Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cho dù không có sử dụng bất kỳ kỹ năng buff nào thì Tông Thận sử dụng trọng kiếm Trảm Long cũng có thể tạo ra hơn 300 điểm sát thương khi chém, mà sát thương như thế đối với những lãnh chúa như Dempsey thì có thể nói là một kích trí mạng.
“Đánh giết lãnh chúa Dempsey Morton level 11”
Một thông báo xuất hiện tuyên bố tên này đã chết thẳng cẳng.
Tông Thận cúi người, rút trọng kiếm Trảm Long ra, dí mũi kiếm nhuốm máu kia lên trên người Dempsey Morton lau một chút.
Trong ánh sáng của ngọn lửa, một màn này trông cực kỳ tàn nhẫn.
“Đã kết thúc rồi, hiện giờ nên lấy lại thứ thuộc về mình.”
Tông Thận khẽ nói, cùng với tiếng hót lảnh lót thì cơ thể khổng lồ của Ưng Tương từ trên trời giáng xuống.
Chở đám người Vereesa tới bên ngoài tiểu viện.
Lãnh địa này đã bị phá hủy triệt để, thậm chí không còn lại một người sống nào nữa.
Lãnh địa có quy mô nhỏ như thế, gần như là cũng chỉ sàn sàn với lãnh địa của Tông Thận sau khi hắn đổ bộ tới ngày thứ hai, ngày thứ ba thôi.
Hắn đứng tại chỗ lắc đầu, vốn hắn còn nghĩ xử lý tên này xong thì mang những kiến trúc và nhân khẩu có thể dùng được ở trong lãnh địa đi, không ngờ sau khi ra tay thì không kìm mình lại được nữa.
Sự tức giận chiếm trọn lồng ngực hắn.
Mặc dù lý trí của hắn vẫn còn, nhưng cũng không muốn thỏa hiệp vì một chút lợi ích cực kỳ nhỏ.
Tông Thận chỉ muốn trút hết một phen cho sảng khoái cái người thôi.
“Được rồi, cũng đâu thiếu gì chút đồ này.”
Hắn bĩu môi, cất trọng kiếm Trảm Long đi, đi về phía rương chứa đồ của lãnh địa.
Hiện giờ Dempsey Morton đã chết, lãnh địa biến thành nơi vô chủ, bởi vậy Tông Thận có thể thu hoạch tài nguyên trong ô chứa đồ và trong rương trữ vật theo phương thức kế thừa.
Khi hắn mở rương chứa đồ ra thì tìm được người máy chịu nặng từ trong bao “di vật của Dempsey”.
Ngoài ra còn tìm về được một phần tài nguyên khoáng sản.
Ngoài những thứ trên, thì còn có một chút tài nguyên khác nữa, Tông Thận cũng thu hết không để lại chút gì.
Nói ra thì tên này cũng đúng là nghèo rớt mộng tới, trang bị trên người hầu như đều có phẩm chất đồ trắng và đồ cấp tốt.
Bên trong ô chứa đồ cũng không có đạo cụ gì mạnh cho lắm, chỉ có chút thứ như thuốc, đồ ăn v.v…
Những thứ này đã chứng tỏ một điều, cái tên này rất ít khi tiến hành thăm dò.
Chợ cũng ở nơi này cũng đã bị phá hủy, Tông Thận vốn định tới chợ của hắn xem thử.
Dựa theo suy đoán của hắn thì chắc là thằng chaDempsey này sẽ thủ tiêu tang vật thông qua chợ.
Khi một số tài nguyên trong lãnh địa vượt qua số lượng nhất định thì cần đăng bán trong chợ để chuyển đổi thành những tài nguyên thuộc chủng loại khác, có thế thì mới thỏa mãn được nhu cầu cân bằng về tài nguyên.
Hiện giờ chợ đã không còn, phần bị tổn thất cũng coi như là bỏ.
“Hãy nói cho ta biết vị trí của người điều khiển Cẩu Đầu Nhân.”
Hắn không định ở lại đây lâu, bởi vì cuộc chiến ban nãy đã thu hút sự chú ý của những lãnh chúa ở xung quanh rồi.
Ở trong màn đêm yên tĩnh, tiếng vó ngựa và tiếng sói tru dần tới gần.
