Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tông Thận có tự tin rằng mình có thể làm thịt nó bằng trọng kiếm Trảm Long chỉ trong vài phút.

Nhưng mà hắn vẫn muốn thu phục những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này hơn.

Hiện tại Tông Thận đã vượt qua giai đoạn thấy quái là giết rồi, điều hắn nghĩ tới lsc này là sự sử dụng về lâu về dài.

Những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này thuộc về vong linh của tộc Bất Tử, không cần ăn cơm uống nước.

Thậm chí không cần ngủ, cũng sẽ không biết oán hận.

Hơn nữa trong lãnh địa có bản vẽ của hồ Âm Ảnh, sau khi xây xong hồ Âm Ảnh, thì dù đám kỵ sĩ khô lâu này có bị thương thì cũng không sợ.

Cho vào trong hồ Âm Ảnh ngâm là được.

Có thể nói, những vong linh của tộc Bất Tử này có được ưu điểm mà rất nhiều binh lính bình thường không có được.

Nếu thu về dưới trướng thì cũng có thể tạo thành trạng thái bổ sung bước đầu.

“Chẳng nhẽ chỉ có nước xử lý nó sao?”

Tông Thận sầu đời nghĩ, trong tay hắn có gai nhọn của người Tung Tử, nhưng mà con kỵ sĩ khô lâu này là cấp bá chủ.

Hiệu quả khống chế mà gai nhọn của người Tung Tử cấp hiếm tạo thành không vượt qua được năm phút đồng hồ.

“Có!”

Đột nhiên, Tông Thận nghĩ ra gì đó, hắn nhớ tới câu được ghi chú trong mấy lần công lược.

Một lần là trong đại sảnh của lâu đài Nam tước Bezos vào hôm qua, hắn hỏi thăm tình huống của di tích.

Khi đó gợi ý công lược đã từng nhắc tới một câu: “Nhẫn Sư Tử của ngươi sẽ phát huy được công dụng rất lớn”.

Một lần khác ngay ban nãy, khi hắn xem thuộc tính của kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư.

Trong bổ sung tổng kết của phần cuối có xuất hiện dòng: “Nó đã từng là thuộc hạ của Ricardson”.

Hai tin tức này kết hợp với nhau, đã cung cấp một mạch suy nghĩ to gan cho Tông Thận.

Mọi người đều biết, vong linh chuyển đổi tự nhiên sẽ giữ lại thói quen thời còn sống nhất định.

Có lẽ những kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này không có được tinh thần kỵ sĩ sánh được với sự ràng buộc giống Ricardson.

Nhưng chuyện liên quan tới quyền lợi và mệnh lệnh, xuyên suốt cuộc đời của một chiến sĩ như thế là rất khó phai mờ.

Mà nhẫn Sư Tử Bạc kia thì lại là tín vật chỉ huy của đoàn kỵ sĩ Hùng Sư!

Nghĩ tới đây, Tông Thận vội vàng tháo găng tay dạng xích xuống, để lộ nhẫn Sư Tử Bạc.

Trước đó, khi ở trong lâu đài của Nam tước Bezos thì hắn đã tháo nó ra, vì hắn lo rằng sẽ lộ, hôm nay trước khi lên đường hắn mới đeo lại nó.

Hắn giơ tay phải, chậm rãi tiến đến gần lỗ hổng.

Con kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư kia vẫn còn đang ra sức chặt chém, nó cưỡi trên lưng Vong Linh Cốt Mã, cho nên cũng không thấy được Tông Thận đang đến gần, và càng không tài nào thấy được chiếc nhẫn trên tay hắn.

Hiện giờ Tông Thận cũng không đoán được chiếc nhẫn này có phát huy được tác dụng gì không.

Bởi vậy cũng không dám tới gần quá với vẻ mù quáng.

Ngộ nhỡ không dùng được, con kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này tiện tay thọc một nhát kiếm xuống, thế thì đau bi lắm.

Suy nghĩ xong, tay trái của Tông Thận lấy đinh ba Phong Hỏa Lôi ra.

