Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chờ khi lãnh địa của hắn trở thành cự thành thì ít nhất cũng cần 5 năm đến 10 năm.
Hơn nữa khoảng thời gian này nếu mà so với tiến độ phát triển bình thường của dân bản địa thì đã được coi là nhanh chóng rồi.
Cấp cự thành chủ yếu có hai tiêu chuẩn.
Đầu tiên là diện tích, thứ hai là nhân khẩu.
Nhân khẩu tối thiểu nhất cũng phải lên tới khoảng từ hai mươi triệu cho tới bốn mươi triệu người.
Mà diện tích do lãnh chúa quản lý thì phải bao hàm phạm vi bên trong 3000 ~ 5000 cây số xung quanh.
Nói cách khác, đợi đến khi Tông Thận có thể thành lập cự thành thì dưới trướng của hắn ít nhất cũng có mấy chục triệu nhân khẩu.
Đồng thời xưng bá ở trong phạm vi trong vòng ba ngàn, bốn ngàn cây số.
Tất cả chiến sĩ các cấp mà hắn có, ít nhất cũng phải lên tới con số mấy trăm nghìn và thậm chí là hơn triệu.
Nếu như không dàn bớt quân vào trong bang thành ở các nơi, vậy thì có hơn triệu chiến sĩ thì cũng là điều rất bình thường.
Tông Thận cũng trở về lãnh địa của mình ngay, sau khi đưa Giang Di trở về.
Hiện tại đêm đã khuya.
Vì thế hắn đi đánh thức nhân viên gương mẫu Mariel, rồi lại tới khu sinh sống gọi Howey và hai anh hùng khác được sàng chọn từ trong lưu dân.
Để bốn người bọn họ sửa sang phân loại thu hoạch của lần này cùng với nhau.
Dù sao, lần này chỉ tháp tiễn phòng ngự được chuyển về thôi cũng đã có hơn một trăm rồi.
Nhưng mà trong số đó lại không có tháp tiễn cấp bốn. Phần lớn chúng đều là tháp tiễn từ cấp một đến cấp ba.
Những tháp tiễn này sẽ là phần bổ sung cho kiến trúc phòng ngự của lãnh địa.
Cần lựa chọn địa điểm cho hợp lý và thực hiện việc đặt.
Có loạt tháp tiễn phòng ngự này là có thể làm cho ma trận phòng ngự của lãnh địa trở nên hoàn chỉnh hơn.
Như thế thì góc chết trong hệ thống phòng ngự của lãnh địa sẽ dần ít đi.
Ngoài ra, hắn cũng có thu hoạch tương đối khá về phương diện nhân khẩu.
Chỉ chiến sĩ đã gom được hơn hai trăm, ba trăm người rồi.
Trước mắt điểm thống trị của lãnh địa vẫn còn đủ dùng.
Nhất là, chính bản thân Tông Thận còn có một lượng lớn điểm thống trị chưa dùng nữa.
Còn về nông phu thì hắn được chia ba trăm, bốn trăm người.
Cụ thể thì còn cần tiến hành sàng chọn xem xét.
Trong đó cũng có nhân tài cấp anh hùng, ban nãy khi hắn thu người thì đã để ý rồi.
Cũng đã chiếm trọn hết tất cả nhân tài cấp anh hùng.
Giang Di cũng không có lời oán giận phàn nàn gì về điều này.
Nàng rất thông minh, nên đương nhiên là biết hành trình đêm nay là phúc lợi mà Tông Thận tặng cho nàng.
Những vật tư và nhân khẩu kia gần như không khác gì với được cho không hết á.
Với tâm lý như thế nên đương nhiên là Giang Di sẽ không cảm thấy không công bằng.
Vốn những thứ mà nàng có được đều là do Tông Thận chia cho nàng.
Thế nên Tông Thận nhiều một chút, nàng ít một chút thì cũng không có đáng để bàn cãi.
Lần này Giang Di cũng được chia sáu mươi, bảy mươi chiến sĩ.
Cộng thêm hơn một trăm nông phu.
Vì thế nàng lại dẫn thêm thuộc hạ chạy đến từ lãnh địa của mình.
