Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tông Thận lặp lại một lần, sắc mặt của hắn chợt nghiêm lại.

Khi hắn để quặng mỏ vận chuyển khoáng thạch thông qua người máy chịu nặng thì cũng đã suy xét đến tình huống như thế.

Vận chuyển một số lớn khoáng thạch nhưng lại không có người đi theo hộ tống, đây là sơ sẩy của hắn.

Binh lực ở quặng mỏ luôn không đủ, chỉ có mấy con chó kia cộng thêm ba con ác quỷ Địa Huyệt.

Còn có hơn hai trăm Cẩu Đầu Nhân yếu xìu kêu ầm ĩ kia nữa, muốn bảo đảm ch việc vận chuyển của quặng mỏ thì đúng là có chút khó khăn.

Hơn nữa những Cẩu Đầu Nhân kia còn phải phụ trách đào mỏ thu thập thường ngày.

Vào lúc ban sơ thì binh lực của lãnh địa không đủ, sau này lại vì do sự ập tới của khiêu chiến.

Đã khiến cho kế hoạch cường hóa quặng mỏ của Tông Thận cứ ì ạch mãi cho tới bây giờ.

Không ngờ rằng chuyện mà hắn lo lắng nhất vẫn xảy ra, cái thứ như may mắn này là dựa toàn vào vận khí.

Quặng mỏ được hắn coi là tài sản cố định quan trọng nhất trong lãnh địa.

Việc vận chuyển của mỗi một lô khoáng thạch đều có thể cung cấp một lượng lớn tài nguyên cho lãnh địa.

Số lượng rất nhiều, đối với bất cứ một lãnh chúa nào thì đều không thua gì chợt giàu trong một đêm cả.

Không biết vị lãnh chúa nào nhặt của hời nhặt tới trên đầu hắn rồi.

Thực ra hắn chỉ muốn phát triển cho yên lành, chẳng hề muốn đi đánh sống đánh chết với những lãnh chúa khác.

Bởi vì theo hắn thấy, tất cả lãnh chúa đều là những người cùng chung cảnh ngộ thôi, nên thông cảm cho nhau.

Mãi cho tới nay, nhất là sau khi xử lý Hideki Mitani, khiêu chiến Địa Huyệt kết thúc.

Thì cuộc sống của hắn đều rất là bình yên, lãnh chúa ở xung quanh lãnh địa đều là đàn em trong quân đoàn.

Những lãnh chúa khác cũng biết tới đại danh của Tông Thận hắn, coi khu vực này là khu vực có người mạnh nhất.

Luôn có một thái độ kính trọng nhưng không gần gũi với hắn.

Xét về bản chất thì chuyện này là do hắn lơ là bất cẩn.

Nghĩ tới đây, hắn bỗng thấy có hơi tự trách mình.

Thấy hắn không nói lời nào thì Dutra ở đầu dây bên kia cũng có chút lo lắng.

“Đại nhân… Sao ngài không nói lời nào vậy?”

Lại nghe thấy giọng nói của Dutra thì Tông Thận ngừng suy nghĩ.

Hắn hơi kìm lại tâm trạng tức giận trong mình.

“Chuyện này để ta xử lý, Dutra ngươi liên lạc ngay với Mariel.”

“Truyền đạt quyết nghị của ta.”

“Từ hôm nay trở đi, chọn ra một đội lang kỵ binh làm đội ngũ bảo vệ hàng hóa.”

“Trú đóng ở trong hầm mỏ, phụ trách bảo vệ người máy chịu nặng qua lại giữa quặng mỏ và lãnh địa.”

“Được rồi, hiện giờ ta ta trở về ngay đây, để tìm người cướp xe chở khoáng.”

Tông Thận nói với giọng điệu dồn dập, không chờ Dutra trả lời thì hắn đã cúp thủy tinh truyền tin luôn.

Hắn quay trở vào trong nhà ăn, sắc mặt có hơi khó coi.

Nam tước Bezos là chủ nhà, nên khi nhìn thấy dáng vẻ hình như có chút không ổn của hắn thì vội vàng hỏi han ân cần.

“Tông lão đệ, làm sao thế?”

Đám người Vereesa cũng nhìn chằm chằm vào Tông Thận với ánh mắt ân cần.

