Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 1164. Kế thừa lãnh địa không chủ, kiếm món lời nhỏ (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng với bản lĩnh của Tông Thận thì muốn biết được địa điểm chính xác của mấy cái lãnh địa không chủ cũng không phải việc khó gì.

Nhưng mà, ở phương diện này thì Giang Di lại đánh giá thấp họ Tông nào đó của chúng ta rồi.

Bởi vì thứ mà hắn biết không phải chỉ mỗi vị trí của mấy lãnh địa không chủ thôi đâu.

Dựa vào mô đun công lược hùng mạnh.

Hắn gần như có thể biết được toàn bộ lãnh địa không chủ bên trong khu vực.

Chỉ cần hắn muốn là hắn có thể tới bất cứ một lãnh địa không chủ nào.

Nhưng mà ban nãy hắn cũng để ý tới một điều.

Đó chính là số lượng lãnh địa không chủ được đánh dấu bằng ký hiệu vòng vàng đang từ từ giảm bớt.

Bởi vì mô đun công lược đã cho cả số lượng cụ thể của ký hiệu ở góc trên bên phải rất tri kỷ.

Trong lúc bọn họ chạy tới lãnh địa này thì số lượng lãnh địa không chủ được đánh dấu đã giảm mất ba.

Tốc độ giảm này cũng không phải nhanh.

Nhưng lại khó tránh được.

Bởi vì những lãnh địa không có chủ này, sớm hay muộn gì thì cũng sẽ bị những lãnh chúa xung quanh dần phát hiện.

Cho nên Tông Thận định tranh thủ thời gian, ít nhất phải chiếm được hết mười lãnh địa không chủ có giá trị lớn nhất kia trước rồi lại tính.

Không tính những kiến trúc kia, chỉ những nông phu và chiến sĩ còn lại thì cũng đã là một khoản thu hoạch ổn rồi.

"Chúng ta đã nói trước rồi."

"Kiến trúc đặc biệt trong lãnh địa ta lấy, bao gồm những thứ như chợ."

"Chiến sĩ và nông phu ngươi có thể lấy 1/4, còn lại thuộc về ta."

"Còn về tài nguyên và vũ khí trang bị, chúng ta chia đều."

Tông Thận nói với giọng nhẹ nhàng.

Bên trong sự thong dong ấy còn ẩn chứa thái độ không cho có ý kiến nữa.

Dù sao thì lần hành động đêm nay cũng coi như phúc lợi mà Tông Thận tặng cho Giang Di.

Có nàng đi theo hay không thì kết quả cũng đều vậy cả.

Nhưng có nói sao thì Giang Di cũng là người phát ngôn trong quân đoàn Người Chỉ Dẫn của hắn.

Mà quân đoàn thì là một công cụ quy tắc để tương lai Tông Thận xưng bá khu vực.

Quy tắc quân đoàn do hệ thống lãnh chúa quyết định, dễ cho Tông Thận khống chế những thành viên lãnh chúa kia.

Muốn ở xưng bá trên thế giới này, ngoài việc thống nhất dân bản địa thì còn phải thống nhất cả lãnh chúa nữa.

Sau khi dân bản địa gia nhập dưới trướng thì còn có độ trung thành hoặc là độ hảo cảm làm ràng buộc.

Mà các lãnh chúa thì lại nhàn hạ tự do hơn nhiều.

Muốn làm cho những kẻ không an phận này thần phục hoàn toàn, thì dù nhiều dù ít cũng phải ỷ lại quy tắc quân đoàn.

Đối với những tình huống này, Tông Thận đã có chuẩn bị trong lòng từ trước.

Bởi vậy, về công về tư thì hắn đều muốn bồi dưỡng Giang Di.

Làm người phát ngôn cho hắn thì phải có đủ thực lực để chèo chống.

Đương nhiên Tông Thận sẽ không tự móc tiền túi ra để trợ cấp cho Giang Di rồi.

Nhưng những hành động giống hành động đi kế thừa lãnh địa không chủ đêm nay thì lại là cơ hội tốt.

Dù sao, đây đều là những thu hoạch có được thêm.

