Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 1211. Tông Thận: Ta muốn kiếm chuyện, Jesus cũng không ngăn được đâu! (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tông Thận cũng không thèm để ý tới những ánh mắt xấu xa kia.

Hắn đến khu vực này là để kiếm chuyện mà.

Bởi vì xưa nay có câu: “Hòa thượng chạy được nhưng miếu vẫn còn”.

Chỉ có hòa thượng từ ngoài đến thì mới có thể niệm kinh tự do một cách vô pháp vô thiên thôi.

Chỉ thấy hắn kéo tay của Mapel, nhanh chóng tiến vào trong phạm vi công kích.

"Mapel, bắn một mũi tên vào con Viêm Ma này."

"Đừng dùng bất cứ một kỹ năng nào hết."

Sau khi nhận được mệnh lệnh từ hắn, Mapel gật đầu ngay.

Nàng rút một mũi tên ở trong bao đựng tên đeo ở bên người ra.

Giương cung bắn con Viêm Ma ở trước mặt này.

Lúc này, Tông Thận cũng mở điểm của mình ra, nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của điểm tích lũy.

Hệ thống lãnh chúa cũng không phải là không có lỗ hổng.

Năng lực ràng buộc trong rất nhiều quy tắc mà nó đặt ra, thực ra cũng chỉ nhằm vào phần lớn lãnh chúa bình thường được thôi.

Chỉ khi có được thực lực đã vượt qua giai đoạn thì mới có thể tìm được lỗ hổng khá là rõ ràng từ trong quy tắc.

Rất hiển nhiên, Tông Thận chính là một lãnh chúa có được thực lực siêu giai.

Hắn luôn có thể làm ra được một vài chuyện mà phần lớn lãnh chúa là không tài nào làm ra được!

Tàu bắn cung của Mapel là vô cùng tốt.

Mũi tên ấy bắn trúng người Boss Viêm Ma đầy chính xác, bắn ra một đống đốm lửa.

Bởi vì không sử dụng bất kỳ kỹ năng nào, cho nên một kích này chỉ tạo ra hơn bốn mươi điểm sát thương cho Boss Viêm Ma.

Đây còn là do cấp bậc và level của nàng đều tương đối cao, hơn nữa còn trang bị thêm chiến cung cấp hiếm nữa mới được vậy.

Chứ xạ thủ viễn trình cấp hai, cấp ba bình thường thì cũng chỉ tạo ra được mười mấy, hai mươi điểm sát thương cho Viêm Ma mà thôi.

Hơn bốn mươi điểm sát thương mà Mapel tạo ra này, bốn bỏ năm lên thì cũng tương đương với bốn điểm tích lũy.

Sau khi sát thương xuất hiện thì điểm tích lũy của Tông Thận cũng tăng lên ngay.

"Nai xừ!"

"Làm tốt lắm, Mapel!"

Tông Thận vui mừng quá đỗi, cầm lòng không đặng ôm lấy Mapel đang đứng tại chỗ.

Sự vui mừng này là hoàn toàn bắt nguồn từ trong nội tâm.

Chứng minh ý nghĩ của hắn lúc trước là hoàn toàn có thể thực hiện!

Những lãnh chúa bản địa ở gần đó kia cũng nhìn bọn họ như nhìn lũ ngu vậy.

Mà lúc này Tông Thận đã nhận được kết quả mình mong muốn, thế nên hắn lôi Mapel chuẩn bị rời đi với vẻ hài lòng.

Bọn họ chạy chậm ra phía ngoài dọc theo đường tới đây.

Mà ngay khi bọn họ vừa chạy ra khỏi khu vực nhiều lãnh chúa, đi tới nơi cách đó hai, ba cây số.

Sau lưng có mấy vị lãnh chúa dẫn theo bốn mươi, năm mươi lang kỵ binh và kỵ binh Khinh Trang có tính cơ động cũng xếp vào hàng xuất sắc đuổi theo.

Tiếng vó ngựa và tiếng thở dốc của cự lang là rất rõ ràng.

Lúc này đã bị Tông Thận và Mapel phát hiện ra.

Mapel như gặp đại địch, nàng vội vàng báo cáo tình hình với Tông Thận.