Tông Thận cố nở một nụ cười.

“Đại nhân, e là tiệc tối sẽ phải kết thúc sớm.”

“Lãnh địa của ta xảy ra chút chuyện.”

“Hiện giờ ta buộc phải trở về một chuyến.”

“Vereesa, Rice Ulyses, Tasia, Ishia, Kanigia.”

“Các ngươi trở về lãnh địa chung với ta.”

Hắn điểm danh vào người, dẫn theo một nửa số pháp sư.

Sau đó lại nói tiếp với Nam tước Bezos.

“Đại nhân đừng lo lắng, tốc độ của con Sư Thứu mà ta cưỡi là rất nhanh.”

“Chiến sĩ khác phải làm phiền ngài thu xếp chỗ ở cho rồi.”

“Nếu như thuận lời thì chắc là ra sẽ trở về vào lúc sau nửa đêm.”

Tông Thận nói vội vàng, hiện giờ hắn đang trong cơn giận dữ, chỉ muốn trở về lãnh địa ngay.

Nam tước Bezos thấy thế cũng không nói gì thêm, chỉ hơi gật đầu, đứng dậy tiễn khách.

Những chiến sĩ bị Tông Thận gọi kia đều đặt bồ đồ ăn xuống, rời khỏi ghế ngồi ngay.

Bọn họ rời khỏi phòng ăn, ra khỏi lâu đài dưới sự chỉ đường của Nam tước Bezos.

Ưng Tương được thả rông trên đồng cỏ, khu vực trung tâm đủ rộng rãi để nó có được không gian hoạt động của mình.

Nhưng mà bởi vì thân thể khổng lồ, trọng lượng của nó cũng lên tới mười mấy hai mươi tấn, nên đã để lại dấu chân, vết người hằn rõ ràng trên đồng cỏ.

Tông Thận bước nhanh đi tới bên Ưng Tương, xoay người leo lên sau cổ của nó.

Hắn duỗi tay nắm lấy những vảy lông lớn của nó.

Các chiến sĩ khác cũng đều bò lên người của Ưng Tương.

Nam tước Bezos thì cầm lá cờ bang Bosch mà khi bọn họ đến đây đã mang tới.

“Mang theo lá cờ đi, nó có thể chứng minh cho thân phận của các ngươi.”

Tông Thận nhận lá cờ, hơi gật đầu với hắn với vẻ trịnh trọng.

Tối nay, là một đêm đã được định sẵn là sẽ không ngủ.

Hắn vỗ cổ Ưng Tương.

Nương theo một tiếng chiếp to rõ.

Xương cốt và cơ bắp to khỏe của Ưng Tương bắt đầu gồng lên.

Hai cánh khổng lồ mở rộng ra, chậm rãi vỗ.

Trên mặt đất bị thổi qua một luồng gió mạnh hơi có vẻ cuồng bạo.

Thổi mạnh tới mức làm cho Nam tước Bezos đứng ở một bên phải lui hẳn về phía sau.

Cỏ gãy nát và bụi đất bên trong bãi cỏ bị cuốn lên.

Người Ưng Tương bay lơ lửng lên, sau khi hơi lấy lại cân bằng thì vỗ cánh một cái phóng lên tận trời.

Đám người Vereesa nắm lấy những miếng vảy bên người của Ưng Tương, cố giữ cho người mình được vững.

Nam tước Bezos còn đứng ở dưới nhìn đám người đám người Tông Thận cưỡi Sư Thứu bay lên không.

Mãi cho đến khi bọn họ biến mất trong màn đêm đen kịt thì mới quay người rời đi.

Các chiến sĩ khác cũng là như thế, đưa mắt nhìn lãnh chúa đại nhân của mình rời đi.

...

“Phù…”

Khi Ưng Tương bay lên một độ cao thích hợp thì bắt đầu bay về phía lúc tới đây.

Tông Thận thở ra một ngụm trọc khí với vẻ nặng nề, ngừng suy nghĩ.

Hắn luôn chú ý tới tình hình phía dưới, đợi sau khi bay ra khỏi bang thành ước chừng hai mươi, ba mươi km.

Hắn bắt đầu để Ưng Tương giảm tốc độ, tìm tạm một chỗ đất trống hơi vắng vẻ đáp xuống.