhà hắn ở là của một tên lưu manh, nên việc bị người ta ném vỡ cửa kính thì hắn cũng chẳng lấy làm lạ.

Chờ suốt một tiếng đồng hồ không thấy có động tĩnh gì, hắn mới yên tâm quay trở lại phòng.

Nhìn thấy quả cầu mút xốp dưới đất, hắn lại cảm thấy kỳ lạ: Kẻ nào lại lấy thứ này ném vỡ cửa kính nhà người khác chứ? Hơn nữa sao lại đau đến mức đó?

Hắn xé ra xem thì không khỏi giật mình kinh hãi.

Bên trong quả cầu mút xốp giấu một chiếc máy định vị GPS, hơn nữa còn đang ở trạng thái hoạt động, đang tiến hành định vị.

Điều này làm hắn sợ đến hồn xiêu phách lạc. Đây là muốn làm gì? Tại sao lại muốn định vị nơi này? Rốt cuộc là ai làm?

Hắn không nghĩ rằng thứ này nhắm vào mình, chỉ nghĩ là chủ nhân cũ của căn nhà này đã chọc giận phải ai đó, chỉ là hắn vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi thứ này rốt cuộc dùng để làm gì.

Với tâm lý không muốn dính vào bất kỳ rắc rối nào, sau khi giẫm nát chiếc GPS, hắn lập tức thu dọn đồ đạc chuồn ngay trong đêm.

Hắn đi bộ suốt một đêm, dự định đi bộ tới Thanh Châu.

Bởi vì không vội vã phải tới ngay nên hắn vừa đi vừa nghỉ, chỉ toàn chọn đường mòn hẻo lánh mà đi. Đi mãi cho tới tận khi trời sáng ngày hôm sau mới đi tới huyện Xương Lạc.

Cả đêm không ngủ, lại đi bộ suốt một đêm dài nên thực sự quá mệt mỏi.

Trong lúc kiệt sức, hắn nghĩ lại, cảm thấy có phải bản thân đã quá mức nhạy cảm rồi hay không? Nếu muốn bắt mình thì ném một cái GPS vào có ý nghĩa gì chứ?

Hơn nữa lúc đó hắn đã đợi suốt một tiếng đồng hồ cũng chẳng thấy có ai tới, có lẽ là do hắn nghĩ nhiều quá rồi, có thể là người ở tòa nhà đối diện thừa tiền rỗi việc, cầm cái máy GPS ném lung tung chết tiệt, vừa khéo đập vỡ cửa sổ bay vào phòng hắn, đập thẳng vào mặt hắn mà thôi.

Càng nghĩ càng thấy có khả năng, càng nghĩ lại càng thấy bực mình. Vốn dĩ cuộc sống đã phải nơm nớp lo sợ rồi, ông trời chết tiệt còn phái một thằng dở hơi tới khiến hắn không được yên thân, không khỏi uất ức căm phẫn khôn cùng.

Vừa đói vừa mệt, trên người lại không có tiền, nương theo ngọn lửa giận dữ này, hắn dự định sẽ làm một vố.

Dù sao cũng sắp phải đổi sang thành phố khác rồi, trước khi đi vơ vét một món tiền vốn là thói quen suốt mấy năm nay của hắn.

Tùy tiện chọn một khu tập thể cũ nát, hắn liền nghênh ngang bước vào trong.

Lượn lờ dưới chân từng tòa nhà, thấy tòa nào có người đi ra là hắn thuận thế áp sát tới, trà trộn vào trong tòa nhà.

Sau khi quan sát các tầng trên dưới một hồi, hắn chọn căn 401, bởi vì nhìn từ cánh cửa thì nhà này có vẻ có điều kiện nhất, hơn nữa ghé tai vào cửa nghe thì có thể nghe thấy bên trong có tiếng người.

Đúng vậy, hắn chuyên môn tìm nhà có người, bởi vì không có người thì hắn không vào được...

Bấm chuông cửa, thấy cửa vừa hé mở một khe nhỏ là hắn lập tức húc mạnh một cái, cả người chen tọt vào trong.

Một tay đóng chặt cửa lại, tay kia rút con dao từ trong túi ra.

Hắn đeo khẩu trang kín mặt, bình thản nói: “Cướp đây.”