"Đại nhân, phía sau có một đội lang kỵ binh và kỵ binh Khinh Trang đang đuổi theo chúng ta!"

Lúc này Tông Thận giảm tốc độ xuống.

Trên đầu của hắn còn đội mũ giáp cho nên Mapel không nhìn thấy biểu cảm cụ thể của hắn.

Nhưng mà giọng điệu của hắn lại vẫn còn rất thong dong như cũ.

"Vậy chúng ta dừng lại đi."

Hắn chỉ nói mấy chữ đơn giản thôi.

Sau đó, lại dừng lại tại chỗ ngay và luôn.

Mapel đứng ở phía bên phải của hắn, một tay đã sờ lên cánh cung của chiến cung ở sau lưng.

Chỉ cần tay nàng vặn nhẹ một cái là có thể quay ngược chiến cung lại, bắn ngay.

Trái lại, Tông Thận thì từ đầu tới cuối đều rất bình tĩnh.

Hắn không lấy tay gấu ra, cũng không lấy trọng kiếm Trảm Long ra, chỉnh đứng tại chỗ đầy bình tĩnh thôi.

Xem vẻ trong lòng hắn đã có dự tính và rất là tự tin.

Ở trong hình huống như thế, hơn mười giây sau những lãnh chúa này đã đuổi tới.

Bọn họ dừng lại ở chỗ cách Tông Thận mười mấy mét.

Trong số mấy lãnh chúa này, người cầm đầu là một người da trắng đầu trọc đội mũ giáp sừng trâu.

Mặt mày trông thô kệch, bên méo còn để lại râu quai nón màu nâu.

Xem vẻ chắc là người phương Tây, nhưng cụ thể là ở xó xỉnh nào thì Tông Thận cũng không phân rõ được.

Cũng không phải hắn kì thị chủng tộc, bản thân huyết thống phương tây là một thứ rất phức tạp.

Dù sao thì huyết thống của bọn họ đã từng thịnh hành kiểu kết duyên gần.

Bộ lý thuyết huyết thống được viết ra kia nghe thì thấy không khác mấy với huyết thống sủng vật.

Cho nên hắn luôn ở trong trạng thái mù mặt khi nhìn thấy những người phương tây.

Nhưng mà thú cưỡi của tên đầu trọc này trông rất thú vị.

Nó là một con Thảo Nguyên Man Ngưu to khỏe, khổ người của nó ngang cơ với Huyết Nha Dã Trư, Bát Giới.

Ít nhất thì cũng là dã thú cấp đội trưởng.

Nhưng mà trang bị trên người tên đầu trọc lại rất đơn sơ, hơn nữa cũng rất lộn xộn.

Trông giật đầu cá, vá đầu tôm, chẳng ra cái gì hết.

Trên người của hắn là một bộ giáp nhẹ màu đen, người dưới thì đeo giáp chân và giày chiến màu bạc trắng.

Vũ khí thì là một chiếc rìu lớn có hai lưỡi.

Một lưỡi rìu trong đó đã xuất hiện lỗ hổng và vết mài mòn rõ ràng.

Hiển nhiên, độ bền còn thừa lại của hai lưỡi trên rìu này cũng không nhiều.

Hơn nữa phẩm giai của những trang bị này trông vẻ cũng không cao cho lắm.

Trang bị từ đồ trắng cấp đến cấp ưu tú đều có hết.

Nhưng mà nhìn từ việc thằng cha này có thể thuần phục Thảo Nguyên Man Ngưu được cấp đội trưởng.

Thì chắc hắn cũng có thực lực trung đẳng đổ lên ở trong số lãnh chúa của khu vực phía đông này.

Nếu là xét theo tiêu chuẩn ở khu vực của Tông Thận.

Thì thực lực của tên đầu trọc này chắc ở nằm ở khoảng giữa từ lãnh chúa bình thường tới Giang Di.

Suốt cả quá trình Tông Thận đều không lên tiếng, đương nhiên Mapel cũng không sẽ chủ động mở miệng nói chuyện.

Phận là hiệp sĩ Cường Kích, lòng cảnh giác của nàng rất cao, từ đầu đến cuối nàng đều nhìn chằm chằm vào những lang kỵ binh và kỵ thủ Khinh Trang kia.