Tông Thận cũng chuẩn bị tốc chiến tốc thắng, sau khi tìm được người điều khiển Cẩu Đầu Nhân thì rời khỏi nơi này.
Rất nhanh, gợi ý công lược đã đưa ra chỉ dẫn màu vàng dựa theo yêu cầu của hắn.
Đi theo hướng dẫn đường màu vàng, bọn họ đi tới một khu đất trống phía sau lãnh địa.
Nơi này chất đống một lượng lớn đống cỏ khô, còn tiên tri Cẩu Đầu Nhân phụ trách điều khiển người máy chịu nặng kia thì bị giấu trong một đống cỏ khô trong số đó.
Tông Thận tìm ngay được nó, kéo dây thừng xách nó lên, người hắn nhoáng cái nhảy lên trên lưng Ưng Tương, hắn cũng không muốn chạm mặt với những lãnh chúa khác.
Thù đã báo, đồ vật cũng tìm về rồi, mọi thứ đều nên trở về quỹ đạo của mình.
“Cất cánh đi, Ưng Tương!”
Sau khi ngồi vững người thì hắn ra mệnh lệnh cho Ưng Tương.
“Chiếp!”
Ưng Tương vỗ cánh, mang theo thân thể cao lớn của nó và đám người trên lưng bay vọt lên trời, mau chóng rời khỏi hiện trường.
Ở trên đường Tông Thận thay đổi phương hướng, để Ưng Tương bay về quặng mỏ.
Mấy phút sau, mấy vị lãnh chúa xung quanh cùng chạy tới nơi này.
Bọn họ quan sát cẩn thận từng li từng tí, sau khi xác nhận nơi này đã bị phá hư triệt để thì mới rời đi.
Lãnh địa của Dempsey Morton cách quặng mỏ cũng không xa, lộ trình chỉ có chừng hơn hai mươi cây số.
Với tốc độ của Ưng Tương, trước sau chỉ cần thêm vài phút đồng hồ liền đạt tới mục đích.
Tông Thận để Ưng Tương đáp xuống đất trống bên ngoài quặng mỏ, sau đó Tông Thận cũng xoay người nhảy xuống.
Tiện tay tháo dây đay trói tiên tri Cẩu Đầu Nhân ra.
Tiên tri Cẩu Đầu Nhân này vừa được cởi trới thì bắt đầu kêu ầm ĩ lên.
Bên ngoài quặng mỏ không châm bó đuốc, một vùng đen nghịt nên khó thấy rõ được tình huống xung quanh.
Cho nên tiên tri Cẩu Đầu Nhân này vẫn còn ở trong trạng thái ngu ngơ không biết gì.
“Là ta!”
Mãi cho đến nó nghe thấy giọng nói của Tông Thận thì mới bình tĩnh lại.
“Đại… Đại nhân…”
“Ngài, là ngài… Ngài đã cứu ta sao?”
Tiên tri Cẩu Đầu Nhân cũng được coi là trí giả trong tộc đàn Cẩu Đầu Nhân.
Mặc dù nó có thể nghe hiểu được tiếng bình thường của đại lục, nhưng mà nói thì lại rất là khó nghe.
“Đúng thế.”
“Lát nữa ta sẽ dẫn ngươi đi tìm Dutra.”
Tông Thận thuận miệng giải thích một câu, cũng không vội vàng đi vào quặng mỏ, mà là đi tới trước mặt Ưng Tương.
Trong cuộc chiến ban nãy, tuy nói Ưng Tương da dày thịt béo, không chịu tổn thương gì quá lớn.
Nhưng mà vẫn là có năm, sáu mũi tên cắm ở trên người của nó.
Hầu như là găm ở phần cánh và phần bụng trước thôi.
Mũi tên thế này chỉ như cái tăm nhỏ với Ưng Tương, không thể tạo ra được bất cứ đau đớn rắc rối gì cho nó cả.
Một vài mũi tên bị chính nó dùng cơ bắp đẩy ra ngoài.
Còn lại đều là những mũi tên ngoan cố găm vào khá là sâu.
Tông Thận tay mắt lanh lẹ rút hết những mũi tên này ra, sau đó mới dẫn theo thủ hạ vào trong hầm mỏ.