Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 1002. Quặng mỏ bị cướp, phòng ngự khi đến bang Bosch. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trước mùa đông vài ngày, hầm mỏ đã được phong bế cửa ra.

Công thêm các loại bếp sưởi, các loại cầu nhiệt lượng dùng sưởi ấm đều phát huy tác dụng. Chúng làm cho nhiệt độ trong hầm cao hơn bên ngoài nhiều.

Chỗ này là chỗ duy nhất không có việc đình công.

Cẩu Đầu Nhân mặc thêm áo khoác lông thì vẫn có thể khai thác ở cửa.

Nhưng hiệu suất thấp hơn một ít mà thôi.

Vì thế mấy ngày nay tích lũy được không ít tài nguyên khoáng sản.

Tất cả tài nguyên khoáng sản đều được cất vào kho hàng.

Lúc trước Tông Thận đã cho người máy chịu nặng vận chuyển công cụ vào đây.

Hiện tại công cụ đã đầy đủ, hắn chỉ cần chờ phân phó sắp xếp lại thôi.

Người máy chịu nặng đi tới đi lui một chuyến thì mất ba tiếng, vì Dutra có đem theo ô chứa đồ nên dùng nó vận chuyển chỉ mất nửa tiếng.

Cộng thêm khi đến lãnh địa phải tháo chở, thu nhận, sắp xếp lại.

Tính tới tính lui thì một lần vận chuyển mất khoảng năm đến sáu tiếng.

Mấy ngày qua luôn gom góp tích lũy vào kho, thì cần thêm bốn đến năm xe nữa mới có thể vận chuyển xong.

Đây không phải là công trình nhỏ, cho nên khi Dutra xử lý đường lưu thông trong mỏ xong thì lập tức phân phó công việc vận chuyển.

Sau khi người máy chịu nặng đem đầy đồ xong thì đi theo con đường rộng rãi của mỏ ra ngoài.

Từ vị trí của lãnh địa đi theo hướng tây bắc sẽ tới vị trí của hầm mỏ.

Người lái là một vị tiên tri Cẩu Đầu Nhân.

Đây không phải lần đầu nó lái người máy chịu nặng vận chuyển vào mỏ.

Lộ trình di chuyển cần phải đi qua tường thành bỏ hoang Azshara.

Dọc đường đi rất yên bình, thậm chí ở trên đường đi không có gặp phải các lãnh chúa của các lãnh địa khác.

Sau nửa tiếng, nó cũng đi qua tường thành bỏ hoang Azshara.

Chỗ này cũng được coi như một ranh giới, tiếp tục đi về phía tây bắc, khoảng bốn mươi đến năm mươi phút là tới hầm mỏ.

Khi người máy chịu nặng di chuyển phát ra âm thanh lớn.

Sau khi bánh xích đang ầm ầm nghiền ép trên mặt đất qua mấy phút.

Thì sau một bức tường chưa sụp đổ trong tường thành bỏ hoang lộ ra một cái đầu.

“Tường thành bỏ hoang lớn như vậy lại không còn thứ gì cả.”

“Cũng không biết những tên đáng chết kia, từ đâu tìm ra được viết tích.”

Đây là một vị lãnh chúa tóc vàng mắt xanh, hắn giống như đến thăm dò tường thành phế tích.

Tất nhiên hắn không thu hoạch được gì.

Sau khi hắn đi ra ngoài cổng thành đổ nát, thì phía sau có thêm mười mấy chiến sĩ đi ra theo.

Bên cạnh còn có bảy tám cự lang và mấy con ngựa, hiển nhiên hắn còn dẫn theo lang kỵ binh.

Vị lãnh chúa này đứng trên cổng thành, duỗi người rồi ngắm nhìn xung quanh.

Lúc hắn nhìn về hướng tây bắc, thì thấy người máy chịu nặng cách đây không tới hai mét.

Từ khoảng cách này hắn lờ mờ thấy được một vài chi tiết.

“Ôi?”

“Đó là thứ gì?”

“Giống như bánh xe của xe chở hàng…”

“Tới đó xem thử đi!”

Hắn ra quyết định rất nhanh chóng, rồi vung tay ra hiệu. Khi đó tất cả quân sĩ nhảy xuống cổng thành, leo lên cự lang và ngựa đuổi theo hướng người máy chịu nặng!

