Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Còn có những chủng tộc như Song Túc Phi Long, Chiến Tích Nhân, Liệp Dịch Nhân, Sài Lang Nhân, chúng nó căn bản không cách nào cự tuyệt được sự hấp dẫn đến từ trận doanh tà ác của cự long.
Ở phía xa, Phi Hổ đang do dự không biết có nên chạy trốn hay không.
Sự sợ hãi của nó đối với cự long thuần huyết bắt nguồn từ bản năng.
Ngoài ra còn có những con Sư Thứu đáng ghét kia nữa, chúng khiến nó không có cảm giác an toàn một chút nào.
Những con ma thú ác điểu ở trên không trung này có thị lực rất tốt, cách thật xa Phi Hổ liền thấy được Tông Thận.
Chúng cũng giống như Ưng Tương vậy, nếu như không có Tông Thận ở đây thì chỉ sợ chúng nó đã sớm chạy trốn biệt tăm rồi.
Cứ như vậy, cuối cùng Phi Hổ và Ưng Tương chạm mặt nhau trong bầu không khí run rẩy sợ hãi.
Tông Thận đối với việc này ngược lại cảm thấy vô cùng hài lòng.
Điều này ít nhất đã chứng tỏ được bọn chúng đang dần dần trở nên phục tùng hắn hơn.
Như vậy lần này hắn muốn hòa giải mối thù giữa bọn chúng hẳn là không có vấn đề khó khăn gì.
Tiểu Hắc Tử lười biếng vỗ cánh, đôi mắt dựng thẳng màu vàng lãnh khốc đánh giá Ưng Tương và Phi Hổ, nhìn qua rất giống cách mà thợ săn nhìn chằm chằm con mồi.
Hiện tại nó cũng không có cố ý toả ra long uy gì, chỉ cần uy áp bình thường của cơ thể nó cũng đủ răn đe Phi Hổ cùng Ưng Tương rồi.
Tông Thận thừa dịp cơ hội ba phương hội hợp hiếm có này đứng dậy trên lưng Tiểu Hắc Tử.
Cổ của nó quá mức nhỏ, vảy rồng lại khép kín dán sát vào da, cho nên không thể không kiêng nể gì bò lên đầu Tiểu Hắc Tử được, hiện tại hắn chỉ có thể dùng lưng rồng làm bục giảng tạm thời trước đã.
Mà vừa vặn Tiểu Hắc Tử cũng lơ lửng trên không trung cao hơn vị trí Phi Hổ và Ưng Tương một chút.
Độ cao này đủ để chúng có thể nhìn thấy chính mình rồi.
“Khụ khụ!”
“Ưng Tương, Phi Hổ, sau này các ngươi phải chung sống hòa bình với nhau.”
“Phi Hổ, ngươi sau này cứ ở lại khu vực nông mục, còn Ưng Tương, ngươi ra ngoài khu vực sinh hoạt tìm một khoảng đất trống mà ở.”
“Sau này nước sông không phạm nước giếng, không được tranh chấp, không được đánh nhau bừa bãi!”
Tông Thận vẻ mặt nghiêm trang nói, tình cảnh thoạt nhìn có chút hơi xấu hổ.
Nhưng trên thực tế trí tuệ của hai bọn chúng này đều không thấp, có thể hiểu được ngôn ngữ thông dụng của lục địa.
Cho nên những lời Tông Thận nói vừa nãy, bọn chúng cơ bản là đều có thể hiểu được.
Nhưng sau khi nói xong mà vẫn thấy Phi Hổ và Ưng Tương vẫn không có biểu cảm đáp lại gì cả, Tông Thận cau mày, những tên này như thế nào mà mỗi tên đều học được cách giả ngu giả ngây vậy hả?
Vì thế hắn quyết định tung ra chiêu tiếp theo, giơ ngón tay chỉ vào Tiểu Hắc Tử dưới chân.
“Các ngươi chẳng lẽ đã quên giao ước và lời thề của mình rồi hay sao?”
“Nếu như các ngươi không thể chung sống hòa bình vậy thì để nó đến dạy dỗ các ngươi một phen đi!”
Lời nói của Tông Thận khiến cho cả Phi Hổ và Ưng Tương đồng thời cảm thấy một cơn rét lạnh sau lưng.
