Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực ra vấn đề cần phải giải quyết sau đó còn có rất nhiều.

Điều lớn nhất chính là vấn đề về lĩnh dân.

Đầu tiên, lãnh địa đã không cần thu thập tài nguyên dựa vào việc ra ngoài thu thập của các nông phu.

Những nông phu này trước khi chuyển hóa thành dân tự do thì tuyệt đối không thể để bọn họ nhàn hạ quá.

Ý nghĩa quan trọng nhất của dân tự do là tự chủ làm nông.

Cho nên nhất định phải ưu tiên truyền thụ kỹ nghệ làm nông cho bọn họ trước.

Hiện tại khiêu chiến kỳ còn chưa kết thúc, có thể tiến hành dạy bảo trên lý luận trước.

Ngoài ra, là quặng mỏ Azshara kia cũng được, hay là mạch khoáng đá quý phía Bắc cũng được.

Cuối cùng đều cần một lượng lớn sức lao động là thợ mỏ để khai thác.

Mặc dù Cẩu Đầu Nhân là dân lão luyện trong đào quặng, nhưng xét đi xét lại thì số lượng cũng có hạn.

Hiện giờ tộc đàn Cẩu Đầu Nhân còn chưa có được tới nổi ba trăm Cẩu Đầu Nhân.

Trong đó bao quát cả Cẩu Đầu Nhân còn nhỏ mới được ấp ra trong khoảng thời gian này.

Nếu Tông Thận có kiên nhẫn, có thể chăm sóc tận tình bọn chúng mấy năm thì bộ tộc Cẩu Đầu Nhân cũng sẽ dần lớn mạnh.

Ngoài bộ tộc Cẩu Đầu Nhân thì còn có thể bồi dưỡng một ít thợ mỏ nhân loại thích hợp.

Hắn đã hạ quyết tâm, đêm nay sẽ cho Mariel và Howey đi thực thi.

Chọn lựa ra hai trăm đến ba trăm nông phu tới quặng mỏ.

Sẽ do tù trưởng Dutra của Cẩu Đầu Nhân tiếp nhận.

Đồng thời tiến hành huấn luyện lấy quặng cho mấy nông phu này bắt đầu từ ngày mai.

Đang lúc Tông Thận nghĩ tới đây.

Cánh cửa sắt của thành lũy lãnh chúa lại bị đẩy ra.

Bởi vì có trợ lực của cửa lò xo, cho nên người bình thường cũng có thể đẩy ra.

Vào thời chiến chỉ cần quấn mấy cái then cài bên trên kia là được.

Người trở về là Mariel, nàng vừa tấm tắc lấy làm kỳ lạ vừa cất bước đi đến.

Có vẻ như nàng cảm thấy rất ngạc nhiên đối với sự biến hóa khi lên tới cấp sáu của thành lũy lãnh chúa.

"A..., đại nhân ngươi cũng ở ư!"

Tâm trạng của Mariel trông vẻ không tồi, khi nàng nhìn thấy Tông Thận đang ngồi ngả ngớn trong phòng khách.

Nàng vội vàng tiến lên chủ động chào hỏi.

Vừa khéo nàng cũng đang chuẩn bị báo cáo một chút tình hình.

"Mariel về rồi à!"

"Nào nào qua đây, ngồi xuống trước đã."

"Tình hình bên thôn Sitano thế nào rồi?"

"Những lồng sắt nhốt Hạt Vĩ Hổ kia đã làm xong chưa?"

Tông Thận bắt chéo chân, vươn tay vỗ cái ghế ở một bên.

Mariel nở nụ cười ngọt ngào, nhìn thoáng qua phòng bếp trước.

Sau khi dinh thự lên tới cấp sáu, diện tích của lầu một cũng lớn hơn rất nhiều.

Khoảng cách từ nơi này đến phòng bếp có mười, hai mươi mét.

Đợi đến khi dinh thự lên tới level 80, level 100 thì e trong nhà có thể cưỡi ngựa để làm việc được thật.

"Vereesa tỷ tỷ đang nấu cơm à?"

Mariel không ngồi, nàng còn hỏi thêm một câu.

Tông Thận bình tĩnh gật đầu, cằm hơi nâng lên, coi như một loại thừa nhận ngầm.

