Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Để đảm bảo an toàn, hắn quyết định ở lại canh giữ nơi này cho đến khi quá trình cường hóa long mạch của Phi Hổ kết thúc.
Lỡ đâu trong quá trình cường hóa có xuất hiện tình huống phát sinh gì thì hắn cũng có thể kịp thời can thiệp!
0
Màn sương mù màu đen bao quanh cơ thể của Phi Hổ ngày càng trở nên nồng đậm hơn.
Chỉ một quả long mạch nho nhỏ thôi nhưng lại ẩn chứa một nguồn sức mạnh cực kỳ dồi dào.
Màn sương đen này chính là hiện thân của sức mạnh huyết mạch của một cự long thuần huyết.
Gần như trong vòng một vài hơi thở thôi thì Phi Hổ đã hoàn toàn bị màn sương mù màu đen kịt này bao vây.
Nhìn qua giống hệt như một quả trứng lớn màu đen đang nằm yên trên mặt đất.
Tông Thận đứng ở một bên hứng thú quan sát.
Đối với hắn mà nói, có thể tận mắt nhìn thấy quá trình biến hóa của việc thức tỉnh long mạch là một loại trải nghiệm mới lạ và thú vị.
…
Cùng lúc đó, Tiểu Hắc Tử chán đến chết trở lại trong sân pháo đài.
Không có Tông Thận ở bên cạnh làm cho nó thoải mái không ít.
Thậm chí ngay cả lá gan cũng lớn hơn rất nhiều, nó đứng ở trong sân bắt đầu ngó nhìn xung quanh.
Sức mạnh cảm giác và sức mạnh tinh thần mạnh mẽ biến thành một tấm lưới lớn bao trùm lên không gian.
Chẳng mấy chốc nó liền phát hiện ra một thứ gì đó, nó liền quay ngược lại, mắt nhìn chằm chằm về phía một lối vào hầm ở bên cạnh bức tường.
“Đó là mùi của đá quý!”
Đôi đồng tử dựng thẳng của nó bỗng nhiên tỏa ra một thứ ánh sáng rạng rỡ.
Hai chân sau mạnh mẽ nhảy lên, phút chốc liền nhảy đến trước cửa hầm.
Nhìn cửa hầm nhỏ hẹp kia, nó theo bản năng liền vươn móng vuốt sắc bén, chuẩn bị đào ra một cái lỗ lớn để chui vào.
Tuy nhiên khi đầu móng vuốt chỉ vừa chạm vào khung cửa gỗ ở lối vào, nó lại đột nhiên dừng lại.
Bởi vì trong khoảnh khắc đó, nó cảm thấy một cảm giác khủng hoảng kịch liệt.
Khi nó cố gắng phá hủy các kiến trúc hay tòa nhà trong lãnh địa thì theo mặc định là nó sẽ bị giảm lòng trung thành vốn đã không có nhiều của mình, và trực tiếp trở thành một cá thể trung lập. Các tháp phòng thủ cấp cao và kỳ quan trong lãnh thổ không phải là bù nhìn rơm vô dụng, thân là các tòa kiến trúc của lãnh chúa, tất cả đều tuân theo các quy tắc cơ bản của hệ thống lãnh chúa, trong nháy mắt liền khóa chặt lấy Tiểu Hắc Tử đang có ý đồ động thủ.
Trực giác về nguy cơ của loài rồng tự nhiên có thể cảm nhận được biến hóa xung quanh.
Trừ lần đó ra, lúc chuẩn bị động thủ nó đột nhiên nhớ đến Tông Thận.
Tên kia vốn chỉ là một con người nhưng có thể biến thành Thánh Linh Võ Sĩ rồi mạnh mẽ đem nó ấn trên mặt đất ma sát, còn có cả nữ nhân kia có thể hóa thành u hồn giơ lên trường liêm một phát tất sát…
Đây chính là một lần bị đánh đập tàn nhẫn, mười năm sợ Tông Thận.
“Hừ!”