Đồng thời còn mang đến mấy chiếc xe bò và xe ngựa.
Dùng để chuyển những nông phu kia tới lãnh địa của mình.
Tông Thận tỏ thái độ cam chịu về chuyện này.
Mở quyền hạn tới chơi lãnh địa với vẻ rất sảng khoái, làm Giang Di có thể ra vào lãnh địa tự do.
Mà cũng đã rất lâu rồi Giang Di không tới địa bàn của Tông Thận.
Lần này sau khi tới thì nàng bị chấn động luôn.
Dù là dinh thự kiểu thành lũy có thành lầu cao năm sáu mét.
Hay là khu sinh sống có từng hàng từng dãy nhà đá hai tầng kia, thì tất cả đều khiến nàng thấy chấn động trong lòng.
Khi đi đến khu trung tâm, sự rung động ấy chỉ có tăng lên chứ không chuyện giảm đi.
Tượng thần nghệ nhân cao lớn và kỳ quan Lôi Vực (không trọn vẹn) kia.
Hai sân huấn luyện tổng hợp cấp bốn đặt song song cạnh nhau, sân huấn luyện nào cũng như sân vận động cỡ nhỏ vậy.
Diện tích trăm mấy nghìn mét vuông làm cho chúng trông cực kỳ có khí thế.
Chứ càng không cần phải nói tới những kiến trúc như thư viện và cung điện ma pháp.
Tất cả mọi thứ đều khiến cho Giang Di tự thẹn kém người.
Nhất là khi nàng mang lãnh địa của mình ra so với lãnh địa của Tông Thận thì càng cảm thấy tự ti hơn.
Sự chênh lệch ấy cứ như giữa ăn mày và phú ông vậy.
Nhưng mà Tông Thận cũng không rảnh lo Giang Di đang làm cái gì.
Bởi vì hiện tại chính hắn cũng có rất nhiều chuyện cần phải làm.
Nông phu và chiến sĩ cần thu xếp thống kê tạo danh sách.
Vật tư cũng cần sửa sang lại.
Những việc này đều cần người làm.
Còn có những anh hùng mới gia nhập kia, cũng phải dàn xếp cho thỏa đáng mới được.
Những chuyện này Tông Thận đều giao cho đám người Mariel phụ trách.
Có Mariel, Howey cộng thêm hai anh hùng mới gia nhập kia, chắc là đã đủ để xử lý những tình huống này.
Còn về Tông Thận thì chọn đi ngủ luôn.
Hiện tại đã là 3 giờ sáng.
Với thuộc tính thân thể của hắn thì ít nhất cũng phải nghỉ ngơi ba, bốn tiếng.
Nhân lúc này hắn phải tranh thủ nghỉ ngơi.
Dù sao trưa mai con Boss Viêm Ma thứ hai sẽ được cập nhật.
Đến lúc đó, hắn còn phải tự mình dẫn người tới thảo phạt, tham dự đợt thảo phạt Boss Viêm Ma mới.
Dặn dò sơ qua xong thì hắn đi tới bên ngoài khu vực trung tâm.
Vào trong lều suối nước nóng ngâm mình.
Sau đó mới đi vào trong thành lũy lãnh chúa, trở lại gian phòng của mình.
Luna đã ngủ, hơn nữa còn ngủ rất say.
Có lẽ là bởi vì thành lũy lãnh chúa mang lại cảm giác an toàn cho nàng.
Hoặc cũng có lẽ là có nguyên nhân khác, tóm lại dạo gần đây Luna trở nên cực thích ngủ.
Tông Thận cũng không nghĩ gì nhiều, hắn bò rón rén lên giường, nhắm mắt lại và rồi chẳng mấy chốc đang chìm trong mộng đẹp.
...
Hôm sau, sáng sớm hơn bảy giờ.
Tông Thận tinh lại từ tiếng gọi của Luna.
Bởi vì hôm qua ngủ quá muộn, cho nên bây giờ hắn vẫn cảm thấy có chút buồn ngủ.
Đám người Mariel và Howey đã hoàn thành việc sửa sang và phân loại người và tài nguyên.