Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi đang định để nó đáp xuống thì thủy tinh truyền tin trước ngực bỗng nhiên sáng lên, đồng thời rung lên nhắc nhở.
Hắn cúi đầu tháo thủy tinh xuống thì phát hiện là Giang Di truyền tin qua.
“Srrrr…”
“Sao lại quên béng Giang Di luôn được nhỉ?”
Tông Thận vỗ trán.
Niềm vui khi thuần phục được Hắc Long và cướp sạch long sào đã khiến hắn quên béng luôn Giang Di.
Trước đó hai người bọn họ đã giao hẹn cẩn thận là cùng nhau thăm dò đầm lầy độc.
Hiện tại chuyện này lại nên xử lý thế nào đây?
Hắn nắm bắt thủy tinh truyền tin, cảm nhận sự chấn động của nó, nhưng cũng không tiếp ngay.
Sau khi nhíu mày thì hắn mới lựa chọn tiếp.
“Tông đại nhân, biểu ngữ màu bạc ban nãy là bởi vì ngài thuần phục Hắc Long sao?”
“Vậy thì công việc thăm dò đầm lầy độc…”
Thông tin vừa được kết nối thì Giang Di đã đi thẳng vào vấn đề, gặng hỏi rồi.
Quả nhiên, Giang Di tới đúng là vì đầm lầy độc.
Nhưng mà long sào đã bị mình vét xong con mẹ nó xuôi rồi.
Cả rương bảo vật trong long sào cũng thế.
Hiện tại bên trong đầm lầy độc cũng chỉ còn thừa lại hơn mười rương bảo vật phân bố rải rác.
“Ờm, đúng thế.”
“Long sào ta đã vơ vét xong.”
“Lát nữa ta sẽ đến lãnh địa của ngươi phân phối chiến lợi phẩm.”
“Còn về tỉ lệ phân phối ấy à…”
Tông Thận nghĩ lát rồi vẫn quyết định san ra một phần nhỏ thu hoạch coi như phần thưởng.
Bao gồm một khoản Dinar và một chút rương bảo vật dưới cấp bạch ngân.
Có nói sao thì đối phương cũng là Phó quân đoàn trưởng của quân đoàn Người Chỉ Dẫn, cũng là người đại diện của quân đoàn hắn.
Đương nhiên, Tông Thận cũng không lo lắng nàng lấy quân đoàn ra để kiềm chế chính mình.
Tất cả những người gia nhập quân đoàn Người Chỉ Dẫn đều là tới vì thanh danh của Tông Thận.
Cũng là tới vì mấy pha hành vi mang tính đột phá và biểu ngữ màu vàng.
Phải là quân đoàn có Tông Thận ở thì đó mới là Người Chỉ Dẫn thật sự.
Hắn mới là linh hồn của quân đoàn Người Chỉ Dẫn.
Bởi vậy Tông Thận cũng không hề lo lắng.
Nguyên nhân mà hắn quyết định chia thu hoạch đầy quả quyết thì đương nhiên là hắn có ý của mình.
Mặc dù hành trình đầm lầy độc lần này Giang Di cũng không bỏ ra bao công sức, chính bản thân hắn đã bao trọn thu thập luôn Tiểu Hắc Long rồi.
Nhưng dầu gì thì cũng có giao hẹn rồi, hơn nữa dù là lần trước hay lần này Giang Di đều thông báo kịp thời, cho nên cũng nên chia một phần thu hoạch coi như phần thưởng.
Hắn đáp lại có thể nói là thẳng thắn, song còn chưa nói dứt lời thì đã bị Giang Di cắt ngang.
“Đại nhân… Nếu ngài đã vơ vét xong, vậy thì giao hẹn thăm dò trước đó coi như thôi vậy…”
Khi Tông Thận chuẩn bị cắt thịt nhường lợi thì Giang Di lại chủ động lui một bước.
“Không được, bây giờ ngươi là Phó quân đoàn trưởng, cũng là người đại diện của ta.”
“Ngươi mạnh lên thì cũng có chỗ tốt đối với sự phát triển của quân đoàn.”
“Đến lúc đó ta sẽ tự phân phối.”
“Nhưng mà chắc phải đợi đến buổi chiều ngày mai ta mới có thời gian.”