Chia cho Giang Di một chút thì cũng coi như một công đôi việc.

Song song với việc kiếm lời thì thuận tiện cũng giải quyết vấn đề nâng đỡ Giang Di.

Bản thân vừa không cần bỏ tiền túi, mà lại còn thỏa mãn được mục đích tăng cường thực lực của Giang Di.

Dựa theo ý nghĩ và nguyên tắc như vậy, Tông Thận mới cố gánh Giang Di.

Mà ý nghĩ trong lòng Giang Di lại khác với Tông Thận.

Khi đối mặt với thứ tốt được hưởng không này, sự sợ hãi và cảm kích ở trong lòng nàng đã lấn át sự tham lam.

Trong đó cũng có nguyên nhân là thực lực của Tông Thận mạnh hơn nàng nhiều.

Ít nhất thì ở trong khu vực này, không có ai biết rõ thực lực chân chính của Tông Thận hơn bản thân nàng cả.

Cũng chính bởi vì biết rõ cho nên nàng mới thấy e ngại.

Khi biết được càng nhiều thì sự e ngại ấy cũng sẽ càng lớn hơn.

Còn về vấn đề phân chia thì nàng càng không có ý kiến gì hơn.

"Mọi chuyện đều xin nghe theo sắp xếp của đại nhân."

"Ta không có bất kỳ ý kiến gì về việc phân chia."

Lúc này Giang Di vội vàng nói thêm.

Tông Thận thấy rất hài lòng với thái độ của nàng, hắn khẽ gật đầu.

Không hổ là người phụ nữ đi ra đường đời từ cô nhi viện.

Độ tinh mắt là vẫn có.

Về phương diện phân chia thì chỉ có chuyện họ Tông nào đó ra giá chứ tuyệt đối không có chuyện những người khác được cò kè mặc cả.

"Rất tốt, vậy chúng ta bắt đầu phân chia thôi."

"Rice, ngươi sử dụng kỹ năng Lỗ Sâu Bóng Tối để nối liền với lãnh địa."

Tông Thận khoát tay. Ra hiệu mọi người có thể bắt đầu hành động.

Rice Ulyses lập tức mở ra lối đi của lỗ sâu bóng tối.

Tông Thận thì mau chóng chọn một vài kiến trúc rồi di chuyển mau chóng thông qua lỗ sâu.

Kiến trúc đặc biệt trong lãnh địa này cũng không nhiều nhặt gì.

Tông Thận di chuyển hai tháp tiễn Nguyên tố cấp ba. Một tháp cự nỏ cấp ba, một tháp Nguyệt Nhận cấp ba.

Ngoài ra còn di chuyển luôn cả chợ cấp hai trong lãnh địa này về trong lãnh địa của mình.

Còn về những kiến trúc khác thì không có gì đặc sắc.

Tháp phòng ngự còn thừa lại ba, bốn tháp tiễn cấp một.

Ngoài những kiến trúc phòng ngự này thì còn có bộ binh doanh bình thường cấp một, cấp hai, đều là những kiến trúc không có giá trị gì.

Tông Thận còn cố ý tìm kiếm một phen nhưng không phát hiện những loại kiến trúc có kỹ thuật sản xuất như là xưởng luyện kim hoặc là công xưởng cao cấp.

Về phương diện nông mục thì cũng rất đơn giản.

Chỉ nuôi mấy con Thảo Nguyên Ngưu và Thảo Nguyên Dê.

Ngoài ra còn có mấy ruộng tốt sơ cấp nữa.

Đối với những tài sản này, thực ra Tông Thận cũng không thấy hứng thú cho lắm.

Về phương diện chiến sĩ thì những người ở lại canh giữ lãnh địa có tổng cộng chín lang kỵ binh.

Hiệp sĩ Long Duệ cấp ba bốn người.

Chiến sĩ Cuồng Phủ cấp ba hai người, còn có sáu người là bộ binh tự huấn luyện cấp một, hai người là bộ binh tự huấn luyện cấp hai.

Nông phu bên trong lãnh địa còn thừa lại ba mươi hai người.