Lúc này, Tiểu Hắc Tử cũng vừa vặn mà há to cái miệng rộng, lộ ra những chiếc răng rồng sắc bén như chủy thủ.
Trong đôi mắt dựng thẳng chỉ có sát ý lạnh lẽo vô tận.
“Gràoooo!”
“Gràooo!”
Phi Hổ và Ưng Tương đồng thời phát ra tiếng kêu gào và gầm rú.
Dưới sự liên thủ áp bách của Tiểu Hắc Tử và Tông Thận, chúng nó rất không cam tâm tình nguyện cùng bay đi.
Nhưng vẫn giữ khoảng cách vài mét giữa cả hai.
Chúng đang dùng hành động này để tỏ thái độ không phục với Tông Thận.
Mười con Sư Thứu ở phía sau phe phẩy cánh, tất cả đều có chút sợ hãi rụt rè khi bay lại gần.
Cứ như vậy, Phi Hổ lần đầu tiên thành công ở chung hòa hảo ở chung cùng nhóm “bằng hữu”.
Tông Thận lúc này mới hài lòng gật đầu một cái.
“Được rồi Ưng Tương. Ngươi trước tiên hãy mang nhóm Sư Thứu này đi đến khu vực sinh hoạt đi.”
“Nơi đó có nhiều mảnh đất trống, lát nữa ta sẽ đến đó tự mình đến dàn xếp chỗ ở cho các ngươi!”
Nếu mâu thuẫn bước đầu đã được mạnh mẽ giải trừ, như vậy hiện tại tự nhiên mỗi người một hướng, ai về nhà nấy.
Sau khi nhận được mệnh lệnh của Tông Thận, Ưng Tương như là nhận được đại ân đại xá vậy.
Sau đó liền mang theo những con Sư Thứu hộ tống kia bay về phía khu vực sinh hoạt.
Tốc độ của bọn chúng cực nhanh, thậm chí ở trên không trung còn để lại một luồng khí thể hiện rõ đường đi của chúng nữa.
Trên không trung cuối cùng cũng chỉ còn lại Phi Hổ, Tiểu Hắc Tử cùng với Tông Thận.
Không thể không nói thêm, Tiểu Hắc Tử ở những phương diện khác đều không quá tuân lệnh của Tông Thận.
Nhưng trong chuyện liên thủ đe dọa này thì bọn hắn ngoài ý muốn lại phối hợp vô cùng ăn ý.
Tông Thận đứng trên lưng Tiểu Hắc Tử vẫy vẫy tay với Phi Hổ.
Phi Hổ chần chờ một lát, cuối cùng vẫn dứt khoát bay lại gần, đi tới vị trí phía dưới Tiểu Hắc Tử cách khoảng bốn năm mét.
Chỉ có ở các độ cao khác nhau, nó mới không ảnh hưởng đến việc vỗ cánh của cả hai bên.
Dù sao chúng nó kích thước đều là kẻ tám lạng người nửa cân, đều là những con ma thú khổng lồ có cánh dài hơn hai mươi mét.
Sau khi Phi Hổ tới gần, Tông Thận trực tiếp kích hoạt Phù Không Thuật, bay đến trên lưng của nó.
“Tiểu Hắc Tử ngươi tự về trước đi.”
“Không cần chờ ta đâu.”
……
“Hừ!”
Nghe hắn nói như vậy, Tiểu Hắc Tử hừ nhẹ một tiếng, ngạo kiều xoay đầu, đột nhiên đập cánh mạng một cái, thổi quét không khí xung quanh một trận kịch liệt, rồi sau đó thân hình màu đen giống như mũi tên xẹt ngang qua bầu trời.
Không khí xung quanh bị thổi quét nhất thời khiến thân thể Phi Hổ bất ổn, hơi lắc lư nhè nhẹ.
“Gia hỏa này lúc nào cũng thiếu đánh như vậy!”
Tông Thận chỉ có thể bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó lại thuần thục cưỡi trên cổ Phi Hổ.
“Đi thôi, Phi Hổ.”
“Mau tìm một bãi đất trống mà đáp xuống đi, ta có một bảo bối tốt muốn cho ngươi!”