Sau khi nói xong, Giang Di ở đầu bên kia của thủy tinh truyền tin im lặng trong đôi chốc.
“Được rồi, cảm ơn ngài!”
“Vậy thì tạm biệt nha!”
Tông Thận lắc đầu cười cợt, trả lời lớn tiếng
“Tạm biệt!”
“Nhân lúc khiêu chiến còn không kết thúc, đánh giết thêm chút Tiểu Viêm Ma mới là chính sự.”
“Được rồi, ta còn có chuyện, không nói chuyện nữa.”
Nói xong hắn cúp thủy tinh truyền tin, để Tiểu Hắc Tử bay xuống phía dưới.
Làm một lãnh chúa giàu có thì để Tông Thận cắt thịt cũng không phải là một chuyện hoàn toàn không thể nào.
Ví dụ như Giang Di, lựa chọn của hắn chính là cho thứ tốt không có vấn đề gì hết
Nhưng điều kiện tiên quyết là phải thành đồng bọn ở trên cùng một con thuyền hải tặc.
Làm tiểu tùy tùng của chính mình, mạnh lên giàu hơn một chút thì cũng tương đương với gián tiếp thăng cấp thực lực của bản thân.
Tiếp theo, đó chính là tài sản của Tông Thận tăng lên rất là nhanh chóng.
Thì thứ không có tác dụng lớn với hắn nhưng lại có có tác dụng lớn đối với lãnh chúa như Giang Di.
Bao gồm Dinar cũng là như thế.
Chớ nhìn hắn chừng hơn mấy triệu Dinar mà lầm, những lãnh chúa khác chỉ cần có thể trở thành người có tài sản hơn chục nghìn thì cũng đã là người phát triển tốt trong số các lãnh chúa rồi.
Chỉ là chút số lẻ lọt ra từ trong kẽ tay hắn thì cũng đủ cho Giang Di sử dụng trong một thời gian.
Khi Tông Thận cưỡi Hắc Long đáp xuống, tất cả mọi người phía dưới đều nhìn thấy giáng bóng đen từ trên trời xuống.
Bọn họ đều tận mắt chứng kiến Tông Thận thuần phục Hắc Long, nên đương nhiên là sẽ không tỏ ra hoảng loạn giống như Phi Hổ.
Tiểu Hắc Tử đáp vững xuống đất, quan sát tất cả mọi người bằng đôi con ngươi dựng đứng kia, cuối cùng quay đầu đi với vẻ nhàm chán vô vị, sự dò xét của sinh vật bậc trên là lạnh lùng kiêu ngạo vậy đấy.
Tông Thận nhảy thẳng xuống khỏi yên cưỡi, đáp xuống đống cỏ đã bị giẫm cho ngả bẹp hết kia.
Mùi máu tươi xung quanh nồng, cho dù đã qua cuộc chém giết kia một hồi lâu nhưng những mùi máu tươi kia vẫn không tan đi được, làm hắn ngửi phải nhíu lông mày.
Favis và Howey đều chủ động tiến lên đón.
Làm nhân tài cấp anh hùng trong lãnh địa, bọn họ đều được Tông Thận giao cho nhiệm vụ khác nhau.
Bây giờ lãnh chúa tự mình tới, lẽ ra phải đi tới ngay để hành lễ phục mệnh, báo cáo tiến độ hoàn thành nhiệm vụ.
Đám người đặt một tay lên ngực, lấy lễ vỗ ngực để tỏ ý với Tông Thận.
Tông Thận ngắm nhìn bốn phía, nhẹ nhàng nâng tay, các chiến sĩ ở xung quanh bèn đứng thẳng người tiếp tục vận chuyển thi thể.
Favis và Howey ở trước mặt hắn cũng ngẩng đầu lên.
“Đại nhân, công việc chắt hồn từ thi thể ở bên ngoài đầm lầy độc đã hoàn thành được hơn sáu mươi phần trăm.”
“Ta đã chọn ra một đội lang kỵ binh từ trong số tiểu đội tác chiến lâm thời được triệu tập đến nơi đây, do bọn họ tiến hành việc xác định vị trí của mục tiêu, dự tính còn cần hơn một giờ là có thể hoàn thành nhiệm vụ chắt lọc hồn.”