Tông Thận đã quen thuộc với người máy chịu nặng nên không trách. Nhưng với các lãnh chúa khác, đây là đồ hiếm, máy móc ma giới không được thông dụng như dê bò người.

Tốc độ di chuyển nhanh nhất của người máy chịu nặng là ba mươi mét trên giờ.

Mà tốc độ cao nhất của ngựa thảo nguyên có thể đạt tới sáu mươi mét trên giờ, cự lang còn nhanh hơn nữa.

Tốc độ của nó chậm như vậy nên vị lãnh chúa này rất nhanh đã đuổi kịp. Hắn liền ra lệnh cho lang kỵ binh bao vây rồi khống chế tiên tri Cẩu Đầu Nhân đang lái, dựa vào cách này mới ngừng được người máy chịu nặng.

Lúc hắn nhìn thấy người máy chịu nặng chở đầy quặng sắt thì cặp mắt lóe sáng lên.

Vật phẩm này không giống như các đồ vật kiến trúc, nó cần được chế tạo lại.

Số lượng của các quặng sắt là hơn hai mươi nghìn quặng. Phần lớn là sắt, một ít là đồng, bí ngân, vàng ròng, tinh thể nguyên tố, thủy tinh ma năng và bảo thạch ma pháp đều là những vật có thể phát quang.

Vị lãnh chúa nào cũng bị cám dỗ với những thứ đó.

“Ha ha ha!”

“Giết chết Cẩu Đầu Nhân này cho ta!”

“Rốt cuộc đã đến lúc Dempsey Morton ta vùng dậy rồi!”

Vẻ mặt của vị lãnh chúa tóc vàng này lộ ra vẻ điên cuồng.

Giá trị của các quặng sắt đối với hắn tương tự như giá trị của nó trên trái đất, như một người bình thường bỗng nhận được tài sản hơn trăm triệu.

Hắn chưa kịp suy nghĩ kĩ coi các quặng sắt này sẽ đưa tới chỗ nào.

“Khoan hãy giết nó!”

“Trước mắt trói nó lại!”

Ngay lúc lang kỵ binh chuẩn bị ra tay thì bỗng nhiên hắn hô to bảo ngừng lại.

Bởi vì hắn suy nghĩ tới một việc lỡ như số tài nguyên này là đồ của một vị lãnh chúa khác thì sao.

Lỡ như vị lãnh chúa kia rất mạnh mẽ, nếu bọn họ giết chết Cẩu Đầu Nhân này thì đối phương có thể xem đó là dấu hiệu công kích.

Vì sự an toàn, hắn sẽ bắt sống nó.

Chờ đến lúc hắn đưa các quặng sắt này về lãnh địa. Sau đó hắn cất lại một ít, số còn lại đem đi bán, lúc đó có quỷ mới biết chuyện hắn đi ăn cướp.

Chí ít người khác sẽ không nghĩ tới là hắn.

Sau khi thuộc hạ bắt sống tiên tri Cẩu Đầu Nhân.

Hắn liền tự mình ngồi lên người máy chịu nặng.

Sau khi hắn vừa chột dạ vừa ngồi nghiên cứu mười mấy phút thì hắn đã nắm được cách điều khiển.

Hắn bắt đầu lái người máy chịu nặng về hướng lãnh địa của mình.

Tông Thận hoàn toàn không biết chuyện quặng sắt được vận chuyển đến nửa đường rồi còn bị cướp mất.

Đã hơn năm sáu tiếng.

Dutra mới phát hiện thời gian đã trễ mà người máy chịu nặng vẫn chưa trở lại.

Chẳng qua Dempsey Morton tự cho mình là giỏi cuối cùng là lừa mình dối người mà thôi.

Bởi vì không phải lãnh chúa nào cũng biết Tông Thận!

….

Chuyện này giống như một ngòi nổ.

Tạm thời vẫn chưa biết được sẽ bùng lên sóng gió thế nào.

Người thường đi bờ sông làm sao không ướt giày.

Chuyện này tất nhiên sẽ xảy ra nhưng không biết là sớm hay muộn thôi.

Nhưng lúc này Tông Thận còn đang gấp rút di chuyển.

Tốc độ của Ưng Tương rất nhanh, chỉ cần bốn mươi phút đã bay tới sa mạc mà Sa Tích Thú đang tác oái.