Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu Hắc Long bay tới trên không trung của rừng rậm rồi bắt đầu hạ thấp độ cao.

Khi nó còn cách mặt đất có hai trăm, ba trăm mét thì Phi Hổ ở phía dưới mở mắt ra đầy cảnh giác.

Long uy tự tỏa ra kia đã ảnh hưởng tới Phi Hổ.

Bởi vì nguyên nhân Tiểu Hắc Tử đã bị Tông Thận ký khế ước, nên Phi Hổ và Tiểu Hắc Tử được coi như quân bạn.

Thế nên sức áp bách từ long uy đối với Phi Hổ cũng giảm gián tiếp xuống không ít.

Lông của cả người Phi Hổ xù lên giống như là thép nguội, nhe răng trợn mắt với không trung, không hề sợ hãi giống như trước đó.

Trên thực tế, nếu không phải sự áp chế của long uy thì dù Phi Hổ không đánh thắng được thì cũng không tới nỗi e ngại lắm.

Là long uy của sinh vật bậc cao dùng để áp chế sinh vật bậc giữa và thấp, nó bá đạo tới vậy luôn đó.

Đương nhiên, long uy cũng không thể áp chế mù quáng được.

Ảnh hưởng mà long uy tạo thành với sinh vật có trí khôn cao sẽ yếu đi không ít, ngoài ra, ý chí lực cũng có thể vượt qua áp bách của long uy ở một mức độ nào đó.

Phi Hổ ở trong tình trạng cảnh giới mãi cho tới khi Tông Thận ở trên lưng Tiểu Hắc Long, thì nó mới thôi giương nanh múa vuốt, nằm rạp trên mặt đất giống như con mèo to xác.

Bộ lông xù dựng đứng lên kia lại ngả xuống, nó phát ra tiếng rầm rì như lấy lòng.

Tiểu Hắc Long nhìn Phi Hổ với đôi mắt dựng đứng, và cũng chẳng có hứng thú gì.

Vị của cá nheo bẩn rữa còn ngon hơn chút…

Nó quay cổ, hững hờ đáp xuống đất với tư thế đứng thẳng.

Tư thế này đã tạo ra chút phiền phức cho Tông Thận trong việc lên xuống yên cưỡi.

Nhưng mà Tông Thận cũng không để ý về việc này.

Hắn dẫn theo Gujat nhảy thẳng xuống từ trên yên.

Khoảng cách mấy mét đúng là không có gì đáng nhắc tới với bọn họ.

“Phi Hổ, lát nữa ngươi sẽ hành động cùng với Gujat.”

“Bay dựa theo mệnh lệnh của nó, nó bảo ngươi đi đâu thì ngươi đi chỗ đó.”

Tông Thận đi tới bên cạnh Phi Hổ, vươn tay sờ cằm của nó.

Sau đó lấy một thùng thịt khô ra, đổ thẳng xuống đất.

Phi Hổ là bị thuần phục bởi quả cho nên không có kết nối tư duy.

Nhưng mà nó vẫn có thể nghe hiểu được tiếng phổ thông của đại lục.

Làm Hạt Vĩ Hổ cấp bá chủ nên thực ra trí tuệ của nó cũng không thấp chút nào.

Chỉ là thiếu tư duy logic rõ ràng và sự tích lũy tri thức thôi.

Cho nên dù là Phi Hổ hay là Ưng Tương thì cũng không không thông minh được như con người hoặc là những chủng tộc có trí tuệ khác.

Phi Hổ uốn éo đầu, lấy gò mò cọ người của Tông Thận, lấy lòng hắn đầy thân mật.

Gujat ôm trứng thú trong ngực, bò thẳng lên trên lưng của Phi Hổ.

Bởi vì Tông Thận đã đánh tiếng rồi cho nên Phi Hổ cũng không có bất kỳ bất mãn nào, nó cúi đầu bắt đầu ăn những thịt khô kia.

Đầu lưỡi lớn có gai ngược níu nhẹ một cái là có thể cuốn thịt khô vào bên trong miệng.

Bởi vì khổ chủ Tiểu Hắc Tử cũng ở bên cạnh, cho nên Tông Thận không thể đưa quả Long Mạch (màu cam) luôn cho Phi Hổ, hắn phải tia lúc Tiểu Hắc Tử bị thu vào túi hoặc là không có ở đây thì mới thưởng trái cây.