Tiểu Hắc Tử hậm hực hừ một tiếng, chán nản vô cùng thu hồi lại móng vuốt chân trước.
Nó xoay người về tới bãi đất trống lúc trước nằm nghỉ ngơi rồi chán chường nằm sấp xuống.
Đối với nó mà nói, đây không thể nghi ngờ là một cuộc sống rất ngột ngạt và tẻ nhạt.
Không phải nó không muốn phản kháng, nhưng nó đánh không lại Tông Thận.
Mà bây giờ nó lại ở trong lãnh địa của hắn, có thể nói là bốn phía đề phòng nghiêm ngặt, cho dù là tạm thời phản kháng cũng không thể làm được.
“Hừ, đợi đến khi ta lấy được hoa ngũ sắc của Long Mẫu sẽ tìm một cơ hội chạy trốn!”
“Con người chết tiệt đó không giỏi bay đâu!”
“Về phần con mèo nhỏ đen thui cùng với đám long mạch Sư Thứu kia cũng không đáng để nhắc tới, ta chỉ cần rống một tiếng là có thể làm cho chúng nó run rẩy mà từ bỏ truy đuổi rồi!”
Tiểu Hắc Tử rúc đầu vào bên trong thân thể đang cuộn tròn của mình, nó mải mê cân nhắc các cách để sau này lấy lại tự do.
Dù cho có là đá quý hay đồng dinar, sức hấp dẫn của chúng đều kém xa ‘Hoa của Tiamat (màu cam)’, nó liền bắt đầu tính toán phải chịu nhục một thời gian, sau khi lấy được hoa ngũ sắc liền cao chạy xa bay.
Nhưng cho dù trong lòng Tiểu Hắc Tử thủy chung không có buông xuống ý niệm muốn chạy trốn, nhưng quan niệm của nó thật ra đã vô tri vô giác mà xảy ra thay đổi, bởi vậy nên dĩ nhiên nó có thể tiếp tục nhẫn nại ở chỗ này.
Đây là do độ trung thành đang âm thầm hạn chế suy nghĩ của nó.
Nếu không có độ trung thành kiềm chế thì chỉ sợ xác suất tối hôm qua khi Tiểu Hắc Tử tiếp nhận lãnh địa vô chủ sẽ trực tiếp chạy trốn luôn, và dựa theo tính cách của một cự long là có thù tất báo, nhất định nó sẽ tụ tập một đám gia quyến lớn, sau đó trở về tìm Tông Thận báo thù một trận ra trò.
Nhưng mà cuối cùng nó lại không có lựa chọn chạy trốn, mà lại là nhẫn nhục chịu đựng, thậm chí còn tìm cho mình một lý do là muốn chờ thời mưu đoạt ngũ sắc hoa.
Bao gồm cả việc độ trung thành của nó nhiều lần dao động nhưng thủy chung khó có thể rơi xuống dưới tuyến trung lập cũng là bởi vì cơ chế bá đạo của độ trung thành.
Điều này có thể giải thích vì sao lúc trước Hideki Mitani tàn nhẫn ngược đãi các chiến sĩ dưới trướng, dẫn đến độ trung thành của đại bộ phận chiến sĩ đều rất thấp nhưng thủy chung bọn họ lại không có làm phản.
Một khi bị độ trung thành ràng buộc, ngoại trừ lãnh chúa chủ động tiến hành trục xuất lãnh dân ra thì lãnh dân dưới trướng muốn đơn phương giải trừ quan hệ trung thành là chuyện vô cùng khó khăn.
Đợi đến khi độ trung thành lên tới 100 điểm, các lãnh dân sẽ càng trở nên quên sống quên chết không rời không bỏ.
Đây chính là điểm bá đạo của độ trung thành.
Là một đặc quyền của lãnh chúa, lòng trung thành là một dạng của”ngón tay vàng” với mục đích duy trì sự thống trị của lãnh chúa và kiềm nén xiềng xích phát triển.
Trong số các lãnh chúa, Tông Thận chính là một ví dụ kì lạ, không thể dùng lẽ thường để phỏng đoán về hắn được.