Trong nhà chỉ có hai người, một nam một nữ đều là thanh niên trẻ tuổi. Người mở cửa là cô gái, bị hắn húc một cái liền ngã nhào xuống đất.

Gã đàn ông chạy ra thấy vậy, dường như vì giọng điệu của Triệu Minh Quân quá mức bình thản nên anh ta lại dám chỉ tay vào mặt hắn gầm lên: “Mày muốn chết à?”

“Phập!” Triệu Minh Quân vung tay chém một nhát, trực tiếp gọt phăng một ngón tay đang chỉ ra của gã đàn ông.

Sự tàn nhẫn hung bạo này lập tức khiến hai người trong nhà chết lặng hoàn toàn.

Triệu Minh Quân tuy rằng trốn chạy trong sợ hãi, nhưng đó là hắn quý trọng mạng sống của chính mình, còn đối với tính mạng của người khác thì hắn chẳng thèm để tâm.

Ba năm nay không gây thêm án mạng chủ yếu là vì mức độ điều tra của cảnh sát đối với cướp của và giết người là hoàn toàn khác nhau. Hắn cướp tiền thì còn có thể chạy thoát được, nhưng nếu giết người thì chưa chắc đã ra khỏi được thành phố này.

Cho nên khi gây án, hắn vẫn phải bịt mặt, đây cũng là để tránh việc biến một vụ cướp của thành giết người diệt khẩu. Bằng không người bị hắn cướp sau khi miêu tả lại nhân dạng với cảnh sát thì rất có thể sẽ phát hiện ra hắn chính là nhân vật trên lệnh truy nã, từ đó sẽ cực kỳ coi trọng vụ án.

Những năm qua, những vụ cướp của hắn làm quá nhiều rồi, vô cùng hiểu rõ cách khống chế cục diện.

Lăm lăm con dao hung hăng đe dọa người khác, còn lâu mới hiệu quả bằng việc vừa xông vào là chém ngay một nhát, không cần nhiều, thấy máu là được.

Cách trước đối phương có thể ngoài mặt thì phục tùng nhưng trong lòng vẫn nghĩ cách phản kháng, vật lộn.

Cách sau, bị chém một nhát là đối phương lập tức sợ mất mật ngay, đảm bảo sẽ ngoan ngoãn phối hợp, không dám có bất kỳ ý nghĩ phản kháng nào nữa.

Quả nhiên, gã đàn ông bị chém đứt ngón tay ôm chặt lấy bàn tay run rẩy bần bật, nước mắt nước mũi giàn giụa đầy mặt, nhưng lại không dám kêu quá to, chỉ sợ bị giết người diệt khẩu nên chỉ có thể nén đau rên rỉ ừ hử.

“Mau! Mau đi lấy tiền đi! Con đàn bà ngu ngốc này khóc cái gì mà khóc, nhanh lên!” Gã đàn ông vừa rên rỉ vừa gầm gừ với cô gái.

Cô gái kia cũng sợ phát khóc, vốn đã bị xô ngã nên nhất thời không tài nào đứng dậy nổi.

Đúng lúc này, một luồng khói đột ngột từ trong phòng luồn ra, phả thẳng vào mặt Triệu Minh Quân.

“Khụ khụ... Phì!” Triệu Minh Quân xua xua tay, làn khói lập tức bị xua tan.

“Trong nhà có người à?” Ánh mắt Triệu Minh Quân lạnh tanh.

“Dạ?” Cặp tình nhân cũng ngơ ngác khó hiểu.

Triệu Minh Quân lùa hai người họ vào trong phòng, bản thân cũng bước vào kiểm tra, lại phát hiện trong phòng không có ai, ngay cả cửa sổ cũng đều đang đóng chặt kín mít.

Đang lúc cảm thấy kỳ quái thì ngoài cửa vang lên tiếng chuông reo.

...

Nghe thấy tiếng chuông, Triệu Minh Quân hạ giọng hỏi: “Có người ở bên ngoài?”

Gã đàn ông nghe vậy vội vàng đáp: “Là ở dưới, đây là tiếng chuông cửa lớn dưới lầu.”

“Ai lại tìm mày?” Triệu Minh Quân lạnh lùng hỏi.

“Không biết nữa, ai... ai cũng có thể.” Gã đàn ông thật sự không biết.

Triệu Minh Quân không nói gì, tĩnh lặng lắng nghe tiếng chuông cho đến khi nó không còn vang lên nữa.