Sau khi giải quyết nơi này xong, Tông Thận đối phất tay với Gujat và Phi Hổ.

Ngay sau đó thì linh hoạt leo lên cánh chim đã thu lại kia rồi bò lên trên yên Ngự Long.

“Cao quý như ta, không ngờ lại trở thành thú cưỡi đi đường rườm rà khô khan…”

“Ta nghi ngờ ngươi đang sỉ nhục ta!”

Tiểu Hắc Long cảm nhận được Tông Thận trở lại yên cưỡi, thì bèn quay cái cổ thon dài qua nhìn chằm chằm vào Tông Thận ồm ồm nói.

“Ngươi cũng lắm chuyện quá cơ!”

“Không coi ngươi là thú cưỡi, bộ chẳng lẽ phải tôn ngươi lên làm cha hay gì?”

“Mau chóng đi nhanh cho gia, không thì hoa ngũ sắc ngươi không có phần đâu!”

Từ vừa rồi đến bây giờ, độ trung thành của Tiểu Hắc Long đã biến động không ổn định ba bốn lần rồi.

Bây giờ chỉ còn lại có 53 điểm cỏn con.

Tiểu Hắc Tử hãm tài này quá là kiêu kỳ.

Giống như nhận mệnh, nhưng cũng không nhận mệnh hoàn toàn.

Tông Thận giận mắng một phen xong thì Tiểu Hắc Tử không nói nữa, độ trung thành cũng không có biến hóa.

Nhưng nó cũng không có ý cất cánh theo mệnh lệnh, cứ đứng nguyên tại chỗ như thế.

Hôm nay đã nhắc tới hoa ngũ sắc quá nhiều lần nên sức hấp dẫn yếu đi rất nhiều.

Loại cảm giác nghe được nhưng không ăn được này làm cho Tiểu Hắc Tử có chút không kiên nhẫn.

Một con Hắc Long thuộc trận doanh tà ác hoàn toàn sẽ không nhận mệnh triệt để dễ dàng tới thế.

Bọn chúng thích sát hại, thiếu kiên nhẫn.

“Xem ra cần phải cho chút ngon ngọt mới được…”

“Hoa ngũ sắc có năm cánh hoa, không biết có thể vặt một cánh xuống cho nó hay không nhỉ?”

Trong lòng Tông Thận suy nghĩ đối sách, khi hắn chuẩn bị hỏi công lược hoa ngũ sắc có thể tách ra sử dụng hay không.

Đột nhiên trong đầu như nghĩ tới gì.

“Chờ một chút! Hắc Long…”

“Khuyên Hắc Long…”

“Thứ kia liệu có tác dụng không ta?”

Thông qua cái danh từ Hắc Long này, hắn liên tưởng đến một vật.

Một thứ đã để lại ở trong ô chứa đồ rất lâu rồi.

Lông mày nhướn lên, hắn lập tức tâm trung sự chú ý vào trong ô chứa đồ.

Sau khi tìm kiếm mấy giây, hắn đã tìm được mục tiêu ở mấy hàng gần cuối.

Cổ tay hơi vẩy, Tông Thận lấy ra một ống sáo bằng xương trắng bóng.

Đó chính là sáo rồng (đặc biệt).

Đây là vật phẩm mà hắn rút ra được trong khiêu chiến Địa Huyệt.

Gần như lai lịch của mỗi một vật phẩm đặc biệt đều rất lớn.

Đến nay Tông Thận vẫn nhớ kỹ ghi chú liên quan tới lai lịch sáo rồng của gợi ý công lược.

Thứ này là sáo rồng duy nhất trong đại lục, do dũng sĩ diệt rồng cổ xưa Sparta Breda chế tạo ra vào ngàn năm trước, cách sử dụng chính là móc vào xương lỗ mũi của Hắc Long.

Lúc ấy hắn vẫn chưa truy đến cùng lai lịch của khuyên Hắc Long.

Chẳng qua hiệg giờ xem vẻ, khuyên có chứa dấu vết cũ, chắc là mạnh hơn là Hắc Long đơn thuần, lai lịch cũng lớn hơn.