Hắn nhìn ra được nha đầu Mariel này lại muốn làm cơm giúp.

Nhưng mà Mariel nghĩ ngợi trong đôi chốc thì vẫn quyết định báo cáo hẳn hoi trước.

Nấu cơm không phải trách nhiệm, mà báo cáo kịp thời mới là chức trách và nghĩa vụ của nàng.

Thế là nàng bèn ngồi xuống trên ghế ở bên người Tông Thận.

"Đại nhân, e lồng sắt lớn để nhốt Hạt Vĩ Hổ còn cần mấy ngày nữa mới được."

"Trong thôn chỉ có một thợ rèn nên hiệu suất rèn đúc quá thấp."

"Những thôn khác ở xung quanh cũng là như thế, rất khó mời được thợ rèn của những thôn khác đến giúp đỡ."

Đầu tiên Mariel lộ vẻ hơi khó xử nói.

Nghe chuyện vậy, Tông Thận nhíu mày theo bản năng.

Đây cũng không phải tin tức tốt gì, sao tiểu nha đầu lại vui vẻ như thế?

"Phải mau chóng."

Hắn chỉ trả lời ba chữ.

Có lẽ cảm thấy bầu không khí có chút nghiêm túc.

Thế là ngay sau đó Tông Thận lại bổ sung.

"Như vậy đi, sáng sớm ngày mai ngươi và Howey tới khu sinh sống một chuyến."

"Chọn hai trăm nông phu thân hình khỏe khoắn, lại kêu Colby phân phối một đội tiểu đội lang kỵ."

"Cùng nhau tới quặng mỏ."

"Báo cho Dutra, bắt đầu từ ngày mai cho thợ mỏ Cẩu Đầu Nhân thạo nghề truyền kỹ xảo lấy quặng."

"Thuận tiện tiếp tế thức ăn của mấy ngày kế tiếp luôn."

Tông Thận nói đến đây thì dừng lại một chút.

Bởi vì Mariel đang nhớ những lời hắn dặn với vẻ mặt nghiêm túc.

Đợi sau khi nàng hơi nhớ rồi thì Tông Thận mới nói tiếp.

"Ngoài ra báo với Nhị Nha, Tiểu Bình, còn có học đồ làm nông mà lãnh địa bồi dưỡng."

"Bắt đầu từ ngày mai sẽ truyền thụ kỹ thuật làm nông cho những nông phu và nông phụ khác ở lại trong lãnh địa."

"Trên cơ bản thì các lĩnh dân đều nắm giữ một chút kỹ xảo làm nông."

"Nhưng mà những kỹ xảo mà bọn họ nắm giữ đều là kiến thức nhập môn rất nông cạn."

"Sản lượng không cao, ăn không đủ no nhưng cũng không đói chết."

"Cho nên chúng ta cần truyền thụ tay nghề làm nông này, nâng cao tay nghề làm nông của mọi người."

"Làm nông nhất định phải trở thành kỹ thuật toàn dân."

"Cả những nhân tài học đồ dự bị kia cũng phải học tập."

Đây là kế hoạch bồi dưỡng lĩnh dân mà ban nãy Tông Thận đã nghĩ ra.

Hắn quyết định biến làm nông thành ngành học cơ sở của lĩnh dân.

Ý nghĩ mà nông nghiệp mang lại là không thể nghi ngờ.

Nâng cao trình độ làm nông của mỗi một lĩnh dân là một nhân tố quan trọng có lợi cho sự ổn định trong thời gian dài của lãnh địa.

Còn về thợ rèn, dược sư, đầu bếp, thợ nấu rượu, bánh mì sư, thậm chí khoa học ma năng, kỹ thuật phù văn thì vẫn giữ nguyên kế hoạch vốn có và tiến hành bồi dưỡng.

Song song với việc bồi dưỡng thì những học đồ kia vẫn phải học làm nông như thường.

Đây là một đợt trong chiến lược nông phu tự ràng buộc có tố chất cao.

Đợi sau khi dân tự do cải cách xong, mỗi một nông phu tự ràng buộc có tố chất cao đều có thể trở thành phần tử thúc đẩy mạnh cho sự phát triển của lãnh địa, chia thành tốp nhỏ, để toàn thể lĩnh dân tiến lên thông qua kéo chiếc xe ngựa là lãnh địa này.