Làm vũ khí loại xiên cán dài, nó dài chừng hai mét.

Tông Thận một tay cầm đinh ba Phong Hỏa Lôi, đâm về phía một đùi ngựa xương của Vong Linh Cốt Mã.

Lợi dụng phần trống của đinh ba để đẩy Vong Linh Cốt Mã về sau.

Thuộc tính lực lượng của hắn là 167 điểm, quy về sức thì tương đương với hơn ba mươi nông phu cùng nhau dồn sức.

Dưới sức lớn như thế, Vong Linh Cốt Mã lui liên tiếp về phía sau, thậm chí xương cốt ở đùi ngựa cũng phát ra âm thanh khi chịu áp lực nặng nề, bị Tông Thận đẩy cả ngựa và kỵ sĩ ra sau hai mét.

Ở góc độ này thì có lẽ kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư đã thấy rõ được chiếc nhẫn trên tay Tông Thận.

Hắn cũng không do dự nữa, một tay chống đinh ba để nó duy trì khoảng cách an toàn, một tay khác vươn ra khỏi lỗ hổng, để nhẫn Sư Tử Bạc lộ ra ở vị trí bắt mắt nhất.

Trong quá trình kiềm chế, Tông Thận có thể cảm giác được con kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này cũng đang giãy dụa.

Có một lực lượng luôn muốn phản kháng, đáng tiếc sự chênh lệch giữa song phương quá lớn nên sự phản kháng này đã định sẵn là phí công rồi.

Nhưng mà luồng lực lượng này rất là rõ ràng, nhờ vào đó Tông Thận có thể cảm nhận được trạng thái của kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư.

Sau khi hắn đưa tay phải đeo nhẫn Kỵ Sĩ Hùng Sư Bạc ra.

Ước chừng qua năm sáu giây, luồng sức mạnh chống chọi lại với đinh ba kia đột nhiên biến mất.

Tông Thận cảm giác biến hóa được truyền đến từ trong tay đinh ba, trong lòng thấy vui mừng.

Hắn thu hồi đinh ba với vẻ thăm dò, phát hiện ra quả nhiên kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư đã không có động tĩnh gì nữa.

Ngay lúc Tông Thận chuẩn bị xem thử tình hình.

Bên ngoài lại truyền đến động tĩnh.

“Soạt!”

“Bịch!”

Kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư xuống ngựa.

Tông Thận có thể nhìn thấy sự biến hóa của chùm sáng mà ngọn lửa linh hồn màu đỏ sậm tạo thành.

Còn nghe được âm thanh trầm khi kỵ sĩ khô lâu đáp đất.

“Bộp bộp!”

“Bộp…”

Bước những bước chậm rãi, kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư đi tới bên ngoài lỗ hổng.

Tông Thận thu tay phải lại với vẻ cảnh giác, lui về phía sau mấy bước.

Và rồi một màn sau đó đã làm cho Tông Thận có chút chấn động, kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư này lại chống thanh kiếm rỉ sét xuống, quỳ một chân trên đất!

Trên đầu của nó còn đội mũ giáp đã vỡ nát hơn phân nửa.

Ngọn lửa linh hồn chiếu rọi mặt đất, bởi vì nó đang cúi thấp cái đầu của mình xuống.

Đây là dáng vẻ thần phục điển hình.

Nó cứ giữ tư thế như vậy không nhúc nhích, giống như tượng băng vạn năm không thay đổi vậy.

Thấy thế, Tông Thận một tay nắm lấy đinh ba, xoay ngược đinh ba lại, dùng đầu đập hình mũi khoan cuối cùng chọt chọt nhẹ vào ngực nó, sau đó đẩy mạnh.

Hắn đẩy nó ngã lăn ra đất.

Hành động mang tính khiêu khích thế này cũng không chọc giận kỵ sĩ khô lâu Hùng Sư.

Ngọn lửa linh hồn bên trong hốc mắt của nó vẫn ổn định.

Nó từ từ bò lên, sau đó lại quỳ xuống lần nữa.